Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê lại sắp khóc, chạy đi tìm ông nội.
Sau đó, thậm chí Mộc Trạch Tê không còn muốn chơi búp bê nữa, vì vậy chỉ khẽ khàng meo meo vờ ngủ để cho Mộc Tùng Âm cõng về nhà.
Nghiêm Kỷ còn mỉm cười chào cô, Mộc Trạch Tê sợ đến mức vội vàng vùi đầu sâu hơn vào lưng ông nội.
Cứ như vậy, lần gặp mặt của bé Mộc Trạch và bé Nghiêm Kỷ, ovor.
Đợi đến khi Phương Hoa Dung về đến nhà, thấy Nghiêm Kỷ đang đọc sách, cũng thấy cốc nước hạnh nhân kia. Bà nghe bác Trần kể lại chuyện khách đến nhà chơi.
“Đây là gì vậy? Có cần mẹ rót một cốc cho con không?” Phương Hoa Dung hỏi Nghiêm Kỷ.
Hôm nay Nghiêm Kỷ khá vui vẻ. Khi nhìn thấy cốc nước hạnh nhân kia, lại nhớ tới Mộc Trạch Tê. Cậu như nể mặt mà cầm cốc lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Khi uống xuống một ngụm, đôi mắt của Nghiêm Kỷ đột nhiên sáng lên, hương hạnh nhân rất nồng đậm lại hoà tan không ngấy, mùi vị rất độc đáo.
Hương vị này lại rất giống với mùi hương trên người Trạch Tê, đều có vị ngọt của sữa. Nghiêm Kỷ không khỏi uống thêm ngụm nữa.
Phương Dung Hoa rất kinh ngạc hỏi: “Con trai? Con thích cái này hả?”
Nghiêm Kỷ tuổi còn nhỏ, lúc bé đã rất kén ăn, rất ít món hợp khẩu vị. Ăn rất ít, khó nuôi, thấy anh thích thứ này, Phương Hoa Dung cũng không khỏi ngạc nhiên mà vui theo.
Khi Mộc Trạch Tê về đến nhà, tình cờ gặp hai anh em Đại Bằng và Đại Hữu.
Đại Bằng gọi cô: “Bé Tê!”
Đại Hữu còn nhỏ tuổi nên gọi tên Trạch Tê: “Trạch Tê, nghe nói hôm nay cậu đi thăm họ hàng có biệt thự lớn à?”
Bé Mộc Trạch Tê đột nhiên không muốn nói chuyện này.
Vương Đại Bằng thấy Mộc Trạch Tê không được vui vẻ cho lắm, nên anh ta xoa đầu nhỏ của cô rồi nhẹ nhàng hỏi cô: “Có chuyện gì vậy? Bé Tê? Có người ăn hiếp em sao? Em nói cho anh Đại Bằng nghe xem.”
Mộc Trạch Tê cảm thấy anh Đại Bằng thật sự rất tốt, nở một nụ cười nhỏ cứng nhắc: “Hi hi, không có mà, anh Đại Bằng.”
Vạn Dung hỏi Mộc Trạch Tê: “Nhóc Tê, con ở cùng với anh Nghiêm Kỷ như thế nào?”
Mộc Trạch Tê muốn nói với mẹ mình, nhưng lại không bắt được trọng điểm, bởi vì anh Nghiêm Kỷ hơi xa cách với cô, cũng dọa cô. Nhưng cô không biết mình đã làm sai chỗ nào.
Khi nhận ra mẹ cô đang rất chờ mong cô có thể kết bạn với Nghiêm Kỷ, cô cười ngượng ngùng: “Vâng… anh Nghiêm Kỷ rất tốt với con…”
Vạn Dung nghe vậy thì cảm thấy rất vui: “Vậy Tết năm nay, con có muốn đi chúc tết với ông nội không?”
Mộc Trạch Tê ngây dại… khuôn mặt nhỏ nhắn khóc không ra nước mắt.

Mộc Trạch Tê bỗng không nói nên lời. Quả nhiên, Nghiêm Kỷ rất lạ.
“Nghiêm Kỷ.” Mộc Trạch Tê mở miệng nói: “Thế mà cậu cũng tự rửa bát sao, à không, sao cậu lại rửa bát vậy…”
Trong đầu Mộc Trạch Tê nghĩ ngợi lung tung, nghĩ đến những câu hỏi kỳ lạ mà La Nam Nam đã nói như: “Tổng tài bá đạo của Mary Sue có tự giặt quần lót không?”
Nghiêm Kỷ cũng là một “tổng tài bá đạo”, miệng cô như bị bỏng, ngậm không được há không xong.
Nghiêm Kỷ có lẽ biết trong đầu Mộc Trạch Tê chắc chắn lại nghĩ đến những lời kỳ lạ của La Nam Nam.
Anh dừng tay và xoay người lại, nghiêm túc nói: “Con cháu nhà họ Nghiêm tuy cao quý, nhưng cũng không dễ hư hỏng như vậy, ít nhất vẫn có khả năng tự chăm sóc bản thân.”
Nghiêm Kỷ rửa sạch bát rồi tiện tay quét lá rơi vào bếp lò: “Hồi nhỏ tôi hơi kiêu ngạo, bây giờ không như vậy nữa.”
“Đi đón em trai Mộc Tư Tề của cậu à?” Nghiêm Kỷ lấy ra một chiếc khăn lau tay, sau đó cởi tạp dề của mình: “Vậy thì đi thôi. Tôi đi với cậu.”
Sau đó, anh dắt Mộc Trạch Tê đi. Mộc Trạch Tê sợ đến mức cứ một lát lại ngó nghiêng, sợ có người ra xem.
Mộc Trạch Tê sợ hàng xóm nhìn thấy nên đến ngã tư thì tách khỏi Nghiêm Kỷ, Nghiêm Kỷ cũng tạm thời đồng ý.
Mặt trời lặn kéo dài bóng hình của hai người họ, mặc dù hai người đi ở khoảng cách xa nhau, nhưng hai cái bóng vẫn hòa vào nhau, dây dưa triền miên cắt không đứt.
Nghiêm Kỷ nhìn theo cái bóng dây dưa triền miên của hai người, đột nhiên hỏi: “Mộc Trạch Tê, trước đây cậu từng chịu uất ức sao?”
Đây là lần đầu tiên Nghiêm Kỷ hỏi cô về chuyện trước đây, Mộc Trạch Tê khựng lại, trong đầu nhớ đến rất nhiều chuyện trong quá khứ.
Những chuyện đó rõ ràng trôi qua chưa được bao lâu, nhưng bởi vì trong thời gian này có quá nhiều chuyện đã xảy ra nên cảm thấy rất xa vời.
Mộc Trạch Tê cụp mắt suy nghĩ cẩn thận, ngước mắt lên chỉ thấy ánh mắt trong veo sáng ngời, nghiêm túc trả lời: “Không.”
“Đôi khi có rất nhiều chuyện trong quá khứ khiến tớ rất rối bời, nhưng quả thật lúc ấy trong lòng tớ đã có lòng hâm mô, oán hận và cả lòng đố kỵ. Kết quả của một số việc trong quá khứ cũng chỉ là nhân quả báo ứng thôi. Tớ không thấy uất ức hay gì cả.”
Nghiêm Kỷ lẩm bẩm lặp lại: “Nhân quả báo ứng sao?” Sau đó anh nói: ” Mộc Trạch Tê, giữa chúng ta cũng là kết quả tất yếu của nhân quả. ”
Mộc Trạch Tê không hiểu.
“Chị ơi.” Một giọng nói trẻ con lanh lảnh ngắt lời hai người họ.
Mộc Trạch Tê quay đầu lại thì thấy em trai mình là Mộc Tư Tề đang nhìn hai người với chiếc cặp sách trên lưng.
Hóa ra là trường học cho tan lớp sớm nên Mộc Tư Tề đã ra từ sớm: “Tư Tề, về nhà thôi.”
Mộc Trạch Tê vươn tay định lấy cặp sách của Mộc Tư Tề.
Mộc Tư Tề lùi lại: “Không cần đâu chị. Em sẽ tự đeo.”
Mộc Tư Tề nhận ra Nghiêm Kỷ. Lần trước, khi chị đến trường để giải quyết chuyện mình bị bạn cùng lớp bắt nạt, anh này cũng đến. Chính anh này đã giúp họ giải quyết vấn đề.
Mộc Tư Tề chủ động chào hỏi: “Anh Nghiêm.”
Nghiêm Kỷ đáp lại lời cậu, sau đó lại nhìn Mộc Trạch Tê đầy mờ ám: “Tư Tề có thể gọi anh là anh Nghiêm Kỷ. Anh Nghiêm là cách gọi chỉ có chị em mới được gọi thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận