Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cái gì? !” Mộc Trạch Tê nhìn Nghiêm Kỷ với vẻ mặt không thể tin được.
Nghiêm Kỷ kéo quần lót chà xát qua lại, hành hạ huyệt nhỏ nhạy cảm kia. Mộc Trạch Tê bị chà xát đến tê dại, cơ thể mềm nhũn, khẽ rên.
Nghiêm Kỷ lơ đễnh nói: “Đang làm loại chuyện này mà còn muốn gọi cho bà nội, để người già như bà nghe được có vài đứa con cháu không đứng đắn. Tớ thì không có vấn đề gì.”
Mộc Trạch Tê trợn mắt ngạc nhiên. Cô mới không thèm nghĩ tới làm loại chuyện phóng đãng như vậy!
Nghiêm Kỷ quan sát nét mặt của cô, từng chút một xẻ bỏ tấm chắn của đối phương: “Nhìn vẻ mặt của cậu, hiển nhiên là không muốn gọi cho bà vào lúc này. Bởi vì cậu biết tôi nhất định sẽ làm, cậu có chạy cũng không thoát. Cậu chỉ hù dọa để thoát khỏi nguy hiểm mà thôi.”
Mộc Trạch Tề lập tức hiểu ra, Nghiêm Kỷ vốn không sợ chuyện này. Giống như Nghiêm Kỷ khi còn nhỏ dưới mi mắt của bà nội Nghiêm, ăn hiếp mình đủ kiểu.
Nghiêm Kỷ không hề kiêng dè khều âm đế đang ẩn sâu ra, dùng đầu ngón tay nhéo nhẹ. Mộc Trạch Tề tránh lại bị ra tay nặng hơn, chà xát âm đế, hành hạ cô không ngừng phun nước.
“Nếu muốn kể tội thì không bằng kể luôn chuyện tôi bắt nạt cậu vào lúc nhỏ. Nói cho bà khi còn nhỏ tôi âm thầm hù dọa, sau khi lớn lên lại muốn làm cậu, nói tôi vẫn còn đang ăn hiếp cậu.”
“Không biết xấu hổ!” Chân Mộc Trạch Tê run rẩy, rơi nước mắt, tức giận mắng.
Nghiêm Kỷ cười, cố ý dùng côn thịt to cứng đâm vào chân của cô: “Lát nữa cậu cần phải nhịn xuống để nói hết lời. Dù sao làm cậu thêm vài lần nữa, cơ thể cũng run rẩy mềm nhũn giống hiện tại, vừa khóc vừa kêu anh Nghiêm đừng đâm tới nữa, đừng đâm cậu nữa, hiểu chưa?”
Mộc Trạch Tê rất muốn thoát khỏi cự vật hung tợn mà rưng rưng khóc thút thít, cô sợ, cô thật sự rất sợ.
Nghiêm Kỷ cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ bé của Mộc Trạch Tê đang cầm điện thoại di động, cắn môi rên. Áo trên người vẫn còn gọn gàng, nhưng phần dưới lại ướt đẫm. Hiện tại Mộc Trạch Tê giống như nữ sát thủ bị bắt làm tù binh, chờ bị dạy dỗ và sự nhục nhã không biết trước.
Bàn tay của Nghiêm Kỷ dùng thêm lực, kéo quần lót lên chà xát. Dùng quần lót chà xát, khiến huyệt nhỏ phun ra dịch mật, ướt nhẹp lầy lội. Như sợi dây thừng trơn trợt, nhếch nhác trượt thẳng.
Theo động tác kéo cọ xát giữa âm đế và huyệt nhỏ, cứ được chút lại trượt qua một bên của âm đế. Phối hợp lúc nhanh lúc chậm, cứ như vậy tập trung tấn công huyệt nhỏ nhạy cảm kia.
Chỉ chốc lát sau, hai chân Mộc Trạch Tê run như muốn nhũn ra, kêu một tiếng, đạt cao trào lần thứ hai. Dịch mật phun ra giữa hai chân cô, chảy thẳng xuống chân của cả hai.
“Hu hu ~ ~ Không được! Tớ không muốn làm! Tớ không muốn làm!” Giọng nói run rẩy, mang theo ý sợ hãi, ý chí tiêu tán hơn phân nửa.
Lần này Mộc Tranh Tê rốt cuộc vẫn thua.
Nghiêm Kỷ cong đôi môi mỏng khẽ cười lên, thành công giành quyền chủ đạo lần thứ hai.
Người như Nghiêm Kỷ, vốn dĩ là không sợ chuyện gì. Ban đầu bởi vì cảm xúc của Mộc Trạch Tê nên thông cảm. Hôm nay anh đã tìm ra được “Điểm mấu chốt” và “Con bài chưa lật” của Mộc Trạch Tê.
Anh không ngờ, cô lại to gan như thế. Dám lẻn đi chơi sau lưng anh.
“Tôi đã cho cậu cơ hội rồi, cậu không gọi chính là đồng ý. Vậy thì ngoan ngoãn nằm úp xuống, đừng có mà lộn xộn.” Nghiêm Kỷ thản nhiên nói, anh dễ dàng đoạt lấy điện thoại của Mộc Trạch Tê rồi thuận tay ném lên sô pha gần đó.
Mộc Trạch Tê nằm sấp cắn chặt lấy tay mình. Cô biết hôm nay Nghiêm Kỷ sẽ giữ cô lại, anh không bắn ra thì nhất định sẽ không tha cho cô.
Nghiêm Kỷ nắm lấy côn thịt đang cương cứng vỗ lên mông đang vểnh lên như hai trái đào, sau đó cắm côn thịt to dài vào giữa khe mông mềm mại, duỗi thắt lưng, chậm rãi chà xát giữa cặp mông.
Cảm giác trơn tru mượt mà đi kèm với sảng khoái, Nghiêm Kỷ thở ra một hơi đầy thỏa mãn.
Tay anh không ngừng kéo quần lót đang cọ giữa hai cánh hoa, cọ sát với âm vật. Những cơn cao trào liên tiếp khiến huyệt nhỏ trở nên cực kỳ nhạy cảm. Mộc Trạch Tê bị anh liên tục tấn công đến không chịu nổi, cô khóc lóc cầu xin Nghiêm Kỷ đừng chơi đùa chỗ đó nữa.
Côn thịt giữa đùi vừa cứng vừa nóng, giống như có thể hòa tan cô. Sau cơn cao trào, Nghiêm Kỷ cũng không để Mộc Trạch Tê nghỉ ngơi, anh lại bắt đầu một hiệp mới.
“Đừng nhúc nhích, cậu không ra nước thì người chịu khổ chỉ có cậu thôi. Đến lúc đó, người bên ngoài có thể tìm tới đây.”
Nghiêm Kỷ đưa tay sờ vào giữa hai đùi Mộc Trạch Tê, ngón tay anh đút thẳng vào cửa huyệt đầy nhạy cảm. Bàn tay còn lại cũng vuốt ve côn thịt của mình, không ngừng xoa nắn cả hai bên.
Một lúc lâu sau mà Nghiêm Kỷ vẫn chưa chịu bắn ra, anh nghẹn tới mức khó chịu. Cứ vuốt ve vài cái thì đầu côn thịt lại tiết ra chất lỏng trong suốt nhớp nháp.
Mộc Trạch Tê nhìn thấy cảnh này vừa xấu hổ lại vừa sợ. Nghiêm Kỷ mà như vậy thì chắc chắn tối nay cô sẽ bị anh giày vò. Không được hai, ba lần thì anh sẽ không buông tha. Nhóm La Nam Nam và Trần Triết còn đang ở bên ngoài, Mộc Trạch Tê cũng sợ một lát nữa bọn họ sẽ tìm tới đây.
Nghiêm Kỷ thở dốc, dương vật càng vuốt càng căng trướng, anh chỉ muốn đút ngay vào lỗ huyệt nhỏ khít ướt át kia để được mút chặt, vừa thoải mái lại dễ chịu.
Ngón tay thon dài của anh làm cô ra nước, cơ thể đang nằm sấp của Mộc Trạch Tê cũng bắt đầu động tình, bụng dưới khẽ nóng ran, nước trong hoa huyệt chảy ra ngày càng nhiều.
Nghiêm Kỷ cảm thấy đã tới lúc, anh rút tay ra, dùng bàn tay dính đầy thủy dịch, xé toạc quần lót của Mộc Trạch Tê, để lộ ra cửa huyệt.
Âm hộ nhạy cảm vừa mới đạt được khoái cảm đã bị anh giày vò tới sưng đỏ, tràn ra dịch thể trong suốt, cửa huyệt run rẩy phun ra mật dịch.

Bình luận (0)

Để lại bình luận