Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê là cổ đông lớn nhất của công ty Nghiêm Kỷ, trong tay sở hữu khối tài sản khổng lồ thích xài thế nào thì xài. Trần Triết cũng là người đưa ra quy tắc, nhưng cậu ta đã bị K.O. ngay từ đầu, chỉ có thành thật trồng sau nuôi gà mới may mắn sống sót được.
Hầu hết mọi người trong sân đều đã “bỏ mình”, không phải thành tựu quá nhỏ thì cũng là ông chủ nhỏ, miễn cưỡng lắm mới duy trì được sự nghiệp, thậm chí có người còn bị phá sản.
Thật ra quy tắc của trò “Bàn Cổ mở trời lập đất: Nông dân chuyển mình thành phú ông nhà giàu” khó tránh khỏi việc xen lẫn cách động não của thế giới trước khi La Nam Nam xuyên
tới.
Nhóm Lâm Thi Vũ và Lý Thuần vẫn chưa hiểu hết quy tắc của trò chơi nên cứ gặp bất lợi.
Về phần Nghiêm Kỷ, sau vài lần bị sét đánh, anh đã nhanh chóng mò ra được quy tắc của trò chơi, hơn nữa còn suy một ra ba, cộng thêm cái số tương đối may mắn của mình nên lúc nào cũng tung được số điểm vừa đủ, thành công đi trước La Nam Nam một bước nhỏ, giành lấy cái ghế “thị trưởng” có thể quản lý cả thành phố.
La Nam Nam nghĩ thầm trong lòng: Ôi chao, đây chính là vầng sáng nhân vật chính đó hả? Là trí thông minh của nam chính sao? Dù chỉ là trò chơi, nhưng không thể phủ nhận một điều thủ đoạn của Nghiêm Kỷ đúng là quá cao tay, đòn tấn công của anh dành cho đối thủ không chỉ chuẩn mà còn ác.
Những gì Nghiêm Kỷ làm ngay từ đầu đó là nuốt chửng lấy khối tài sản mà Mộc Trạch Tê đang sở hữu, biến cô trở thành lớn cổ đông của công ty và mạnh mẽ ép buộc cô phải về phe của anh. Anh còn hợp tác với cả Trần Triết tuy nghèo nhưng có nhiều đất. Lôi kéo cả người đẹp Lý Vi về phe của mình.
La Nam Nam hăng hái uống thêm một ly nữa, chuẩn bị battle. Cô ấy luôn cảm thấy đây không phải là một trò chơi, dường như còn liên quan đến gì đó.
Khi mọi người đã uống quá nhiều, màn kịch liền bắt đầu: Thị trưởng Nghiêm đúng là rất lợi hại, muốn chơi một ván xì tố không?”
Nghiêm Kỷ mỉm cười không nói gì, nhưng trong tay vẫn luôn tiếp tục xấu xa lật những lá bài mà Mộc Trạch Tê đã bốc được trước đó. Giữa hai người có một bầu không khí căng thẳng vô hình.
Mộc Trạch Tê lo lắng nhìn hai người, cười lên, đang muốn lên tiếng khuyên nhủ thì Trần Triết lại khẽ lắc đầu, tỏ ý rằng cô không cần phải lo nên cô liền im lặng.
La Nam Nam ném sàng, lắc sàng đến mức vang lớn tiếng lộc cộc, sau thì mạnh mẽ tung xúc xắc ra kết quả.
Cô ấy rút được một trò chơi tấn công “Thật hay thách” nhỏ, tên là—— Cậu truyền tôi truyền lời nói thật, Tôn Ngộ Không thật giả phiên bản Lục Nhĩ Mị Hầu.
Quy tắc trò chơi đó là một tấm thẻ sẽ được truyền qua nối liền nhau, chỉ được giữ một lúc, ai giữa chừng có được tấm thẻ thì sẽ thua. Người đó phải nói ra một câu nói hoặc một chuyện nào đó quan trọng, mọi người tự phán đoán mức độ thật giả. Mức độ đầu tiên là liệu câu nói đó có đủ điên hay không, mức độ thứ hai thì là tính thật giả trong câu chuyện.
Sau khi kẹp tấm thẻ nhỏ và nhọn vào miệng, mọi người bắt đầu truyền đi với cảm giác vừa hồi hộp vừa phấn khích. Khoảng cách giữa mọi người vô tình lại được kéo gần nhau hơn, giữa nam và nữ hơi ngượng ngùng, bầu không khí lúc này càng nhuốm thêm lửa nóng.
Bây giờ Lý Vi vô cùng muốn quét Lý Thuần đi để mình được ngồi bên cạnh Nghiêm Kỷ. Tuy rằng Lý Thuần không quá thích đứa em gái ngu ngốc của mình, nhưng không thể để em gái lại gần đám con trai được.
Nghiêm Kỷ lấy thẻ từ trong miệng Lý Thuần, anh ngậm nó rồi chuyển sang cho Mộc Trạch Tê. Mộc Trạch Tê mở cái miệng nhỏ ra định tiếp nhận, nhưng Nghiêm Kỷ lại khẽ chớp mắt một cái, anh dùng lưỡi đẩy tấm thẻ rớt ra ngoài, sau đó lập tức nghiêng đầu hôn lấy Mộc Trạch Tê.
Chỉ đơn giản là bờ môi dán vào nhau nhưng lại hôn rất sâu. Yết hầu của Nghiêm Kỷ vẫn luôn lăn lộn lên xuống, hơi thở của hai người giao hòa lại với nhau.
Anh không buông ra ngay, giống như thể đang tuyên bố chủ quyền vậy, cho mọi người một cơ hội để nhìn cho rõ.
Mộc Trạch Tê trừng lớn mắt, cô có thể thấy rõ sự trìu mến trong đôi mắt của Nghiêm Kỷ ngay lúc này, hô hấp của cô cũng dừng lại, trong lòng khẽ dâng lên sự áy náy.
Hai người nam thanh nữ tú hôn nhau dưới ánh đèn mập mờ, chỉ khiến người ta thấy được gương mặt sắc bén của bọn họ đang giao nhau, trông càng thêm mê hoặc.
Trong phút chốc, tất cả mọi người lặng ngắt như tờ.
Nghiêm Kỷ chậm rãi buông môi Mộc Trạch Tê ra, giữa cánh môi của hai người còn có một chút ướt át trong suốt, xen lẫn với hơi thở hỗn loạn. Dưới ánh đèn mờ, nhưng Nghiêm Kỷ vẫn có thể thấy rõ ràng đôi mắt ngây thơ ngờ nghệch của Mộc Trạch Tê, trong mắt anh chỉ có mỗi cô.
“Tớ luôn xem thế giới này giống như một trò chơi, nhưng khi tớ chợt nhận ra rằng tớ yêu cậu, ý muốn dành hết phần đời còn lại này cho cậu đã dâng tràn khắp người tớ đến phát điên. Tớ sẽ phá hết mọi rào cản và đến với cậu. Tớ vẫn luôn yêu cậu, cũng sẽ chỉ yêu mỗi cậu, cậu có thể xác nhận điều này với tớ nhiều lần.”
Giọng nói của Nghiêm Kỷ nhẹ nhàng mà trịnh trọng, tốc độ nói rất chậm, vô cùng rõ ràng. Dưới ánh sáng mờ ảo của đèn, bầu không khí vô cùng lãng mạn, đây giống như một lời cầu hôn trước các bạn học vậy.
Máu như xộc thẳng lên tới não và đè nén, trong đầu Mộc Trạch Tê khẽ vang lên tiếng ong ong. Cô khó thở, lòng bàn tay thì ướt đẫm mồ hôi, cô không biết phải làm sao cả.
Tất cả mọi người đều nín thở, bởi vì bất ngờ, lại sợ rằng sẽ làm phiền hai người.
Hệ thống trong đầu La Nam Nam chợt vang lên tiếng báo động lớn như muốn nổ tung luôn đầu của cô ấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận