Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Các cậu đến nhà bà nội tớ ăn cơm đi. Tớ đã bảo bà trước rồi. Bà bảo hôm nào thi xong sẽ nấu món ngon cho tớ, còn nấu nguyên một nồi canh tẩm bổ.”
“Ok.” “Ok.” Cả hai gọi là đi.
Không biết vì sao mà dạo này bố La Nam Nam rất bận, thường xuyên không có nhà, và đây chính là cơ hội thích hợp để đi ăn chực. Còn Trần Triết chắc chắn đi theo La Nam Nam.
Mộc Trạch Tê lại uống ừng ực mấy ngụm, cắn mấy viên đá kêu giòn vang.
“Bé Tê, sao lại uống đồ lạnh thế, anh đem đồ uống nóng nè.” Một giọng nói thật thà, tràn đầy sự yêu chiều của một đàn anh bỗng cất lên từ phía sau.
Cả ba người cùng quay nhìn lại. Một nam thanh niên da hơi ngăm đen, mặc đồ lao động, dáng người cao ta đang vẫy tay với Mộc Trạch Tê. Lông mày rậm dài, nụ cười rạng rỡ với hàm răng trắng tinh.
La Nam Nam thấy người này hơi quen mắt, chưa kịp quay lại hỏi Mộc Trạch Tê đây là ai thì cô đã phóng nhanh như tên lửa lao đến, người trong phạm vi 300m đều nghe được tiếng hét vui mừng của cô.
“Anh Đại Bằng!” Mộc Trạch Tê sung sướng chạy đến như gấu Koala lao trầm vào cây, nhảy lên ôm chặt lấy Vương Đại Bằng.
Vương Đại Bằng phản ứng nhanh, ôm chặt lấy cô, còn cảm thán: “Ai da, bé Tê nhà ta lớn thế này rồi mà vẫn chạy nhanh như thế! Thiếu nữ cả rồi!”
Vương Đại Bằng ôm sau bắp chân của Mộc Trạch Tê như thể đang bế em bé, nâng cô lên cao, còn ước chừng cân nặng rồi nói: “Bé Tê nặng hơn rồi.”
Vóc dáng hai người khác biệt quá lớn, giống như thể người lớn bế trẻ con vậy. La Nam Nam sáng mắt lên, trời ơi, anh đẹp trai này là ai vậy, biết chiều chuộng quá!
Đại Bằng? Sao cái tên này nghe quen đến lạ thường.
“Sao anh lại về rồi?” Mộc Trạch Tê như một đứa trẻ trong vòng tay người lớn, ôm chặt lấy cổ Vương Đại Bằng, cười khanh khách. Cô ở lì trên người Vương Đại Bằng không chịu xuống.
Lúc nhỏ, cô hay đòi đi chơi cùng anh Đại Bằng. đến lúc chơi mệt rồi, lười đi, cứ bắt phải anh cõng về mới chịu. Dường như trước mặt anh Đại Bằng, cô mãi mãi có thể dùng mấy trò trẻ con đó.
Một giọng nói hiện rõ sự tức giận đang kìm nén vang lên từ phía sau: “Mộc Trạch Tê!”
Mộc Trạch Tê quay ngoắt lại thì thấy Nghiêm Kỷ gió bụi dặm trường, lộ rõ sự mệt mỏi như mới đi du lịch bụi về.
Cô ngạc nhiên sao Nghiêm Kỷ lại vội về thế, có về cũng thi xong rồi, sao không nghỉ ngơi đi.
“Nghiêm Kỷ, sao cậu lại ở đây?” Mộc Trạch Tê vừa nghĩ đến liền nói ra, câu nói lại mang một cảm giác khác hẳn.
Vương Đại Bằng ôm Mộc Trạch Tê xoay người lại hỏi: “Bé Tê, đây là bạn học của em à?”
Hai người cứ ôm nhau, đứng đơ ra nhìn Nghiêm Kỷ, như thể Nghiêm Kỷ mới là người phá hoại tình anh em bạn bè hòa thuận của họ.
Vẫn còn ôm nhau à? Nghiêm Kỷ nghiến chặt răng. Sao lần nào anh đi đâu về cũng gặp tình trạng này vậy?
Thậm chí anh còn thắc mắc liệu có phải Mộc Trạch Tê gắn camera theo dõi giám sát mình, biết mình không thể làm gì được cô nên suốt ngày chạm vào giới hạn nhẫn nại của mình?
Đúng là đang ép anh trói cô bên cạnh mình mà.
Vương Đại Hữu quá mệt mỏi khi nhìn cảnh huynh đệ tình thâm của Mộc Trạch Tê và Vương Đại Bằng. Anh ta vừa xoay bóng vừa nói: “Anh trai, hay anh cũng bế em đi. Em mới là em trai ruột của anh đó.”
“Biến biến. Mày nặng như quỷ.”
Vương Đại Bằng nhẹ nhàng thả Mộc Trạch Tê xuống rồi xoa đầu cô.
Mộc Trạch Tê cười tươi roi rói.
La Nam Nam và Trần Triết vừa nhìn thấy Vương Đại Hữu liền biết ngay anh Đại Bằng này là ai.
Nghiêm Kỷ đang ngồi trên xe máy của Lý Thuần. Cậu ta vội vã ngăn Nghiêm Kỷ mặt đang hằm hằm, sợ anh mất kiểm soát, còn ngầm ra hiệu với anh rằng Đại Bằng là người luyện võ.
Vương Đại Bằng luyện võ lâu năm, phía sau cứ như mọc thêm mắt vậy, đương nhiên cảm nhận được lòng thù ghét đang kìm nén của Nghiêm Kỷ rồi.
Vương Đại Bằng còn lườm nguýt anh một cái.
Khung xương Vương Đại Bằng to chắc, người lại cao, lông mày rậm, lại còn làm giáo viên trong trường quân đội, ánh mắt vừa rồi quả thật có sức răn đe, cảnh cáo.

Mẹ nó! Đừng nói là muốn đánh nhau đấy! Lý Thuần giật mình loạng choạng, tay chân hoảng loạn làm ra động tác phòng ngự.
Nghiêm Kỷ vẫn giữ vẻ thản nhiên mà đối mặt với Vương Đại Bằng, không chút sợ hãi. Nghiêm Kỷ không có ý bồng bột muốn đánh nhau, anh nhìn ra được Mộc Trạch Tê có thích anh ta hay không, chỉ là ghen tuông mà nhìn bằng con mắt căm thù.
Nghiêm Kỷ thu ánh mắt lại, đưa tay vỗ vỗ Lý Húc tỏ ý không có việc gì.
Trong lòng Vương Đại Bằng nghĩ, hai thằng nhóc này trông cũng khá điển trai đó, là muốn đấu vài trận à? Gân cốt đều trông có vẻ không tệ, có tư chất tốt để làm lính đấy!
Vương Đại Bằng nhìn quanh mọi người một vòng, gật đầu, đều là những đứa trẻ ngoan: “Đều là bạn học của bé Tê đúng không, vậy thì cùng lên xe đến chỗ bà nội Mộc ăn cơm, anh đã nói với bà ấy rồi! Cũng mua thức ăn rồi, làm món hải sản thập cẩm! Thi cuối kỳ đương nhiên phải nấu một bữa lớn!”
Giọng nói của Vương Đại Hữu thoải mái vang vọng, dường như trời sinh đã có sức ảnh hưởng và truyền tải sự vui vẻ.
“Được!!” Mấy người nghe xong hoan hô. Ngay cả Lý Thuần cũng không kiềm được mà hô lên theo.
Mấy người ngồi lên chiếc xe van SAIC-GM-Wuling của Vương Đại Bằng. Cả chặng đường, trên xe còn mở bài hát của thập niên 90, Vương Đại Bằng vừa lái xe vừa ngân nga. Hai người Lý Thuần và Vương Đại Hữu nhanh chóng ăn nhịp với nhau, cùng ngân nga theo.
“Cho nên, Trạch Tê cậu cứ luôn nhìn chằm chằm vào Lý Thuần người ta là bởi vì cậu ấy giống với anh Đại Bằng này của cậu à?” La Nam Nam kéo lấy Mộc Trạch Tê hỏi.
Mộc Trạch Tê nhất thời không hiểu ý của La Nam Nam. Nhìn Lý Thuần ở ghế trước đang lắc lư cùng Vương Đại Bằng thì đột nhiên kinh ngạc, đúng là hơi giống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận