Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê không rõ nguyên do, hỏi La Nam Nam làm gì vậy?
La Nam Nam nói với Mộc Trạch Tê, một lúc nữa đi cùng với cô ấy đến quán bar tên là ‘Tảo Quy’ do anh trai cô ấy hợp tác với một người bạn mở để tham gia một buổi gặp mặt. Có bảo vệ nên rất an toàn.
Hôm nay cô ấy tổ chức một trò chơi có quy mô lớn, mỗi người tham gia hôm nay đều phải mặc đồ cosplay, chủ đề là hoang dã điên cuồng, cũng là một bữa tiệc không chính thức.
Cô ấy thay cho Mộc Trạch Tê một bộ chiếc váy liền thân bằng da ngắn cũn cỡn vô cùng nóng bỏng, đường cắt trên chiếc váy da chật hẹp khiến cho đôi bồng đào no đủ và cặp mông vểnh của Mộc Trạch Tê được phác họa ra một cách rõ nét.
Trên cổ và cổ tay đều đeo nhiều lớp trang sức bằng bạc. Ở giữa đùi còn đeo hai cái vòng chân, còn thêm mấy thứ lấp lánh ánh bạc để giả làm dao ngắn. Trên chân đi đôi boot cao gót màu đen.
La Nam Nam rất vừa lòng. Bây giờ Mộc Trạch Tê từ bông sen trắng nhỏ trà xanh nũng nịu biến thành cô gái hoang dã. Như là một nữ sát thủ có thể linh hoạt rút dao nhỏ ở chân ra mà giết người bất kỳ lúc nào vậy.
Mộc Trạch Tê nhớ tới lời nhắc nhở của Nghiêm Kỷ: “Cố gắng ngoan ngoãn ngốc ở nhà, đừng có chạy lung tung.”
“Nam Nam, thật sự phải đi sao?” Mộc Trạch Tê do dự hỏi. Chuyện như vậy hoàn toàn không phải để ý đến Nghiêm Kỷ mới phải, nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy hơi sợ.
“Phải đi chứ.” La Nam Nam tìm ra một bộ tóc giả ngắn đội lên đầu.
“Mộc Trạch Tê, cậu biết cậu đang cos ai không?”
“Là ai?”
“Lưu Tiên Phỉ trong phim điện ảnh 《 Hai thế hệ yêu tinh》đó. ”
Mộc Trạch Tê???
Nghiêm Kỷ tạm thời về nước, tin nhắn cuối cùng của Mộc Trạch Tê nói hôm nay đi thư viện học. Nhưng lại không nói là đi thư viện nào, Nghiêm Kỷ không tìm thấy người, di động dường như cũng bởi vì bị mình gọi điện quá nhiều lần mà để về chế độ im lặng, hết pin rồi.
Cô luôn trốn tránh, hoặc là cảm thấy là tin nhắn của anh không quan trọng, cho nên không trả lời lại ngay. Nghiêm Kỷ nhẫn nhịn đến mức nghiến răng kèn kẹt, rất nhiều lần muốn bay về nước dạy dỗ để cô ngoan ngoãn nghe lời, làm đến mức cô phải xin tha.
Nghiêm Kỷ nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, thời gian còn rất sớm, trời chỉ vừa mới tối. Anh đi vào quán bar ‘Tảo Quy’ mà anh và mấy người bạn cùng nhau đầu tư để uống vài ly. Đợi đến khi gần tới giờ Mộc Trạch Tê về nhà thì anh sẽ đi tìm cô sau.
Thời gian chờ đợi lúc nào cũng cảm thấy dày vò, Nghiêm Kỷ lại rót thêm nửa ly rượu Rum pha trộn với Vodka.
Triệu Nhạc Sinh nhìn dáng vẻ nhíu mày không ngừng xem đồng hồ kia của Nghiêm Kỷ, tấm tắc lấy làm lạ: “Không thể tưởng được cậu chủ Nghiêm cậu còn nhớ phụ nữ đấy. Loại phụ nữ nào mà cậu không bắt được thế? Không phải là con gái của tổng thống nước nào đó đấy chứ!”
Nghiêm Kỷ không để ý tới anh ta.
“Tại sao anh lại có thời gian rảnh mà tới đây thế?” Nghiêm Kỷ đột nhiên hỏi.
“Đứa em gái không chịu ngồi yên của tôi hẹn mấy người bạn học tới nơi này chơi. Mặc dù ở đây rất an toàn, nhưng làm anh trai như tôi đây đương nhiên là phải tự mình đến đây trông chừng rồi, phòng ngừa có thằng nhóc thúi nào lừa con bé đi mất.”
Triệu Nhạc Sinh nói xong, nhớ tới cái gì, kinh ngạc cảm thán nói: “Trong mấy người bạn của con bé, có một cô gái thật sự rất xinh đẹp! Khí chất và vẻ ngoài có thể nói là số một, cũng không biết là cô chiêu nhà ai. Trang điểm gợi cảm nhưng người lại vô cùng thuần khiết, trong sáng. Tôi còn muốn nhìn thêm mấy lần, đáng tiếc lại bị em gái tôi đuổi đi, không cho tôi xem bọn họ chơi.”
Triệu Nhạc Sinh vỗ vào bả vai Nghiêm Kỷ một cái hưng phấn nói: “Ây da! Cậu chủ Nghiêm à, cậu muốn nhìn thử một lần không ? Tôi vẫn luôn cảm thấy cô gái đó là kiểu mà cậu thích đó.”
“Không cần.” Nghiêm Kỷ đang cảm thấy nhàm chán, một lúc nữa mà Mộc Trạch Tê không gọi điện thoại lại cho anh, thì anh sẽ dùng quan hệ, tiến vào hệ thống giống như bắt tội phạm truy nã để tìm ra cô.
Nghiêm Kỷ mới chỉ là học sinh trung học đã điên cuồng như vậy, khiến Triệu Nhạc Sinh hận đến ngứa răng. Mấy năm trước người trong nhà còn bảo một chàng trai hai mươi tuổi như anh ta nên đi học tập tên nhóc Nghiêm Kỷ mới mười bốn lăm tuổi, đúng là chuyện khiến Triệu Nhạc Sinh tức chết.
Bọn họ đều biết người biết mặt không biết lòng, không biết sự xấu xa bên trong của thằng nhóc này, nhàn rỗi đến mức chơi đùa nhân gian.
“Đừng chờ cô gái nhỏ kia của cậu nữa, có lẽ là thừa dịp cậu không ở đây mà hẹn hò với một học sinh ba tốt thật sự nào đó rồi ấy.” Triệu Nhạc Sinh cố ý nói kích
Nghiêm Kỷ: “Haizz? Cô ấy có biết bộ mặt thật của anh không hả?”
Nghiêm Kỷ lạnh lùng liếc mắt nhìn anh ta, chê anh ta ồn ào. Nhưng lại nghe lọt tai mấy lời vừa rồi, trong lòng âm thầm nói, Mộc Trạch Tê sẽ không dám.
Nhìn thấy Nghiêm Kỷ không phản ứng, Triệu Nhạc Sinh không còn cảm thấy thú vị, lại đổi sang nói đề tài khác.
Anh ta hất cằm về một khu vực đang ầm ĩ ở phía xa xa: “Bọn họ chơi một trò chơi rất thú vị, phức tạp đa dạng. Mặc dù mỗi người đều trang điểm quái dị, thật không hổ là một đám cuồng học. Tiền đặt cược lại là đề thi của các môn học. Ai thua thì người đó thêm đề.”
Bên kia lại cười vang lên, mấy người bàn bên cạnh cũng rất có hứng thú đi xem bọn họ chơi trò chơi.
Triệu Nhạc Sinh thấy được Mộc Trạch Tê đang cười trong đám người , vỗ Nghiêm Kỷ bảo anh nhìn: “Mau xem mau xem, chính là cô gái kia kìa. Chính là cô ấy! Lúc cô ấy bước vào, cả người đều tỏa ra ánh sáng loá mắt.”
Nghiêm Kỷ đang chuẩn bị gọi điện thoại cho vị cục trưởng nào đó, lại bị anh ta vỗ đến bực bội. Bất đắc dĩ quay đầu liếc mắt một cái, chỉ một cái liếc mắt này, Nghiêm Kỷ đã tắt điện thoại di động đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận