Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Kỷ kéo Mộc Trạch Tê đến bên quầy bar, nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt sâu thẳm. Nghiêm Kỷ hít sâu mấy lần mới nhịn được không hôn lấy cô, vì anh muốn từ từ làm
Nghiêm Kỷ không nói gì nhưng hơi thở xâm lược mạnh mẽ bao trùm lấy anh, vô cùng quen thuộc. Mộc Trạch Tê ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, hơi luống cuống hỏi anh: “Nghiêm Kỷ… sao cậu… sao cậu đã về rồi?”
“Sao tôi đã về rồi à?” Nghiêm Kỷ hỏi lại lời cô vừa hỏi, nhìn trang phục cô đang mặc, lạnh lùng cười lên.
Anh tiến sát lại gần người Mộc Trạch Tê, tầm mắt sắc bén nhìn phần thịt lồ lộ trước ngực Mộc Trạch Tê, giọng nói lạnh lùng nhưng giọng điệu lại cao vút, mang theo sự trách móc.
“Cậu cứ mặc như thế này ra ngoài?”
Thân hình cao lớn phủ lên, mang cảm giác áp bách. Mộc Trạch Tê tự biết đuối lý, nhỏ tiếng trả lời: “Có mặc thêm áo khoác… đến nơi mới cởi…”
Váy da nhỏ kia cực kỳ bó sát lại hơi ngắn nên khá sexy. Đằng trước còn cắt cao hơn một chút lộ ra phần bắp đùi.
Nghiêm Kỷ với tay kéo váy cô cao hơn một chút, thấy được hai đùi trắng nõn được vòng bắp đùi màu đen bó lại, trông vô cùng quyến rũ. Dao găm giả trên đùi lóe lên ánh sáng chói mắt thu hút ánh mắt người nhìn.
Giọng nam trầm thấp dễ nghe vang lên.
“Hoá ra Tê Tê thích kiểu hoang dã như thế này, biết thế thì tôi đã không phải giả vờ rồi.” Nghiêm Kỷ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộc Trạch Tê, nói nhỏ bên tai: “Tôi có nhiều đồ cos lắm. Cậu cứ việc mặc từng bộ, từng bộ cho tôi xem.”
Hơi thở ấm nóng phả bên tai, cả người Mộc Trạch Tê khẽ run, mềm nhũn. Không hiểu sao cô nhớ tới đêm đầu tiên của hai người họ, đồ vật mà cô mơ hồ nhìn thấy trong căn phòng đó, nỗi sợ hãi bao phủ lấy cô.
Cô kéo lấy vạt áo Nghiêm Kỷ muốn giải thích thêm: “Nghiêm Kỷ, không phải thế đâu, tớ…”
Ngón tay Nghiêm Kỷ chạm lên môi cô, không cho cô nói tiếp: “Muộn rồi.”
“Roẹt…” Ngón tay thon dài kéo khóa quần âu phục, ấn Mộc Trạch Tê lên quầy bar.
“Làm xong rồi nói.”

“Không! Không được! Lần trước tớ đã nói rõ rồi!”
Mộc Trạch Tê bỗng nhiên bị đè lên quầy bar, giật mình giãy giụa, quay đầu nhìn Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ mặc âu phục gọn gàng, tóc chải ngược lên, lộ ra đôi chân mày sắc bén, càng thể hiện rõ vẻ công kích.
Đèn trong phòng số 14 rất tối, chỉ có đèn led xung quanh quán bar mới chiếu sáng được sống mũi cao thẳng cùng đôi môi mỏng. Đôi mắt khiến người ta có thể nhìn rõ tâm trạng của anh ẩn giấu trong bóng tối.
Khí thế mà không người nào có thể mài dũa ra lần thứ hai tạo cảm giác đè ép sâu sắc, khiến Mộc Trạch Tê càng thêm hồi hộp.
Khi nghe Mộc Trạch Tê từ chối, đôi mắt giấu trong bóng tối hơi híp lại nhìn cô.
Nghiêm Kỷ thở nhẹ một tiếng: “Thật sự không biết cậu có hiểu rõ tình huống của mình không nữa?” Sau đó tiếp tục kéo mở khóa.
Côn thịt thô to bật ra từ giữa khóa kéo, tuy vẫn còn phân nửa ở trong quần tây, nhưng cũng to đến đáng sợ, chĩa thẳng về phía trước. Dường như còn dữ tợn hơn so với trước đây.
“Cứng thành như vậy, chỉ có thể cắm vào huyệt nhỏ ướt sũng của cậu mới bắn ra được.”
Côn thịt dữ tợn mạnh mẽ đâm tới, thế như chẻ tre lại gần giữa hai đùi.
Mộc Trạch Tê hoảng sợ giãy giụa, đứng dậy muốn rời đi, từ chối nói: “Không! Nghiêm Kỷ! Cậu không thể như vậy! Tớ không muốn làm với cậu!”
Nhưng cô lại bị Nghiêm Kỷ đè trở lại giữ chặt.
Mộc Trạch Tê tuy bị khí thế tức giận của Nghiêm Kỷ đè ép, nằm lên quầy bar giãy giụa, như cá đặt lên thớt sắp bị làm thịt.
Nhưng phản ứng cũng coi như nhanh, lập tức móc điện thoại ra làm bộ sẽ gọi đi. Cô cảnh cáo Nghiêm Kỷ: “Tôi sẽ gọi điện thoại nói cho bà nội Nghiêm đấy!”
Nghiêm Kỷ chậc một tiếng, đưa tay giữ chặt lấy cổ tay của Mộc Trạch Tê. Anh nhoài người về phía trước, cúi xuống cắn lên phần thịt mềm mại trên lưng cô, dùng đầu ngón tay đâm vào thứ tràn ra ngoài khóa kéo, trượt vòng quanh.
Sau đó oán trách hỏi Mộc Trạch Tê: “Lâu vậy mà cậu không muốn tôi sao.”
Mộc Trạch Tê không khỏi ngẩn ra.
Hai người không gặp gần một tháng, Nghiêm Kỷ vốn dĩ là nhớ cô, muốn làm. Bây giờ Mộc Trạch Tê lại ăn mặc như vậy, giống như chơi tình thú, khiêu khích Nghiêm Kỷ đến mức vô cùng hưng phấn.
Dương vật cũng đã thả ra, cứng đến khó chịu. Mỗi lần làm tình cũng phải tới tới lui lui một cái.
Nghiêm Kỷ đã theo dõi Mộc Trạch Tê một khoảng thời gian, biết được rất nhiều nội dung lạ lùng. Trước đây Mộc Trạch Tê cấp tiến như vậy là bởi vì hiểu lầm La Nam Nam nói nội dung vở kịch đã bị cái gọi là hệ thống kia xóa bỏ nên cả người như mang theo gai nhọn.
Trong khoảng thời gian này cho dù là bản thân ra nước ngoài hay có La Nam Nam làm bạn, trái tim của Mộc Trạch Tê đã vững vàng trở lại.Anh chỉ cần làm cô đến khi người chịu thua là được.
Nghiêm Kỷ hiện tại đè cả người mình lên người Mộc Trạch Tê, dùng chóp mũi cọ xát vào đôi tai nhạy cảm của cô: “Cậu không chỉ không muốn tớ, mà còn đem tớ ra làm trò đùa.”
Sau đó dừng một chút, miệng cưng chiều nhưng lại nói ra những lời làm Mộc Trạch Tê sợ hãi: “Không ngoan, phải phạt.”
Hơi lạnh từ chóp mũi như lưỡi của rắn độc, tự tại di chuyển bên tai cô.
Nghiêm Kỷ bây giờ có loại khí thế tà ác nguy hiểm khiến Mộc Trạch Tê không khỏi sợ hãi. Sau khi nghe được câu nói đó thì Mộc Trạch Tê liền bùng nổ: “Không được!”
Nghiêm Kỷ đè lên mông Mộc Trạch Tê, kéo quần lót cô xuống, cuộn vài cái, đem quần lót nhỏ, quấn lấy đùi đầy đặn.
Sau đó lại đột nhiên kéo quần lót cô lên! Quần lót bất ngờ bị buộc chặt, trực tiếp siết lấy hai cánh môi nhạy cảm, khiến huyệt nhỏ nhạy cảm thình thịch run lên.
“A!” Mộc Trạch Tê la lên.
Nghiêm Kỷ nới lỏng cổ tay của Mộc Trạch Tê, mở miệng: “Cậu gọi đi. Cứ mặc sức mà gọi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận