Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong tay Nghiêm Kỷ trống rỗng, hàng mi nhíu lại. Anh rất khó chịu, nhưng không được làm loạn
Nghiêm Kỷ không thích những tin không toàn diện. Anh cũng đã lắp máy nghe lén ở nhà La Nam Nam, sau đó dần thăm dò được, một khi anh làm những chuyện trái nguyên tắc, hệ thống cảnh báo của La Nam Nam nhất định sẽ kêu lên vang dội.
Ví dụ như khi Nghiêm Kỷ bày tỏ tình yêu với Mộc Trạch Tê, hệ thống của La Nam Nam sẽ phát cảnh báo. Hai cô gái nhất định sẽ tụm lại một chỗ, bàn tán xôn xao.
Nhưng La Nam Nam và cả Nghiêm Kỷ cũng không rõ cảnh báo trước kịch bản là gì.
Điều này làm Nghiêm Kỷ cực kỳ không vui. Cảnh báo cái gì? Cảnh báo anh không thể ở bên Mộc Trạch Tê à?
Khi hệ thống cảnh báo quy mô lớn, La Nam Nam sẽ làm những chuyện như điên cuồng luyện những bộ đề mà Nghiêm Kỷ không thể hiểu nổi, lại còn trả giá mặc cả, cung cấp năng lượng gì đó cho cái hệ thống gì đó, giống như đó là “linh hồn” cực kỳ nguy hiểm vậy.
Trước khi La Nam Nam xuyên qua, cô là đồ chơi chạy bằng điện à? Luyện thi để bổ sung năng lượng sao?
Nghiêm Kỷ không phải người kiên nhẫn với những chuyện viển vông này. Nếu Nghiêm Kỷ không muốn đưa La Nam Nam đến bệnh viện tâm thần thì cũng muốn mời pháp sư trừ tà đến.
Nhưng vì linh hồn xuyên vào có thể gây nguy hiểm cho La Nam Nam, mà Mộc Trạch Tê lại rất quý người bạn này, thế nên đây là điều cấm kỵ. Nghiêm Kỷ chịu đựng, cố không làm gì quá giới hạn.
Nếu đến lúc xảy ra chuyện gì, Mộc Trạch Tê không thể ở bên mình mãi được, thậm chí còn hận mình.
Vì Mộc Trạch Tê nên Nghiêm Kỷ mới tình nguyện nhẫn nhịn và lùi bước. Thỉnh thoảng Nghiêm Kỷ lại tự giễu mình, rốt cuộc là Mộc Trạch Tê đã theo đuổi được mình hay mình vốn đã bị lấy mất trái tim.
Bây giờ mối tình này thật sự rất khó khăn. Công khai không được, lén nắm tay cũng không được, hôn một cái cũng không được, lên giường phải dỗ dành, phải hù dọa.
Đúng lúc này, điện thoại Nghiêm Kỷ “ting” một tiếng, anh lấy ra nhìn. Mật mã bị khóa chặt đó đã nhận được rồi…
Con ngươi sắc bén của Nghiêm Kỷ co rụt lại, cảm giác không rõ ràng đè nặng trong lòng anh, giống như căng thẳng bất an mà kích động lúc sắp lên sân khấu thuyết trình, anh hoảng hốt nuốt nước bọt.
Đã bao lâu rồi mình chưa có cảm giác này? Phải chẳng tất cả rồi sẽ có câu trả lời…
Trong lòng Mộc Trạch Tê có mình nhưng cô lại từ bỏ. Nghiêm Kỷ nhéo lòng bàn tay trống không, như thể bàn tay nhỏ mềm mại ban nãy vẫn còn ở đây.
Anh lấy lại tinh thần, mỉm cười gật đầu với đám người Lâm Thi Vũ: “Đến đủ chưa? Cùng chơi một trò chơi đi.”
Lâm Thi Vũ thấy Nghiêm Kỷ đột nhiên về nước cũng vui, cong mắt cười như thể trong lòng rất thoải mái. Mộc Trạch Tê ngây ngốc nhìn hai người.
Nghiêm Kỷ như nhận ra ánh mắt cô, đang định về lén lút nắm tay cô, nói rõ tình cảm của mình cho cô thì thấy cô lại nhìn chằm chằm về phía Lý Thuần.
Nghiêm Kỷ: “…”
Mọi người chào hỏi lẫn nhau.
Lý Vi luôn rất ngoan ngoãn trước mặt Nghiêm Kỷ, thấy Mộc Trạch Tê nhìn chằm chằm vào anh trai mình thì không quản được cái miệng: “Sao thế? Mộc Trạch Tê không quen anh tôi à? Không phải lúc nhỏ có gặp mấy lần rồi sao?”
“Lúc nhỏ cậu thủ đoạn lắm, đặt cược xúi giục anh ấy hái hoa Ngu Mỹ Nhân của Nghiêm Kỷ cơ mà.”
Mộc Trạch Tê khẽ a một tiếng, quay đầu lại nhìn Lý Thuần. Tại sao Lý Thuần lại khiến Mộc Trạch Tê cảm giác quen thuộc đến thế? Không đúng, vẫn không đúng…
Nghiêm Kỷ bước tới, chắn tầm nhìn của Mộc Trạch Tê: “Đi thôi.”
La Nam Nam tự uống rượu đến mặt đỏ bừng, nhìn đám người đằng xa, lớn tiếng gọi: “Trạch Tê ơi! Đón được đám Lâm Thi Vũ và Lý Thuần với Nghiêm Kỷ chưa? Mau lại đây nào!”
Triệu Nhạc Tiêu vui mừng khi có nhiều người tham gia hơn, vội vàng sai anh trai mình là Triệu Nhạc Sinh đi lấy đồ uống: “Đúng là chỗ này không dễ tìm, cũng không có trên bản đồ buôn bán, trừ khi có người quen dẫn đường, còn không khó mà phát hiện được đây là quán bar.”
Hóa ra là mượn cái cớ này. Sao có thể tính thời gian chuẩn như vậy? Mộc Trạch Tê nhìn Nghiêm Kỷ, lúc này nhân lúc nhiều người, Nghiêm Kỷ lặng lẽ giữ chặt tay Mộc Trạch Tê, còn xoa nắn bàn tay mềm mại của cô để cảnh cáo.
La Nam Nam hoan nghênh mọi người như chủ nhà: “Ôi chao! Chào mừng chào mừng! Hoan nghênh tham gia!”
La Nam Nam làm chủ nhà uống mừng trước, đương nhiên Trần Triết đảm nhận vị trí lớp đệm, phụ trách đón tiếp.
Khi thấy La Nam Nam đội tóc giả, mang giày đinh tán, mặc áo khoác da không biết đang cos ai, trừ Lý Thuần đang ôm một xấp bài thi ra, Lâm Thi Vũ và Lý Vi đều chấn động.
Lý Thuần nhận được tin của Nghiêm Kỷ, dẫn Lâm Thi Vũ đến Tảo Quy chơi, thì liền đi đón Lâm Thi Vũ, còn em gái Lý Vi ngốc nghếch nghe thấy có Nghiêm Kỷ ở đó cũng yên lặng đi theo.
La Nam Nam đang hào hứng, cô ấy tạo ra một trò chơi không phải là muốn mọi người cùng chơi sao. Tiếc là La Nam Nam của nguyên tác không có bạn bè, chỉ có duy nhất Trần Triết đến từ nhà trẻ lúc còn nhỏ.
Mấy người bạn của Triệu Nhạc Tiêu đã có việc đi trước, mấy quy tắc phức tạp vốn chỉ nói một lần cho người chơi nghe, người bên cạnh hóng hớt không rõ quy tắc chỉ có thể xem trước.
Trò chơi dừng lại, tác phẩm của mình không có ai ủng hộ, Nam Nam như một Thiên Lý Mã không có Bá Nhạc, chỉ căm tức mình có tài mà không gặp thời.
Cô ấy ngây ngô cười lên, bây giờ vừa đúng lúc. Các nhân vật chính hầu như toàn là hạc trong bầy gà, trí thông minh rất tốt, chắc chắn có thể gom đủ người được.
La Nam Nam nhìn chằm chằm vào Mộc Trạch Tê. Làn da của Mộc Trạch Tê vốn trắng nõn, trên mặt còn vẻ đỏ ửng chưa hết, cực kỳ dễ thấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận