Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mà người kia cũng thật kỳ lạ, cho dù cảnh giác người lạ cũng không đến mức như vậy chứ. Lại còn treo mấy loại dây chống trộm. Tôi hỏi mấy câu đã muốn báo cảnh sát.”
Mộc Trạch Tê tỉ mỉ nhớ lại, gật đầu.
Trần Triết còn cố ý hỏi hàng xóm láng giềng, họ nói không ai chuyển nhà cả, sau khi kiểm tra camera cũng không có ai chuyển nhà. Hồ sơ tài sản của nhà La Nam Nam đều vẫn còn đấy.
“Giả sử chuyện cả nhà bí mật chuyển đi rồi đổi trắng thay đen, không phải là gián điệp đặc biệt gì mà cũng không phải là người được bảo vệ đặc biệt gì, vậy thì chỉ có một khả năng, chính là chạy trốn.”
Theo như Trần Triết biết, công việc trái phiếu tài chính của bố La Nam Nam giống như kiểu người có thể giàu có trong một sớm một chiều rồi phá sản trong một sớm một chiều, một khi thua lỗ có thể bỏ trốn bất cứ lúc nào.
Vì vậy Trần Triết còn cẩn thận hỏi kỹ mẹ mình hết lần này đến lần khác, đều bị mẹ trêu chọc nói cậu muốn kết hôn với La Nam Nam đến phát điên rồi, hỏi thăm thông gia nhanh như vậy, bảo cậu không biết rụt rè là gì cả.
Trần Triết…
Cậu nhất quyết làm phiền mẹ để hỏi xem nhà mẹ đẻ của La Nam Nam đang ở đâu. Khi biết mẹ La có em trai cùng cha khác mẹ, sau khi xem ảnh mới biết đó là người đàn ông vừa mở cửa cho họ.
Mọi chuyện đến lúc này đã rất rõ ràng, thiếu nợ bỏ trốn, cậu giữ nhà thay.
Mộc Trạch Tê phân tích theo lời của Trần Triết, cũng dần bình tĩnh lại. Nếu không nghĩ đến chuyện xuyên sách, loại chuyện như vậy hoàn toàn có thể xảy ra trong thực tế.
Lẽ ra La Nam Nam nên đi vào nội dung cốt truyện mới, La Nam Nam trong nguyên tác cũng đột ngột ra nước ngoài sau khi bị thương tật trong một vụ tai nạn xe hơi, cũng bị mất liên lạc với những người khác.
Điều này hoàn toàn khớp với nguyên tác.
“Hóa ra là thế…La Nam Nam không sao, chẳng qua cậu ấy chỉ bắt đầu một cuộc sống mới mà thôi…” Mộc Trạch Tê buông lỏng, vui mừng lẩm bẩm một mình, nói xong thì nghẹn ngào.
Chia lìa luôn là điều bất ngờ không kịp đề phòng, bọn họ gặp “Nhiệm vụ hệ thống xuyên sách trong mơ” của La Nam Nam, cũng bất ngờ chia tay nhau tại đây. Hai người còn chưa kịp nói lời chia tay, đã chuẩn bị đi đến một khởi đầu mới.
Giờ đây, Mộc Trạch Tê đã cảm nhận chính xác cảm giác không muốn phải chia lìa, sự bất lực theo trật tự của nội dung cốt truyện. Cô lớn tiếng khóc lên một cách chân thành mà đau đớn.
Những nỗi sợ hãi, lo lắng, bất lực, tiếc nuối. Những cảm xúc dồn nén trong lòng như nồi áp suất của Mộc Trạch Tê đều được giải tỏa ra. Mộc Trạch Tê gào khóc.
Trần Triết bị cảm xúc của Mộc Trạch Tê lây lan, hốc mắt cũng ướt đẫm. Cậu ta cũng bất ngờ không kịp đề phòng khi phải chia tay, giống như một lưỡi dao sắc bén nhanh chóng chia lìa máu thịt, đau đớn chậm rãi nổi lên.
Nước lẩu sôi cuồn cuộn, hơi nước bốc lên nghi ngút.
Những người xung quanh dần dần nhìn Trần Triết với ánh mắt kỳ lạ, phảng phất như cậu là một tên trai đểu đột ngột chia tay một cô gái mới khiến cho cô ấy khóc đau buồn như thế.
Trần Triết …
Cậu ta nhanh chóng thu lại cảm xúc, lúng túng gượng cười, không phải, thật sự không phải. “Tra nam” của cô ở phía sau kìa.
Tại căn phòng trong góc bên cạnh, Nghiêm Kỷ đang mặc áo hoodie đội mũ, lặng lẽ nhìn Mộc Trạch Tê đang khóc, trái tim anh đau nhói lên, trong lòng tự chế giễu bản thân vì đã không thể tiến tới để ôm lấy cô.
Mộc Trạch Tê bật khóc, cô ăn hết hai bát cơm to, được tiếp thêm sức lực. Chỉnh đốn tâm trạng, ngay lập tức đưa ra một “Lá thư xin lỗi”.
Mặc kệ diễn đàn vườn trường đang phát nổ.
Sáng thứ hai vẫn đi học sớm như thường.
Khi cô đi ngang qua con đường trước đây đã thay đổi cô và La Nam Nam, cô nhớ lại cuộc trò chuyện mà cô đã nói với La Nam Nam..
Trước khi nghỉ hè, cả hai nằm trên chiếu trúc thổi làn gió mát, ngắm sao sáng trên bầu trời rồi nhắc đến lần chia tay cuối cùng của hai người.
La Nam Nam nói với cô, nội dung cốt truyện của cô ấy sắp kết thúc, sau này cô ấy sẽ không thể đồng hành với Mộc Trạch Tê nữa, sau này mọi cực khố của Mộc Trạch Tê cũng chỉ có bản thân cô tự mình chống lại.
Ánh mắt của Mộc Trạch Tê rạng rỡ, còn nghiêm túc trả lời La Nam Nam: “Tớ cảm ơn Nam Nam đã đến thế giới này để đánh thức tớ và kéo tớ ra khỏi vũng bùn của “Nữ phụ ác độc”, nhưng cũng không nghĩ rằng cậu ở đây chỉ để vì cứu tớ. Cậu nên có cuộc sống mà cậu đáng phải có.”
Đây là điều mà Mộc Trạch Tê luôn nghĩ.
La Nam Nam khoác vai Mộc Trạch Tê, như thể “Anh em tốt”, khiến cơ thể của cô lắc lư từ bên này sang bên kia
Tại sao cô ấy lại thích nữ phụ như Mộc Trạch Tê? Đồng ý làm bạn với cô? Đây là đáp án, bởi vì Mộc Trạch Tê tốt bụng, chân thành mà rất tỉnh táo.
Mặc dù cô được nuôi lớn như một người yếu đuối, nhưng cô luôn có cá tính độc
lập của riêng mình, cũng tôn trọng sự độc lập của người khác.
Hai người Mộc Trạch Tê và La Nam Nam lắc lư cùng nhau như chiếc đồng hồ quả lắc.
“Vậy sao, Mộc Trạch Tê cậu chỉ là một người thảo mai và trà xanh, nhưng có ai nói cậu không chân thành chứ. Tớ tin là trong câu chuyện mà tác giả không tiết lộ, Mộc Trạch Tê luôn là một người đáng yêu.”
La Nam Nam đột nhiên lại lo lắng hỏi cô: “Kết cục của Mộc Trạch Tê cậu, và những thất bại mà sau này cậu gặp phải không tốt lành lắm…”
Mộc Trạch Tê mỉm cười: “Tớ không sợ, tớ sẽ luôn giữ gìn nó trong sự dũng cảm mà Nam Nam cậu mang đến cho tớ.”
Mộc Trạch Tê lau nước mắt rồi cười tươi rói. Nói không với sợ hãi.
Nếu đã hiểu được nội dung cốt truyện không thể thay đổi, thì đừng thay đổi nó. Mộc Trạch Tê sẽ thừa nhận những sai lầm trong quá khứ của mình, mà đối phương ác ý tấn công Mộc Trạch Tê cũng sẽ không được tha thứ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận