Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê giật mình, hơi áy náy. Lí lẽ này…
Nghiêm Kỷ đã ghen tuông một ngày thì thôi đi, nhưng bây giờ anh đã hoàn toàn bị “gạt đi”, anh tức giận đến mức nghiến răng, ước gì có thể lập tức làm cô khóc để trút giận: “Bây giờ tôi đang nghiêm túc nghĩ là thật, cậu lại cứ xoay người bỏ đi vậy à?”
Radar cảnh báo của Mộc Trạch Tê lại vang lên, nhưng cô vẫn thẳng thắn bộc trực nói: “Cậu luôn không biết sao? Tớ bám víu vào quyền thế phú quý thế đó, trước kia không phải cậu cũng không để tớ vào mắt à? Sao giờ cậu lại tới tính sổ chứ… ”
Nghiêm Kỷ đuối lý, bởi vì thích, vì yêu nên mới quan tâm đến chuyện đó chứ. Bây giờ tình yêu này không thể nói ra thành lời: “Cậu với tôi giống như lúc chơi nhà chòi vậy, tôi đóng vai bố, vai mẹ nhất định phải là cậu.”
Cả ngày hôm nay Nghiêm Kỷ đều rất ghen tị, anh còn ghen với chuyện lúc nhỏ cô bảo anh Đại Bằng diễn vai bố. Trái tim của Mộc Trạch Tê có chút ngọt ngào, không kiềm chế được mà nở nụ cười rực rỡ.
Ánh đèn ấm áp rơi xuống khuôn mặt hồng hào của Mộc Trạch Tê, giống như nhuộm lên ánh nắng bình minh khiến nụ cười của cô càng thêm tươi đẹp rực rỡ.
Nó hấp dẫn toàn bộ ánh nhìn của Nghiêm Kỷ, đẹp đến lạ thường.
Không khí đã đạt đến cao trào.
Cuối cùng Nghiêm Kỷ vẫn không nhịn được, hôn lên miệng nhỏ của Mộc Trạch Tê, bàn tay to nắn bóp hai bầu ngực trắng tròn.
Miệng anh thì hôn vang lên từng tiếng chụt chụt; ngón tay thì nhẹ nhàng lượn vòng xoay quanh đầu vú, sau khi tạo ra cảm giác ngứa ngáy lại nhẹ nhàng vuốt.
Mộc Trạch Tê rên lên.
Nghiêm Kỷ nghe thấy liền không chịu nổi, vén đồ ngủ của cô lên. Môi mỏng của anh ngậm lấy đầu vú nhạy cảm, liếm mút đầu vú xinh xắn mập mạp vào trong miệng, vừa mút vừa cắn.
Đầu vú nhạy cảm bị ngậm trong khuôn miệng ẩm ướt bú liếm, đầu lưỡi ướt mềm vô cùng linh hoạt cuốn lấy đầu vú mà liếm. Hô hấp nặng nề của Nghiêm Kỷ phả lên trên đầu vú trơn nhẵn.
Cây cối trong sân nhà gọi gió đến, làn gió đêm thổi vào bên trong căn phòng, lành lạnh, nhiệt độ rất thoải mái. Chỉ có điều trước ngực cô đang bị khiêu khích bốc cháy lên, nóng bỏng. Hai luồng nhiệt trái ngược nhau khiến Mộc Trạch Tê càng thêm nhạy cảm.
Chỉ chốc lát phía dưới của Mộc Trạch Tê đã ướt át, âm đế nhạy cảm run rẩy, cửa huyệt phun nước.
Ngứa ngáy quá… sướng quá… Cả người Mộc Trạch Tê run rẩy cong lên, ngửa đầu rên rỉ. Hai chân cô vô thức kẹp chặt, âm hộ đã ướt dầm dề.
Lúc trước tuy Mộc Trạch Tê bị giày vò rất dữ dội, rất sợ Nghiêm Kỷ, nhưng mà Nghiêm Kỷ cũng khiến cô cảm thấy thoải mái. Một khi đã trải nghiệm cảm giác cao trào mãnh liệt sục sôi đấy thì thật sự có thể khiến người ta nghiện, khiến họ vừa sợ vừa mê.
Cũng không phải Mộc Trạch Tê không muốn Nghiêm Kỷ. Thật ra cô muốn anh, nhưng mà cô lại nhớ đến tình tiết trong cuốn sách thì lại không dám quá muốn anh.
Nghiêm Kỷ nhả đầu vú mềm mại kia ra, đầu vú dính nước bọt, mập mờ ánh nước như trái anh đào vừa rửa sạch còn vương giọt nước.
Nghiêm Kỷ xoa hai đầu vú của Mộc Trạch Tê, lại hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của cô, rượt đuổi cùng chiếc lưỡi. Thỉnh thoảng anh lại cúi đầu hút liếm ngực của Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê không chịu nổi, chỉ mới là màn dạo đầu mà cơ thể của cô đã tê dại rồi. Cô vô thức đẩy Nghiêm Kỷ ra một chút, Nghiêm Kỷ không thuận theo, càng ôm chặt vòng eo của cô hơn.
Anh mút lấy phần thịt trắng nõn trước ngực cô, mút ra từng đóa hoa nhỏ. Anh ngước mắt nhìn Mộc Trạch Tê: “Làm một lần không?”
Mộc Trạch Tê còn chưa trả lời thì Nghiêm Kỷ đã vén váy của cô lên, để cô ngồi trên hông của mình, dùng côn thịt đã dựng đứng lên chọc vào cô.
Huyệt nhỏ chỉ cách lớp quần tây dán vào côn thịt đã cương lên, nhẹ nhàng cọ xát. Dịch mật đã sớm ướt đẫm dính vào trên quần tây màu đen, dưới ánh đèn vàng lóe lên ánh nước dính nhớp.
“Nhìn đi, cậu cũng muốn tôi. Dù trong lòng cậu không muốn thừa nhận, nhưng cơ thể của cậu muốn tôi đấy, tôi vừa chạm đã chảy nước.”
Mộc Trạch Tê cũng nhìn thấy, mà chính cô quả thật đã động tình. Nghiêm Kỷ đã rời đi rất lâu rồi…
Mộc Trạch Tê nhìn khuôn mặt tuấn tú của Nghiêm Kỷ vì nhẫn nhịn mà đỏ lên, hai bàn tay ôm lấy cô đã nổi lên gân xanh tràn đầy sức lực nhưng lại không làm cô đau. Hiển nhiên Nghiêm Kỷ đang căng chặt chịu đựng.
Mộc Trạch Tê hít một hơi thật sâu, giống như không thèm đếm xỉa đến điều gì nữa, nhỏ nhẹ nói: “Vậy lát nữa cậu nhẹ một chút… Bà nội và em trai còn ở đây…”
Lần đầu tiên Nghiêm Kỷ có được sự đồng ý của Mộc Trạch Tê, anh nở nụ cười rực rỡ, vui vẻ như một đứa bé.
Anh lột sạch chính mình, đặt vật cứng lên đến đau đớn kia vào phía sau mông nhỏ của Mộc Trạch Tê. Nó rất nóng rất cứng, cọ xát vào thịt mông trơn bóng.
“Lần này cậu chủ động đi.”
Mộc Trạch Tê nâng mông nhỏ lên, hai cánh môi dán lấy côn thịt, chậm rãi ngồi xuống. Sau đó cô đong đưa cái mông quấn lấy côn thịt nóng bỏng kia.
Bộ phận sinh dục của hai người dính chặt lấy nhau, mềm mại và cứng rắn quấn quýt lấy nhau.
Mộc Trạch Tê nhìn Nghiêm Kỷ, cô bỗng nhớ lại đêm đầu tiên của hai người. Lúc đó Mộc Trạch Tê uống rượu say, cũng là nữ trên nam dưới, bộ phận sinh dục của họ dính lấy nhau như vậy.
Mộc Trạch Tê xấu hổ đỏ mặt, côn thịt nóng bỏng cứng rắn cọ xát vào âm đế và cửa huyệt rất thoải mái, từng đợt khoái cảm kéo đến.
Cơ thể của Mộc Trạch Tê run rẩy, bỗng nhiên giật nảy đạt tới cao trào.
Cả người cô hồng hào tràn đầy sắc dục, cửa huyệt chảy ra dịch mật thấm ướt côn thịt sưng đỏ.
Nghiêm Kỷ bật cười, xoa mông của cô: “Lên cao trào rồi à? Thoải mái không ?”
Nghiêm Kỷ nắn bóp bờ mông hồng đào của Mộc Trạch Tê, nhẹ nhàng nâng lên, đỡ lấy côn thịt của mình nhắm ngay cửa huyệt vẫn đang tuôn trào dịch mật, chậm rãi cọ xát.

Bình luận (0)

Để lại bình luận