Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diễn đàng trường học lại bùng nổ.
[Không biết chuyện thì đừng nói!]
[Nghiêm Kỷ gì, Nghiêm Kỷ không phải loại người này!]
[Cũng giống lắm, thân hình và dáng vẻ rất giống.]
[Không phải Mộc Trạch Tê không theo đuổi được Nghiêm Kỷ nên tìm người thế thân à?]
[Thế thân? Mộc Trạch Tê xứng chắc? Không giống một tí nào!]
Bài post này bị dìm thê thảm, dần dần trượt đến cuối cùng.
Bỗng nhiên, một tin tức đột nhiên xuất hiện đẩy bài đăng này trở nên hot nhất.
[Nghiêm Kỷ: Người trong ảnh là tôi, Nghiêm Kỷ. Tôi và Mộc Trạch Tê đang ở bên nhau, sao nào?]

Bình luận của Nghiêm Kỷ vừa lên, diễn đàn trường học hoàn toàn nổ trung trong nháy mắt, từng thông tin một được moi ra.
Tin nhắn riêng của Nghiêm Kỷ đều bị oanh tạc, khiến của tài khoản của anh đóng băng, luôn không tra được tin tức.
Lúc Nghiêm Kỷ nhận được tin nhắn, không nghĩ rằng Mộc Trạch Tê sẽ làm chuyện như vậy. Không phải nội dung cốt truyện cũng là bởi vì điều gì khác, Nghiêm Kỷ sai người đi thăm dò.
Chuyện còn chưa rõ, nhưng đã có những kẻ dùng lời ác độc tổn thương người ta, không biết Mộc Trạch Tê sẽ khổ sở ra sao.
Diễn đàn trường trung học Hoa Thịnh vốn là do học sinh Hoa Thịnh khóa trước tự mở, do hội học sinh khóa trước duy trì.
Nghiêm Kỷ ngán ngẩm nhìn màn hình đầy những suy đoán ác ý về Mộc Trạch Tê, không nói lời nào liền sai người đóng lại diễn đàn với lý do phá hỏng trật tự khuôn viên trường, mắt không thấy lòng không phiền.
Cho dù như vậy cũng không ngăn cản được nhóm chuyên môn bịa đặt dư luận, đủ loại âm mưu nói đây không phải số của Nghiêm Kỷ, còn nói Nghiêm Kỷ bị Mộc Trạch Tê bắt cóc.
Đủ loại âm thanh ùn ùn kéo tới.
Thậm chí còn tụ tập một nhóm người chạy tới lớp Mộc Trạch Tê, mượn danh nghĩa của Lâm Thi Vũ đến làm chuyện “chính nghĩa”, thậm chí có vài người còn “hỏi tội”.
Vương Đại Hữu nghe thấy tin đồn, vội tìm đến Mộc Trạch Tê. Trần Triết thấy tình hình không ổn, liền mang Mộc Trạch Tê đi trốn, chờ các giáo viên chủ nhiệm tới.
La Nam Nam bị bệnh mấy ngày, cô ấy không biết diễn đàn trường học bây giờ đang bùng nổ. Cô ấy vừa mới đỡ một chút đã muốn gọi điện cho mẹ bảo bà ấy nấu cơm, cô ấy rất đói.
Hệ thống vang lên một tiếng: “Kí chủ, bởi vì quá nhiều nhân tố không thể kiểm tra, vì để tránh né nguy hiểm nên mở ra tuyến nhiệm vụ trước. Xin hãy chuẩn bị.”
Đáng tiếc La Nam Nam quá mê man, không nghe rõ.
Lúc này điện thoại của Trần Triết gọi tới, La Nam Nam ho khan đến nỗi không nói thành tiếng được.
“Alô?” Giọng nói khàn đặc giống như giấy nhám
Trần Triết rất cảm ơn vì đã kết nối được, cậu ta lo lắng nói: “La Nam Nam, Mộc Trạch Tê xảy ra chuyện lớn rồi.”
Trần Triết vừa định nói rõ tình huống.
Bỗng nhiên có một tiếng bén nhọn vang lên như thể đâm rách màng nhĩ cậu ta, Trần Triết nghe thấy tới mức đầu choáng váng, sau đó bíp một tiếng đã cúp máy.
Trần Triết đau đớn nhíu mày, ù tai hoa mắt, lắc đầu lấy lại tinh thần.
“Trần Triết, cậu không sao chứ?” Mộc Trạch Tê nhận ra sự khác thường của Trần Triết.
Trần Triết gọi lại lần nữa nhưng đã tắt máy. Trần Triết nói rõ tình huống vừa nãy.
Mộc Trạch Tê sợ hãi thốt lên: “La Nam Nam không phải té xỉu ở nhà chứ? Vừa nãy cậu ấy gọi nói bệnh rất nghiêm trọng, gần như không nói chuyện được.”
Hai người Trần Triết và Mộc Trạch Tê lập tức trốn học, chạy thẳng tới nhà La Nam Nam.
Tới nhà La Nam Nam gõ cửa thì lại ra một nhà khác.
Trần Triết?
Cậu ta theo bản năng còn tưởng mình hoảng hốt quá nên đi nhầm, liên tục nói xin lỗi. Lúc chuẩn bị nhấn thang máy mới bỗng cảm thấy sai sai, cậu ta xác nhận đi xác nhận lại căn hộ và số phòng.
Chính là chỗ này.
Khi thấy Mộc Trạch Tê và Trần Triết quay lại nhấn chuông cửa, nhà kia dường như rất đề phòng, nghe bọn họ nói tìm La Nam Nam thì lập tức mắng người, nói rằng bọn họ không quen biết người nào họ La, nếu còn đến quấy rầy họ thì sẽ báo cảnh sát.
Mộc Trạch Tê quay đầu khó hiểu hỏi Trần Triết.
Lần này đến cả Trần Triết cũng bối rối, thật sự nghi ngờ nhân sinh. Cậu và La Nam Nam cách nhau một căn, từ nhỏ lớn lên cùng nhau, cậu ta đến nhà họ La chưa tới mười ngàn lần cũng được 9999 lần rồi.
Tại sao bây giờ không phải căn này, không có họ La là sao?
“Cậu nói là nhà La Nam Nam luôn ở đây, bây giờ thì không phải à?” Mộc Trạch Tê đứng ở đầu cầu thang ngạc nhiên hỏi.
“Địa điểm không sai, tớ rất chắc chắn.” Trần Triết kiên định trả lời.
Trần Triết cười ngượng ngùng: “Hôm nay là cá tháng tư hay gì? Có phải La Nam Nam và cả sân trường chơi chúng ta không?” Nụ cười dần dần trở nên cứng ngắc.
Bởi vì thật kỳ lạ…
Mộc Trạch Tê đau đầu, ngồi xổm xuống.
Chuyện xảy ra cả ngày hôm nay giống như Alice lạc vào xứ sở thần tiên, còn là phiên bản khủng bố. Chuyện cứ thật giả nối tiếp.
Bây giờ cả nhà La Nam Nam hoàn toàn biến mất?
Trong đầu Mộc Trạch Tê bỗng nảy ra một suy nghĩ kinh khủng, cũng là giải thích duy nhất, La Nam Nam đã bị xóa bỏ…
Cảm giác hoảng sợ lan ra từ cổ họng kèm theo tiếng nghẹn ngào, đau đến tận sóng lưng, Mộc Trạch Tê suýt nữa không thở nổi.
Trần Triết đưa điện thoại cho Mộc Trạch Tê xem, thảo nào có người điên cuồng, Nghiêm Kỷ trên diễn đàn thừa nhận có quan hệ với Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê bị đánh đòn cảnh cáo, trước mắt tối sầm lại, sau đó trượt chân ngã ngồi trên cầu thang, Trần Triết sợ hãi ngồi xổm xuống an ủi cô.
Con ngươi của Mộc Trạch Tê co rút, có phải vì vậy không? Bởi vì hệ thống này phát hiện ra quan hệ giữa cô và nam chính cho nên xóa bỏ La Nam Nam sao?
Mộc Trạch Tê càng nghĩ càng chắc chắn, bản thân càng khẳng định.
Sự hoảng hốt và đau thương to lớn càn quét Mộc Trạch Tê, hơi thở của cô nặng nề đến mức tắc nghẽn, gần như không thở nổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận