Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mấy người trẻ tuổi cùng nhau ăn cơm sẽ rất náo nhiệt, chỉ có Nghiêm Kỷ âm thầm rời khỏi chỗ ngồi của mình.
Bàn tay to của Vương Đại Bằng vỗ vai Lý Thuần, hỏi cậu ta có muốn đến trường quân sự cùng anh không, Lý Thuần liên tục từ chối: “Thôi thôi, anh Đại Bằng, sau này em muốn kinh doanh.”
Dưới sự cổ vũ của Vương Đại Bằng, mấy người trẻ tuổi bắt đầu nói ra tương lai lý tưởng của mình.
Mộc Trạch Tê chuẩn bị đi đón em trai tan học. Vừa bước ra đã nhìn thấy Nghiêm Kỷ với chiếc áo sơ mi nhăn nhúm và chiếc tạp dề hồng, yên lặng rửa chén đĩa.
Chiếc tạp dề màu hồng khiến eo anh chặt hơn, hai chân cũng dạng rộng hơn. Bóng dáng cô đơn, hiu quạnh không thể nói thành lời.
Cậu chủ nhà họ Nghiêm đang làm gì vậy?
Nghiêm Kỷ giống như cảm nhận được bước chân Mộc Trạch Tê, quay lưng với cô, ai oán nói: “Thì ra tôi không phải “anh trai” duy nhất của cậu.”

“Mẹ, chúng ta đi đâu vậy?” Bé Mộc Trạch Tê quay đầu lại, chớp đôi mắt sáng ngời nhìn mẹ Vạn Dung của mình.
“Bé Tê ngoan, đừng cử động. Mẹ thắt bím tóc nhỏ xinh cho bé Tê nhé.” Vạn Dung buộc tóc cho Mộc Trạch Tê thành một bím tóc nhỏ và buộc nó bằng một cài tóc hoa xinh xắn.
“Lát nữa con và ông nội sẽ cùng đi đến thăm một trong những người bạn tốt nhất của ông nội, có được không?”
Bé Mộc Trạch Tê hơi lưỡng lự, hôm nay cô bé đã hẹn với anh Đại Bằng sẽ diễn gia đình chung rồi. Cô bé đóng vai mẹ, anh Đại Bằng đóng vai bố. Nếu cô bé đi rồi thì phải để Đóa Đóa nhà kế bên đóng vai mẹ rồi.
“Người bạn thân đó của ông nội có một người cháu trai tên là Nghiêm Kỷ. Lát nữa tới con nhớ gọi là anh Nghiêm. Con phải chơi với anh Nghiêm, làm bạn với anh Nghiêm, biết chưa?”
Vạn Dung đã thay cho Mộc Trạch Tê một chiếc váy công chúa nhỏ bồng bềnh xinh xắn của thương hiệu dành cho trẻ em nổi tiếng.
Ngay sau khi bé Mộc Trạch Tê mặc chiếc váy vào, cô bé đã vui mừng đến mức quên hết tất cả, đứng trước gương xoay vòng làm dáng, còn nhảy tung tăng nữa.
Bé Mộc Trạch Tê biết mỗi lần mẹ mặc cho mình những bộ quần áo này thì chính là sẽ được đi đến một nơi vô cùng xinh đẹp và những viên “đá quý” lấp lánh. Hoặc là đi gặp ai đó.
Bé Mộc Trạch Tê lúc nào cũng ghi nhớ lời mẹ dạy, gật đầu lia lịa: “Vâng! Vâng ạ! Con nhất định sẽ chơi với anh Nghiêm.”
Vạn Dung rất vui vẻ. Nghiêm Kỷ là con trai của Phương Hoa Dung. Vạn Dung không ngờ Phương Hoa Dung, một người kiêu ngạo như thiên nga đen cuối cùng lại cúi đầu kết hôn với Nghiêm Hoằng Hoa quyền thế và tàn nhẫn rồi sinh con đẻ cái.
Hai người này tính cách đều lạnh lùng kiêu ngạo, làm sao có thể hòa hợp được?
Vạn Dung đưa Mộc Trạch Tê ra ngoài và giao cô cho ông nội là Mộc Tùng Âm.
“Bé Tê! Lại đây” Mộc Tùng Âm kéo cháu gái mình xoay vài vòng. Mộc Trạch Tê thích ông nội nhất, liên tục hỏi ông nội. “Ông nội, cháu có đẹp không?”
Mộc Tùng Âm cười lớn: “Đẹp, rất đẹp. Mẹ sửa soạn cho bé Tê xinh quá đi mất.”
Bà nội đi tới, vui vẻ cười nói: “Bé Tê của chúng ta sao lại đẹp như thế!” Cháu gái của bà đương nhiên là dễ thương và xinh đẹp nhất rồi.
Mộc Trạch Tê đã gom góp đủ lời khen ngợi ở chỗ ông bà nội rồi liền chạy “bịch bịch” đi tìm bố và em trai.
Thấy bố, Mộc Quan Kỳ, đang hái rất nhiều lá và chơi với em trai Mộc Kiến Hiền. Ông dùng bút màu nước xanh để vẽ một hình ảnh vô hình trên một số chiếc lá, sau đó ném chúng vào một đống lá lớn và bảo Mộc Kiến Hiền tìm chúng.
“Bố, bé Tê có đẹp không?”
Khi nghe thấy âm thanh, Mộc Quan Kỳ liếc nhìn con gái, gật đầu với vẻ mặt không cảm xúc. Em trai Mộc Kiến Hiền ngẩng đầu nhìn liền lớn tiếng khen ngợi: “Chị mặc đủ màu sắc, đẹp quá!”
Bé Mộc Trạch Tê cười lên, đôi tay nhỏ bé chạm vào mắt em trai mình. Rõ ràng là một chiếc váy màu trắng, nhưng em trai cô, Mộc Kiến Hiền luôn có thể nói ra đủ loại màu sắc khác nhau.
Dù Mộc Quan Kỳ không để ý đến nhưng bé Mộc Trạch Tê vẫn ríu rít một mình nói chuyện với bố về việc đến nhà họ Nghiêm.
Mộc Trạch Tê đã quen với phản ứng của bố, bố của cô khác với những người khác, bố Mộc Quan Kỳ hầu như không bao giờ nói chuyện, khuôn mặt vô cảm và rất nặng nề, ông thường lặp đi lặp lại những chuyện tương tự.
Mộc Trạch Tê đã từng nghe thấy mẹ và bà nội cãi nhau, nói rằng bố cô mắc chứng “Tự kỷ chức năng cao*”, còn nói rằng cái gì mà bị “lừa kết hôn”. Bà nội nghĩ rằng mẹ “đeo bám lên người có quyền lực, giàu sang, tưởng nhầm nhà họ Mộ có gia thế, là bà đã tự lừa mình dối người”.
*Tự kỷ chức năng cao/Hội chứng Asperger là một dạng của bệnh tự kỷ. Từ năm 2013, tất cả các dạng tự kỷ được gọi chung là rối loạn phổ tự kỷ (ASD). Những người mắc hội chứng Asperger có thể trẻ tự kỷ thông minh và kỹ năng nói tốt hơn mức trung bình, do đó hội chứng này còn được gọi là tự kỷ chức năng cao.
Bé Mộc Trạch Tê vẫn chưa hiểu về những điều đó lắm. Cô bé chỉ biết rằng bố không có hứng thú với rất nhiều thứ, chỉ thích một mình làm một số việc nhàm chán và lặp đi lặp lại mà thôi, chỉ khi đối mặt với mẹ thì mới có một chút phản ứng.
Mẹ đã làm ầm lên, đòi ly hôn với bố nhưng bố không có phản ứng, cứ để mặc mẹ mắng. Nhưng khi mẹ thu dọn đồ đạc để đi, bố sẽ đi cùng mẹ.
Nghe nói mẹ của anh Đại Bằng và Đại Hữu, dì Vương nói có một lần, mẹ thật sự muốn ly hôn, bà còn ôm con của mình trở về nhà bà ngoại.
Bố đã đi theo mẹ về nhà bà ngoại, không được gặp mẹ cũng không sao, cứ im lặng không nói gì, tối về dựng một cái lều nhỏ ở nhà bà ngoại, cũng không thèm đi làm, mặc kệ những lời đàm tiếu sau lưng, ở đó suốt ba tháng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận