Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nghiêm Kỷ!” Mộc Trạch Tê lớn tiếng hét lên, Nghiêm Kỷ cúi người ôm lấy cô vào lòng rồi hôn lên môi cô, một lượng lớn tinh dịch đậm đặc phun vào tử cung khiến cô ước gì có thể chết đi…

“Xin lỗi, tôi không nhịn được, lại bắn vào trong nữa.” Nghiêm Kỷ mở lời trước, lời nói vừa thẳng thắn vừa áy náy.
Nghiêm Kỷ ôm Mộc Trạch Tê vào phòng tắm, cởi quần áo của cô ra, cẩn thận tắm rửa cho cô, còn lấy hết mọi thứ đã bắn ở trong ra. Từ trước đến nay Nghiêm Kỷ đều chỉ làm những việc này sau khi Mộc Trạch Tê đã ngủ.
Bây giờ Mộc Trạch Tê đang giơ chân đứng thẳng, trừng mắt nhìn Nghiêm Kỷ đưa ngón tay vào bên trong mình, lấy hết tinh dịch nhớp nháp ở trong ra, đầu ngón tay thon dài dính tinh dịch trắng đục.
Hơi nước bao trùm phòng tắm, Mộc Trạch Tê xấu hổ đỏ bừng mặt, gương mặt cô vẫn dính những bọng nước ướt át, ngón chân cũng căng thẳng.
Nghiêm Kỷ hít một hơi, ngón tay đang đào khoét bỗng chốc ngừng lại, vỗ cái mông nhỏ của cô: “Đừng kẹp chặt như vậy, cẩn thận tôi lại nhịn không được.”
Mộc Trạch Tê phải ép mình từ từ thả lỏng cơ thể, còn để chân mình mở rộng ra thêm chút nữa.
Nghiêm Kỷ rửa sạch cần thận. Chỉ khổ cho Mộc Trạch Tê, qua mấy lần cao trào càng lúc càng nhạy cảm. Nhưng vì sợ xử lý không sạch sẽ nên đành nhịn xuống, ngoan ngoan để Nghiêm Kỷ xử lý.
Ngón giữa đang đào khoét tới lui bỗng cọ trúng điểm G. Mộc Trạch Tê rên lên, lưng cong xuống, đặt trán mình trên trán Nghiêm Kỷ. Cả người cô run lên một cái, sung sướng đạt cao trào.
Nghiêm Kỷ liếc mắt nhìn gương mặt sắc tình đỏ bừng của Mộc Trạch Tê. Hơi nước dường như đọng lại trong tròng mắt cô, đôi mắt như khói mờ, gợn sóng. Ngay cả cái miệng nhỏ nhắn thở dốc cũng đọng nước.
Nghiêm Kỷ cười khẽ một tiếng: “Lại lên cao trào rồi à?” Anh ngửa đầu ngậm lấy chiếc miệng nhỏ nhắn và hôn lên nó, trong một chốc như được uống nước ngọt, hôn lấy Mộc Trạch Tê yêu kiều.
Phòng tắm không ngừng vang lên tiếng nước mờ ám.
Tắm rửa mặc quần áo chỉnh tề xong, dù quần lót nhỏ đã nhăn nheo như rau khô nhưng Mộc Trạch Tê cũng không có lựa chọn nào khác ngoài việc mặc nó vào.
Vòng ở giữa hai chân dính đầy tinh dịch đã bị cởi ra. Chúng được Nghiêm Kỷ rửa sạch sau đó nhét vào túi nhỏ đựng tiền trong bộ tây trang. Anh còn cảnh cáo: “Loại đồ vật kiểu này chỉ được mặc lúc có tôi thôi, biết chưa?”
Dù mới nãy không cắm vào nhưng Nghiêm Kỷ vẫn chơi đùa Mộc Trạch Tê, hết hôn lại sờ.
Mộc Trạch Tê hơi giận, ừ một tiếng với vẻ mặt không cảm xúc. Trong lòng lại rất tức giận, đúng vậy, cả thế giới đều xoay quanh “Tổng giám đốc Nghiêm bá đạo trong tiểu thuyết thần tượng Mary Sue” như cậu được chưa!
Cho dù Nghiêm Kỷ rất cẩn thận nhưng tóc Mộc Trạch Tê vẫn bị ướt. Nghiêm Kỷ ôm cô tới ghế sô pha, đặt cô ngồi trong ngực mình để sấy tóc. Điện thoại đổ chuông, Mộc Trạch Tê vội vã muốn ra ngoài.
Mái tóc buộc cao của Mộc Trạch Tê xõa tung, như tình cảm từ lúc vừa chớm nở tới ngày trở nên mãnh liệt. Nghiêm Kỷ buộc lại tóc cho cô như hồi bé, động tác trúc trắc chầm chậm, buộc rất mất trật tự.
“Có thể ra ngoài nhưng phải có một điều kiện/”
Mộc Trạch Tê chợt cảm thấy không ổn: “Điều kiện gì?”
Nghiêm Kỷ giơ món đồ chơi trong tay lên, ý đồ rất rõ ràng. Mộc Trạch Tê muốn chạy trốn nhưng lại bị Nghiêm Kỷ kéo váy giữ lại trên sô pha.
“Lúc đó tôi sẽ không bật lên nhưng tôi cần phải đảm bảo rằng lát nữa cậu sẽ không gài bẫy tôi ở trước mặt người khác, bỏ trốn theo bọn họ. Tôi lười phải tốn công sức để đối phó với bọn họ.”
Mộc Trạch Tê lập tức không muốn, khó chịu vạch trần: “Đi theo cậu rồi cậu còn lo gì nữa… chẳng lẽ cậu vẫn chưa thỏa mãn sao?”
“Lần đi công tác này thật sự quá lâu, lâu đến quái lạ, chuyện gì cũng tụ vào một chỗ.” Ánh mắt Nghiêm Kỷ sáng quắc, ám chỉ người trước mặt: “Cậu là đầu sỏ.”
Mộc Trạch Tê chột dạ, ánh mắt lóe lên: “Nhà họ Nghiêm của cậu vốn bận rộn…”
Nghiêm Kỷ từ chối cho ý kiến: “Nếu cậu không muốn thì chúng ta làm một hiệp nữa ở đây đi, làm xong cũng tới chuyến bay tiếp theo của tôi rồi.” Anh vừa nói xong đã đè Mộc Trạch Tê xuống ghế sô pha.
“Chờ đã, có thể bàn điều kiện.” Mộc Trạch Tê giãy dụa trên người Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ cong môi, lập tức dừng lại sửa sang âu phục của mình.
Mộc Trạch Tê chưa từng đưa những đồ vật như vậy vào cơ thể, cô cũng chưa bao giờ làm loại chuyện dâm đãng đến thế nên hơi căng thẳng.
Nghiêm Kỷ dự đoán điểm G của Mộc Trạch Tê ở đâu sau đó chậm rãi đưa trứng rung tới điểm G. Mở công tắc, trứng rung lập tức hoạt động trong hoa huyệt, run lên tê dại. Cảm giác này hệt như cảm giác tê dại ở chân, chúng lấp đầy cả huyệt nhỏ.
Mộc Trạch Tê cuộn mình run rẩy trên ghế sô pha, cả người run lẩy bẩy khóc lóc kêu rên: “Không phải… không phải đã nói là không bật sao? A~~”
Nghiêm Kỷ cúi người đè cô và điên cuồng hôn lên. Thật đáng yêu, Nghiêm Kỷ thật sự rất thích bắt nạt cô.
“Mau… Mau tắt đi… lát nữa quần lót không ra hình dạng kia sẽ ướt đẫm mất.” Trứng rung chuyển động ở trong khiến giọng điệu của Mộc Trạch Tê trở nên mềm nhũn ra nước, mang theo giọng điệu cầu xin nhỏ nhẹ.
Nghiêm Kỷ ấn nút ngừng, còn đặt nó lên người Mộc Trạch Tê, ở bên tai cô thân mật cô: “Đã nếm thử cảm giác rồi đấy. Cậu cũng biết mình rất dễ ướt, rất nhạy cảm. Tí nữa ướt hết tính sao đây?”
Uy hiếp, trắng trợn uy hiếp. Đôi mắt của Mộc Trạch Tê ngấn nước, cơ thể vẫn muốn, cô thốt ra hai chữ: “Xấu xa…”
Nghiêm Kỷ vừa kéo vừa ôm đôi chân run rẩy của Mộc Trạch Tê ra ngoài.
Vừa bước ra đến cửa hành lang, Lý Thuần và Lâm Thi Vũ đã tới, phía sau còn thêm một Lý Vi. Mộc Trạch Tê thấy người quen, vội né khỏi tay Nghiêm Kỷ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận