Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên mặt là kiểu tóc húi cua và lông mày dày giống nhau, nhưng giống nhất là khí chất trên người na ná nhau. Lý Thuần không bướng bỉnh có chừng mực, còn Vương Đại Bằng là cởi mở mà có chừng mực. Bọn họ đều là nhìn vào thì thấy cẩu thả nhưng thật ra đều là người tỉ mỉ rất biết chăm sóc người khác.
Mộc Trạch Tê mới phát hiện, trước đây cứ cảm thấy Lý Thuần quen mắt hóa ra là vì điều này.
“A… quả thật là giống.”
“Hay cho Mộc Trạch Tê cậu, hóa ra cậu là nhìn người để nhớ về người sao!” La Nam Nam trêu Mộc Trạch Tê.
La Nam Nam cười nói rộn ràng theo tiếng nhạc, cả chiếc xe đều dạt dào bầu không khí vui vẻ.
Ngoài đôi tay vòng trước ngực cứ đòi ngồi giữa Mộc Trạch Tê và La Nam Nam của Nghiêm Kỷ ra. Hai cô gái cứ như vậy vượt qua anh, ở trước mặt anh “thì thầm tâm sự”.
Mộc Trạch Tê nhìn Nghiêm Kỷ, phát hiện anh vốn không tức giận, cứ như đang hờn dỗi. Mộc Trạch Tê thăm dò hỏi: “Nghiêm Kỷ, sao cậu cũng đến?”
“Thế nào? Bạn học Mộc Trạch Tê không hoan nghênh tớ à?” Nghiêm Kỷ hỏi ngược lại.
“Đương nhiên không phải.” Mộc Trạch Tê phủ nhận: “Có điều trông cậu rất mệt.”
Mộc Trạch Tê cảm thấy cả người Nghiêm Kỷ hơi khác lạ, mặc dù là ghen, nhưng cả người dường như dịu dàng và bình tĩnh hơn nhiều, lại còn mệt mỏi.
Nghiêm Kỷ nghe Mộc Trạch Tê quan tâm mình, trong lòng cũng hơi vui, ừm một tiếng. Anh mệt, anh sợ cho tương lai của bọn họ. Tôi nên làm thế nào với cậu đây Mộc Trạch Tê?
Nghiêm Kỷ đưa ngón út ra âm thầm móc lấy ngón út của Mộc Trạch Tê, sợ Mộc Trạch Tê rời khỏi tầm mắt anh.
Chiếc xe van dần lái đến giáp giới của thành thị và nông thôn, xung quanh biến thành những căn nhà có sân riêng cùng với kiến trúc cũ kĩ.
Mộc Trạch Tê nhìn phong cảnh ven đường mà nhớ lại khoảng thời gian trước kia.
Khi đó bố mẹ vẫn chưa ly hôn, hai người còn ở cùng nhau. Những khoảng thời gian lúc còn mẹ, lúc cùng anh Đại Bằng, Đại Hữu và Đóa Đóa nhà hàng xóm còn có rất nhiều bạn nhỏ khác vô lo vô nghĩ chơi cùng nhau.
Xe chạy đến một căn nhà có sân tương đối lớn thì dừng lại. Một nhóm người xuống xe, giúp vận chuyển nguyên liệu thực phẩm. Từ phía xa đã nhìn thấy trước cửa có một bà cụ có tuổi nhưng tinh thần vẫn phấn chấn đang nhiệt tình vẫy tay về phía bọn họ.
“Bà nội!” Mộc Trạch Tê chạy qua ôm chặt lấy bà Mộc – Châu Anh Lan.
“Trở về rồi sao? Nhớ bé Tê nhà bà chết đi được. Để bà nội xem bé Tê thế nào rồi.” Bà nội Mộc vuốt ve khuôn mặt của đứa cháu gái lâu ngày không gặp, nhìn rồi lại nhìn: “Bé Tê nhà bà đúng là xinh đẹp!”
Mỗi lần bà cụ gặp cô đều khen cô xinh đẹp, Mộc Trạch Tê vừa buồn cười vừa bất lực. Mộc Trạch Tê cọ mặt vào bàn tay thô ráp của bà cụ, tận hưởng sự yêu thương của bà.
Mọi người đi qua đồng thanh cất tiếng chào: “Chào bà Mộc ạ!”
“Ơ!” Bà Mộc lấy lại tinh thần, vội vàng đáp: “Rồi rồi rồi, những đứa trẻ ngoan. Mau vào trong ngồi! Bà có nấu canh hạt sen để giải nhiệt đấy.”
Bà Mộc nhìn thấy nhiều thanh niên tràn trề sức sống như vậy thì vô cùng vui vẻ gọi bọn họ vào trong.
Trong sân có trồng cây lớn tỏa bóng mát, sắp xếp sẵn bàn ghế, hơi nóng của nước trà phả lên. Trong vườn hoa trồng các loại cây nông nghiệp. Bên cạnh mấy lu trước lớn trồng hoa sen, gió thổi hương sen thoang thoảng.
Sân nhà được quét dọn rất sạch sẽ, tràn đầy hơi thở cuộc sống.
Thời tiết nóng nực của mùa hè trong chốc lát được đánh tan, chỉ còn lại làn gió mát và sân trong. Nỗi mệt nhọc khi vừa thi xong lại tràn ngập niềm vui khi được nghỉ hè.
Mọi người rất hào hứng. Từng người một giới thiệu bản thân mình với bà Mộc.
Lúc đến lượt Nghiêm Kỷ, trên mặt Nghiêm Kỷ nở nụ cười chân thành: “Chào bà ạ. Cháu là cháu trai của Nghiêm Vệ Quốc và Duẫn Tố Cầm, cháu tên Nghiêm Kỷ.”
Bà Mộc kinh ngạc nhìn Nghiêm Kỷ, ngơ ngác đưa tay ra. Nghiêm Kỷ thấy vậy liền đưa tay ra cho bà Mộc nắm lấy.
Bà Mộc cảm thán: “Ai da! Là cháu trai của Tố Cầm, Nghiêm Kỷ. Đúng thật là đứa trẻ ngoan, tuấn tú lịch sự đấy, dáng người cũng cao nhưng mà hơi gầy, chút nữa phải ăn nhiều đấy.”
Sau đó hỏi: “Dạo này bà nội cháu vẫn khỏe chứ?”
“Cảm ơn bà đã quan tâm, bà cháu vẫn khỏe ạ.” Nghiêm Kỷ nói sơ qua tình hình của bà nội nói cho Châu Anh Lan biết.
La Nam Nam thầm nghĩ, hóa ra nhà Mộc Trạch Tê và nhà Nghiêm Kỷ đã có quan hệ từ đời ông bà.
Một nhóm người ngồi vây quanh sân vườn, vừa trò chuyện cùng bà Mộc, vừa uống canh hạt sen tươi ngon, thanh mát giải nhiệt.
Gió thổi đưa cây, nắng nóng vơi dần đi.
Lúc sắp đến giờ cơm tối, Mộc Trạch Tê và Vương Đại Bằng xắn ống tay áo lên, đeo tạp dề vào, chuẩn bị vào bếp nấu cơm giúp. Vương Đại Hữu cũng giúp một tay.
Trong một đám người này, chỉ có mấy người này biết nấu cơm.
Nghiêm Kỷ nắm lấy dây đeo tạp dề của Mộc Trạch Tê, kéo cô dừng lại: “Để tôi làm cho.”
Mộc Trạch Tê kinh ngạc: “Cậu biết nấu cơm à?”
Nghiêm Kỷ thẳng thắn trả lời: “Không rành lắm, chỉ biết nấu vài món đơn giản, nhưng cũng giúp một tay vì không muốn để cậu mệt.”
Vương Đại Bằng cũng đi đến: “Đúng đó. Bé Tê này, em học cũng mệt rồi, cứ ngồi đó đi. Một lần anh Đại bằng có thể nấu cho mười mấy thằng nhóc nhỏ, à không, cơm của tân binh, thiếu một mình em sao? Em cứ ngồi đó với bà nội.”
Sau đó gọi Vương Đại Hữu đến giúp.
Nghiêm Kỷ cởi tạp dề màu hồng của Mộc Trạch Tê xuống tự đeo lên người mình, Lý Thuần và Trần Triết cũng đến giúp đỡ. Những chàng trai đều ở lại giúp nấu cơm để lại hai bạn nữ nói chuyện cùng với bà Mộc.
Bởi vì có nhiều người nên đứng phía nửa bên ngoài phòng bếp nấu cơm, bên cạnh là giếng nước, dùng xi măng đắp lên thành chiếc bếp lò, đơn giản nhưng rất hữu dụng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận