Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những lời nói này là bản thân bà thật sự suy nghĩ cho Lâm Kim Tiêu, nhưng cũng nói trúng tim của Lâm Kim Tiêu. Ngoại trừ Lâm Thi Vũ đến thăm Lâm Tú Lan thuận tiện thăm ông ta và đỡ ông ta tập các bài tập phục hồi chức năng, thì những đứa con còn lại đều giống như đã chết, trái lại còn tiêu tiền như nước.
Cả đời này Lâm Kim Tiêu là một người ích kỷ và lạnh lùng, đến lúc này ông ta mới biết được cái gì gọi là ấm lạnh tự biết.
Sau đó đã xảy ra một chuyện, bất kể là vợ con trong nhà hay là phụ nữ ở bên ngoài của Lâm Kim Tiêu, tất cả đều nghe nói Lâm Tú Lan đang chăm sóc Lâm Kim Tiêu ở trong bệnh viện. Vậy là bọn họ dẫn người chạy tới bệnh viện làm ầm ĩ.
Họ túm hai mẹ con Lâm Thi Vũ rồi sỉ nhục và chửi rủa. Lúc này Lâm Thi Vũ nhớ kỹ chiêu lớn nhất mà Mộc Trạch Tê đã dạy đó là khi có Lâm Kim Tiêu ngàn vạn lần không được xảy ra xung đột với họ.
Hai mẹ con Lâm Thi Vũ cố nén nước mắt đứng im ở đó nghe những người đó mắng nhiếc những lời khó nghe. Không phải hai mẹ con giả vờ đáng thương mà cuộc sống của họ thật sự khó khăn.
Những người đó không chỉ tức giận mà còn muốn đánh hai người. Cũng may Lâm Tú Lan nhã nhặn ngày thường cũng thuận tay chăm sóc bệnh nhân không có người nhà trông coi nên danh tiếng rất tốt, cho dù là bệnh nhân hay bác sĩ và y tá tất cả đều chạy đến can ngăn.
Lâm Kim Tiêu biết chuyện hai mẹ con gặp phải, cũng cảm thấy chói tai với những gì nhìn thấy và nghe thấy ở trước mặt.
“Mẹ kiếp chúng mày xem như ông đây đã chết rồi đúng không! Chúng mày đang chờ ông đây chết đi có đúng không!” Trận náo loạn này chỉ dừng lại sau khi Lâm Kim Tiêu gầm lên.
Ông ta chỉ vào những người này tức giận hét lớn: “Mẹ nó nể mặt chúng mày lắm rồi đấy! Chúng mày là cái thứ rác rưởi gì chứ! Tú Lan là mẹ của con gái ông đây! Mấy kẻ ti tiện chúng mày cũng xứng tới đây làm ầm ĩ hả? Còn không mau cút ra khỏi bệnh viện!”
Mặc dù Lâm Kim Tiêu trông ốm yếu khi ngồi xe lăn nhưng ông ta xuất thân là một kẻ du côn lưu manh, trời sinh lại có dáng vẻ hung ác. Dáng vẻ hung ác dữ tợn như thể ngày mai có thể gọi người chém chết những người này.
Những người phụ nữ kia cũng hiểu được Lâm Kim Tiêu là loại người gì nên dẫn theo đám người cun cút bỏ đi.
Lâm Kim Tiêu trừng mắt nhìn vợ và mấy đứa con: “Chúng mày muốn tiền của ông thì đừng có mà gây ra thị phi. Chúng mày có tin ông giới hạn thẻ của chúng mày không! Dạy con cái thế nào mà chỉ toàn biết tiêu tiền vậy chứ?!”
“Đúng vậy! Ông là một người bố xuất sắc! Cóc mà còn có thể sinh ra rồng phượng sao!” Lời nói của vợ khiến Lâm Kim Tiêu tức đến muốn sắp chết.
Nhà họ Lâm do một tay Lâm Kim Tiêu gây dựng nên nên mọi thứ đều nằm trong tay ông ta, lúc này ông ta không chết, thậm chí vẫn còn minh mẫn nên vợ ông ta cũng chỉ có thể mồm năm miệng mười, trước khi đi còn hung tợn trừng mắt nhìn Lâm Tú Lan.
Lâm Thi Vũ gọi điện thoại nói ngắn gọn mọi chuyện với Mộc Trạch Tê sau đó hỏi mình phải làm sao.
Mộc Trạch Tê nghe xong thì biết đã nắm chắc chín phần rồi. Chiêu này lợi hại ở tính cách chính trực và thẳng thắn vô tư của hai mẹ con Lâm Tú Lan và Lâm Thi Vũ. Nếu như không phải bởi vì bị bức ép đến nỗi bất lực thì cũng sẽ không cần phải giấu kim trong bụng.
“Biết lạt mềm buộc chặt chứ. Thu dọn đồ đạc chạy ngay lập tức, bố ruột của cậu cho cậu cái gì thì cậu cứ lấy cái đó là được. Có bố ruột che chở, sau này ở trước mặt bọn họ cứ mặc cho bọn họ xé, bố của cậu sẽ tự ra tay thôi. Gặp ở sau lưng thì cứ xé ở trước mặt, bố ruột của cậu đã đứng về phía hai người rồi.”
Lâm Thi Vũ thu dọn xong hành lý, giúp Lâm Tú Lan làm thủ tục xuất viện rồi chuẩn bị rời đi, cô ấy cũng thật sự sợ những người đó sẽ gây thêm phiền phức. Lâm Kim Tiêu chặn họ lại, hứa với họ rằng nhất định sẽ bảo vệ họ, lại hối hận lần nữa vì trước đó không biết cảnh ngộ của hai mẹ con họ.
Mặc dù cơ thể Lâm Kim Tiêu vẫn không còn nhanh nhẹn như trước, nhưng dạo gần đây đi theo hai mẹ con Lâm Tú Lan thực hiện các bài tập phục hồi chức năng, điều này càng khiến trong lòng Lâm Kim Tiêu quan tâm hai mẹ con họ hơn.
Ông ta cũng đã cho người hỏi rõ, tiền viện phí của Lâm Tú Lan và cả tiền thuê nhà lúc trốn chạy khắp nơi của hai mẹ con đều là do Lâm Thi Vũ đi làm kiếm được. Bây giờ hai mẹ con họ đã hết tiền nên đương nhiên phải xuất viện.
Trong thời gian này, hai mẹ con họ cũng chưa từng đề cập vấn đề này qua với ông ta.
Tuy ba người ở chung với nhau, nhưng Lâm Tú Lan vẫn luôn giữ khoảng cách. Lâm Kim Tiêu suy nghĩ, dù bên cạnh có nhiều phụ nữ đẹp đi nữa thì cũng chỉ có Lâm Tú Lan mới mang lại cảm giác ấm áp gia đình cho ông ta.
Ông ta lập tức đưa một thẻ phụ không hạn mức cho Lâm Thi Vũ, và kêu hai mẹ con dọn vào biệt thự mà Lâm Kim Tiêu đã mua ở nơi khác, quang minh chính lớn che chở họ.
Khi Lâm Thi Vũ cầm lấy thẻ phụ, cả người cứ đơ ra, chỉ đơn giản vậy thôi… đã giải quyết xong vấn đề khó khăn của cả một gia đình, Lâm Thi Vũ không biết mình nên khóc không hay nên cười.
Lâm Thi Vũ cũng không khách sáo, đầu tiên chuyển tiền cho Lý Thuần, giả bộ trả tiền. Sau đó do Lý Thuần chuyển khoản đến bệnh viện nơi Vương Bình đang điều trị.
Giờ thể dục hôm nay lớp một và lớp hai học chung với nhau.
Mộc Trạch Tê đi tìm lớp trưởng của lớp 2 là Vương Đại Hữu, nhỏ tiếng nói: “Đại Hữu, anh Đại Bằng có nói tin gì như là khi nào được nghỉ phép hay không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận