Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Kỷ không cần Mộc Trạch Tê trả lời, khẽ hôn lên khuôn miệng nhỏ nhắn của cô, giọng nói nhỏ nhẹ: “Được rồi, chuẩn bị tốt cho kì thi cuối kỳ đi. Chờ tôi trở về.”
Cả hai đều không chú ý, cách đó không xa, một người đàn ông cầm chiếc máy ảnh chuyên chụp ảnh đêm đã chĩa máy ảnh về phía này…
Trên máy bay.
Nghiêm Kỷ nhíu mày, cẩn thận đọc từng câu từng chữ của bộ《Trong lòng cậu chủ chỉ cưng chiều em》 vừa mới mở khóa. Ánh sáng lạnh lẽo trên màn hình phản chiếu qua mắt kính, Nghiêm Kỷ chống cằm suy nghĩ.
Một vài chuyện quan trọng được ghi bên trong đều đã xảy ra. Nghiêm Kỷ cẩn thận nhớ lại sự thay đổi sau vụ tai nạn xe hơi của La Nam Nam, tuy có nhiều chỗ lệch đi nhưng nội dung cốt truyện hoàn toàn chính xác.
Đoạn văn miêu tả có nhiều hoạt động diễn đạt, có nhiều khoảng trống rất lớn giữa đoạn văn.
Nghiêm Kỷ không quá tin vào quyển《Trong lòng cậu chủ chỉ cưng chiều em》 mà vẫn giữ quan điểm của mình với nhiều chuyện. Nghiêm Kỷ biết rằng những điều này được viết dựa theo trí nhớ của La Nam Nam.
Khi một người đang đọc sách, suy nghĩ trong đầu đã quay cuồng, vô thức tóm tắt theo suy nghĩ của mình. Sau đó viết lại, thật ra đã mang theo ý thức chủ quan rất mạnh. Chỉ có thể dùng làm bản tham khảo chứ không phải bản gốc.
Sau đó Nghiêm Kỷ nhìn xuống, điều khiến Nghiêm Kỷ để ý nhất đã xuất hiện. Sau khi tốt nghiệp trung học, Mộc Trạch Tê biến mất, không có chút tin tức.
Trong lòng Nghiêm Kỷ lạnh run, nhíu chặt mày lại. Anh tỉ mỉ nhìn đi nhìn lại cũng chỉ thấy mấy câu đơn giản nói về nơi Mộc Trạch Tê sẽ đi.
Ngoài ra còn có một đoạn ghi chú của La Nam Nam: {Nữ phụ độc ác trà xanh Mộc Trạch Tê bị mọi người ghét bỏ, kết quả không biết ra sao. Khả năng chỉ có: Một, kết quả ngẫu nhiên, (Con đường nhân vật phải đi theo hệ thống đã nói). Hai là bị chôn vùi.}
Biến mất? Không có bất kỳ tin tức gì? Như thế nào được xem là biến mất? Không có tin tức có nghĩa là không ai biết cô đang ở đâu? Nghiêm Kỷ nhìn đi nhìn lại một cách kỹ càng và tỉ mỉ.
Phía sau còn có việc kinh doanh của mình và Lâm Thi Vũ, nhưng Mộc Trạch Tê thật sự không xuất hiện nữa…
Nghiêm Kỷ vì Mộc Trạch Tê biến mất, không có tin tức mà trở nên cáu kỉnh. Anh càng nhìn đến đây càng tức giận, không khỏi lạnh người, rõ ràng mấy thứ này viết dựa trên ý nghĩ chủ quan mơ hồ, liên quan gì đến anh! Anh chỉ muốn Mộc Trạch Tê!
Vì quá kích động nên làm đổ cà phê, anh tháo kính xuống, ôm đầu. Anh bỗng nhiên nghĩ tới giấc mơ khi trước của mình. Anh mất đi Mộc Trạch Tê, cô lại yêu người khác…
Không chấp nhận được! Nghiêm Kỷ anh không chấp nhận! Nhất định phải có cách khác. Nghiêm Kỷ xem lại lần nữa, thậm chí còn lật lại tất cả những dữ liệu đã xuất hiện.
Lúc này La Nam Nam bị Trần Triết đuổi về đang ngủ say như chết, trong đầu bỗng nhiên vang lên tiếng hệ thống.
{Hệ thống đọc mười nghìn cuốn sách: Kí chủ, vai diễn của cô tại trường trung hoc Hoa Thịnh sắp kết thúc – sắp mở ra nhiệm vụ khác. Xin hãy chuẩn bị sẵn sàng}
La Nam Nam đang say giấc nồng thì bị quấy rầy, hiếm khi không chặn lời hệ thống: “Hệ thống, thật sự không thể thăm dò kết cục của Mộc Trạch Tê sao? Nguyên tác của “Trong lòng cậu chủ chỉ cưng chiều em” vốn cũng không nhẹ nhàng như vậy. Nữ chính Lâm Thi Vũ cũng gặp mấy chuyện nguy hiểm đến tính mạng. Một nữ phụ độc ác giai đoạn trước biến mất, không có tin tức gì thì là chuyện nhỏ gì chứ.”
[Hệ thống đọc mười nghìn cuốn sách: Hệ thống chỉ tìm theo nguyên tác, thật sự không có.]
La Nam Nam thở dài: “Trước khi hoàn thành vai diễn của mình, tôi phải sắp xếp ổn thỏa cho nữ phụ Tê Tê đáng yêu của chúng tôi, nếu không thì tôi không yên lòng. Đây là trận chiến lớn cuối cùng…”

Làn gió thổi nhẹ lay động rèm cửa, làm cho ánh nắng sáng tinh mơ chiếu vào trong căn phòng tối một cách khó khăn.
Nghiêm Kỷ ngồi ngửa đẩu trên sô pha, mái tóc rối tung, mang theo vẻ mệt mỏi nhiều ngày không ngủ, miệng đang ngậm điếu thuốc. Trong gạt tàn đầy mẩu thuốc, cả căn phòng tràn ngập khói tạo nên một bầu không khí chán chường, tiêu điều.
Một sơ đồ màu nước khổ lớn thể hiện mạch truyện “Người được cậu chủ cưng chiều tới trời”, sơ đồ nhân vật, mạch truyện tổng thể được vẽ rất hoàn chỉnh. Trong chiếc máy tính trước mặt còn nhấp nháy dòng chữ “Người được cậu chủ cưng chiều tới trời” được sửa đổi lại và bổ sung bởi Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ không tin vào “Ghi chép ban đầu” mang ý thức chủ quan và thiếu sót rõ ràng của La Nam Nam, anh quyết định tự mình vẽ tuyến đường, tự mình bổ sung.
Nghiêm Kỷ và La Nam Nam khác nhau, Nghiêm Kỷ là người trong sách, vì vậy anh càng có thể hiểu rõ sự việc và nhân vật của thế giới này hơn.
Anh am hiểu dựa theo sự trưởng thành và tính cách của một người, rồi tìm ra quy luật làm việc của người này, lợi dụng những điều này để bổ sung vào “Người được cậu chủ cưng chiều tới trời”.
La Nam Nam là dùng sách nhìn thế giới, còn Nghiêm Kỷ là dùng thế giới để phán đoán sách.
Nghiêm Kỷ bóp điếu thuốc, bỗng nhiên cười phá lên một cách vui sướng, thoải mái.
Dù có rất nhiều chỗ trống và thiếu sót, nhưng khi xong hoàn chỉnh, cuối cùng Nghiêm Kỷ cũng biết tại sao ban đầu hệ thống đã nhiều lần đưa ra nhắc nhở “Gợi ý tình tiết, tình tiết rối loạn”.
Nghiêm Kỷ đoán thứ mà La Nam Nam xem không hoàn chỉnh, hoặc “Người được cậu chủ cưng chiều tới trời” chưa phải đã là kết cục.
Thậm chí cô ấy đã vô thức phạm phải một sai lầm, cho rằng nam chính và nữ chính “cùng giúp đỡ nhau tiến bước”, nhất định là yêu thích lẫn nhau, cũng nhất định là mặc định sẵn sẽ ở bên nhau.
Rõ ràng khắp nơi trong quyển sách này đều đang chôn vùi manh mối, nhưng do thiết sót nghiêm trọng nên manh mối Nghiêm Kỷ nắm được không nhiều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận