Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“ ‘Chờ bố La Hán của tớ về đã.’ Đây là lời mà cô ấy nói.”
Mộc Trạch Tê che mặt lúc khóc lúc cười, với tính cách của La Nam Nam, có xuyên sách thì cũng có thể nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, cô ấy chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.
Cô với Trần Triết cũng sẽ chờ cậu ấy trở lại.
Mộc Trạch Tê đi về nhà với Vương Đại Hữu và Trần Triết.
Nghiêm Kỷ một mình đứng dưới ánh hoàng hôn chiếu xuống, ở lại trong lớp học tự dọn dẹp bàn ghế, sách vở cho Mộc Trạch Tê, thứ đọng lại chỉ còn im lặng hư vô.
Ngày hôm sau, trường trung học Hoa Thịnh lại trở nên xôn xao.
Nghiêm Kỷ đi học.
Hơn nữa còn dẫn theo cả Lâm Thi Vũ.
Như đã thông báo từ trước, Nghiêm Kỷ lấy lý do tin đồn trên diễn đàn trường gây ảnh hưởng sâu sắc tới tâm lý, xin nhà trường mở cuộc họp khen ngợi Lâm Thi Vũ, tiện thể công bố một chuyện và được nhà trường cho phép.
Mộc Trạch Tê ngồi ở dưới sân, ngước mắt Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ sáng chói đứng ở trên bục.
Lâm Thi Vũ phát biểu cảm nghĩ khi nhận thưởng. Cô ấy thẳng thắn nói từ bé nhà mình đã nghèo, lớn lên cũng nghèo, nhưng cô ấy nhìn thẳng vào xuất thân của mình, không tự ti, không khinh thường.
“Nghèo khó khốn khổ không nên bị cười nhạo. Chúng ta không lười biếng, tại sao lại bị cười nhạo? Chúng ta văn hóa thấp, nhưng chúng ta biết học tập, trau dồi, tại sao lại bị cười nhạo? Mỗi một người ở quê hương tôi đều đang cố gắng xây dựng cho quê hương, cho gia đình mình. Mấy đời chúng ta từ ông nội bà nội cầm cối đá làm việc, xay xát giã gạo để đổi lấy đường sữa, đến bây giờ thế hệ chúng ta, đường đi được hiện lớn hóa, chúng ta nên tiến về phía trước. Chúng ta nghèo khó nên càng cố gắng phấn đấu! Xuất thân của chúng ta có thể không cao nhưng chúng ta không được từ bỏ, vững bước đi tiếp. Đây là ý chí như ánh mắt trời đỏ rực khuất núi của toàn thể nhân dân!”
Lời diễn giảng hoàn hảo mà chân thật. Lâm Thi Vũ nói hoàn cảnh nghèo khó của bản thân một cách hài hước để mọi người thoải mái hơn, có thể bật cười, nhưng sau câu chuyện cười ấy lại nói lên được nỗi chua xót của cảnh nghèo khó, cố gắng xây dựng quê hương.
Từng bước trôi chảy, đến câu hỏi cuối cùng khiến cho người nghe suy nghĩ sâu xa, cảm xúc dâng trào mạnh mẽ.
Dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay rào rào không ngớt. Mộc Trạch Tê ở bên dưới cũng cảm động bật khóc, quên đi tất cả, vỗ tay nhiệt liệt vì Lâm Thi Vũ.
Những lời cười nhạo, giễu cợt với Lâm Thi Vũ trước đây đều được gột sạch bởi thành tích đột phá, sức quyến rũ từ nhân cách đoan chính của cô ấy.
Lâm Thi Vĩ cúi người cảm ơn, nói tiếp: “Gần đây có tin đồn nhắm vào mình và một bạn học nữa. Mình muốn thanh minh luôn ở trên này, “thanh giả tự thanh”, minh vẫn luôn tin là như thế.”
Dưới sân khấu lập tức trở nên ồn ào
Sau đó màn ảnh lớn chiếu những hình ảnh tài khoản của Hoàng Tài, còn có cả video thu âm lại khẩu cung do cảnh sát cung cấp.
Tất cả đều là tin tức bịa đặt làm nhục người khác của những người vì cạnh tranh chức vị trong hội học sinh hoặc là theo đuổi nhưng bị từ chối.
Thậm chí còn có thuỷ quân mua bán tin tức cá nhân của người khác, đem đi oanh tạc người ta. Hiển nhiên đã hình thành lên mạng lưới tin tức, chuyên đả kích, tung tin đồn người khác.
Trước đó đã có lời xin lỗi và làm sáng tỏ của Mộc Trạch Tê; sau đó lại có không ít người từng bị Hoàng Tài ác ý tạo giả tin tức, khiến danh dự bị tổn hại, bị hố rất nhiều. Chỉ một cuộc họp mô phỏng đã dẫn đến phản ứng mãnh liệt.
Hoàng Tài cũng trở nên gầy hốc hác, mất tinh thần và sợ hãi. Ở trong cuộc họp, cậu ta xấu hổ nói xin lỗi với Mộc Trạch Tê và Lâm Thi Vũ, cùng với những người từng bị cậu ta làm hại, thừa nhận thông tin cậu ta tạo ra là giả.
Trong nhất thời, bình nước hay hòn đá gì đó đều ném về phía Hoàng Tài, những người chưa thỏa mãn còn chen chúc xông lên, đè Hoàng Tài xuống đánh đến khóc lóc kêu rên.
Bởi vì Nghiêm Kỷ đã đánh tiếng trước nên bảo vệ cũng chỉ ngăn cản tượng trưng, chỉ cần không ra tay quá nặng, không dùng vũ khí, không chạm đến chỗ hiểm thì còn lại đều không cần quan tâm, để mặc cho Hoàng Tài bị đánh một trận.
Một cuộc họp đã tạo ra hai đợt chấn động.
Hoàng Tài bị dọa sợ mấy ngày liên tiếp, lại bị đánh đập, đến khi bị trường trung học Hoa Thịnh đuổi học thì hoàn toàn sụp đổ. Cậu ta chơi xấu lăn lộn ở trong trường học không muốn rời đi, sau đó gào khóc đến ngất xỉu mới bị người ta mang đi.
Lâm Thi Vũ và Nghiêm Kỷ đứng trên bục, nhìn ra phía xa, chợt hỏi: “Có khi nào độc ác quá rồi không?”
Nghiêm Kỷ không cho là đúng: “Nếu sau này cậu muốn tồn tại ở nhà họ Lâm thì đừng lương thiện như vậy. Bây giờ cậu vẫn đang đi học, chỉ mới nhận được một giải thưởng nhỏ mà đám người nhà họ Lâm kia đã nghĩ ra trăm phương nghìn kế để loại bỏ cậu. Một khi cậu mềm lòng thì sẽ dễ dàng xảy ra chuyện.”
Lâm Thi Vũ biết chuyện của hạng mục núi Hồng Hà năm đó thì ngạc nhiên hoảng sợ, kiên định gật đầu một cái.
“Vậy bên phía Mộc Trạch Tê…”
“Duy trì mối quan hệ như lúc trước của hai cậu là được. Nếu trong lòng cậu có khúc mắc cũng là điều dễ hiểu, chuyện của cậu ấy tớ sẽ gánh vác.”
Lâm Thi Vũ lắc đầu một cái. Đối với Mộc Trạch Tê, Lâm Thi Vũ không có thù hận, điều đó hoàn toàn không giống với tính cách của cô ấy, nhưng cũng không thể nói thích được.
Nếu như chuyện đó thật sự xảy ra, danh dự của một cô gái sẽ bị tổn thương nặng nề. Cũng giống như Mộc Trạch Tê nói, đã từng có ác ý, không thể bởi vì cuối cùng không xảy ra chuyện mà trong lòng không có chút khúc mắc.
Lâm Thi Vũ quay đầu nhìn Nghiêm Kỷ vẫn luôn dõi theo bóng người Mộc Trạch Tê trong biển người đang tan họp, suy nghĩ của cô ấy cũng bay xa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận