Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong giờ nghỉ, Mộc Trạch Tê nằm vật trên bàn, cảm thấy cả người rất mệt mỏi, uể oải không có tinh thần. Nghiêm Kỷ vẫn luôn chú ý đến cô, anh đặt bút xuống, đi đến hỏi cô bị làm sao vậy?
Mộc Trạch Tê vùi đầu vào bàn học xua tay, rồi đưa xuống xoa bụng dưới, nhỏ tiếng nói : “Tớ không sao, học mệt nên nghỉ ngơi một chút.”
Nghiêm Kỷ nhìn cô một lúc, mới hỏi : “Có phải cậu sắp đến kỳ sinh lý hay không?”
Mộc Trạch Tê đột nhiên ngẩng đầu lên, chợt nhận ra mình đã lâu chưa đến kỳ sinh lý? Trái tim đập loạn xạ, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng trở nên trắng bệch.
Mộc Trạch Tê cẩn thận nhớ lại, lần trước cô đã tới một lần, mặc dù rất ít, hẳn không phải là……
Mộc Trạch Tê gượng cười : “Chắc vậy……”
Mấy ngày nay Mộc Trạch Tê vẫn luôn lo lắng không yên chờ đợi kỳ sinh lý đến, nhưng nó không có tới.
Vào ngày thứ bảy, cô đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe, một người phụ nữ ở trước mặt Mộc trạch Tê trong có vẻ rất lo lắng, và một vị y tá phụ trách đăng ký bỗng nhiên ngất xỉu, gây tới một trận náo loạn.
Mộc Trạch Tê ngồi ngay ngắn, nhìn bác sĩ khám bệnh nhíu lông mày : “Gần bốn tháng rồi kinh nguyệt cháu vẫn không tới, chính cháu cũng không để ý sao?”
Gần bốn tháng?! Mộc Trạch Tê trong lòng tính toán lại thời gian, hình như đúng rồi……
Mộc Trạch Tê hoảng sợ trả lời : “Kinh nguyệt của cháu vẫn luôn không đều, có đôi khi hai tháng mới đến một lần. Giữa tháng cháu có tới một lần, nhưng mà nó hết rất nhanh, vì vậy cháu cũng không để ý……”
“Tờ xét nghiệm này cho thấy cháu đang mang thai, và CT cho thấy có một bào thai trong khung chậu được 15 tuần, gần bốn tháng.”
Mang thai?! Mộc Trạch Tê như sét đánh giữa trời quang, theo bản năng nhẹ nhàng sờ lên cái bụng của mình, giọng nói run rẩy: “Bác… Bác sĩ… Cháu quả thật đã đến một lần.”
Bác sĩ ngẩng đầu liếc nhìn cô, nghiêm túc hỏi : “Cháu có chắc chắn đó là kỳ sinh lý không?”
Mộc Trạch Tê bỗng không trả lời được, cô không dám khẳng định, bởi vì lượng máu chảy ra rất ít.
Bác sĩ tiếp tục nói : “Kết quả báo cáo cho biết nội mạc tử cung của cháu rất mỏng, không loại trừ khả năng cháu bị ra máu là triệu chứng báo trước cho việc sinh non. Điều đó rất nguy hiểm! May mà tuổi cháu còn trẻ, nếu không thì đứa bé khó có thể bảo toàn.”
Mộc Trạch Tê đứng trong khu vườn xanh tươi của bệnh viện cầm tờ giấy xét nghiệm và một đống thuốc giữ thai, Cô vẫn không tin rằng mình đã mang thai, nhưng kết quả trong tờ giấy xét nghiệm là thật.
Chính bản thân mình đã mang thai ư?! Mộc Trạch Tê bỗng nhiên cảm thấy đau buồn…
Đối với việc mang thai ngoài ý muốn này, trong lòng Mộc Trạch Tê thật sự rất bất an, cô ngồi bệt xuống đất hét lên một tiếng và khóc nấc lên.
Tại sao những chuyện tồi tệ đều lần lượt đến như vậy? Vừa mới vạch rõ ranh giới với nam nữ chính thì lại xảy ra tiếp chuyện này.
Cô tính toán thời gian chắc hẳn vào lần ở nhà bà nội, Mộc Trạch Tê nắm lấy đầu của mình đập vì sự ngu xuẩn này.

Mộc Trạch Tê vẫn ngồi bệt ở đó, cô rất sợ, cũng rất bất lực, nhưng cô không khóc. Đôi mắt ứa nước mắt, hàng mi dài run rẩy, cổ họng nuốt xuống những tiếng khóc. Cô cố gắng tiêu hóa cảm xúc, cố gắng suy nghĩ vẫn nên giải quyết sự việc trước.
Dạo này xảy ra nhiều chuyện, cõi lòng của Mộc Trạch Tê đã được luyện tới bền bỉ. Mặc dù sợ nhưng vẫn phải giải quyết.
Cô chắc chắn không thể giữ đứa nhỏ. Thứ nhất là bản thân cô còn nhỏ, không đủ sức nuôi đứa trẻ này. Thứ hai là sau này thân phận của đứa trẻ này sẽ rất khó xử.
Tình tiết truyện đã đi vào quỹ đạo gốc, cô và Nghiêm Kỷ đã chia tay, tình cảm giữa Lâm Thi Vũ và Nghiêm Kỷ bắt đầu có khởi sắc.
Nếu sau này họ kết hôn, đứa bé này sẽ trở thành cái gai chắn giữa Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ.
Mộc Trạch Tê vừa nghĩ thì trong lòng lại đau đớn, con của mình trăm ngàn lần không chịu nổi uất ức này.
Mộc Trạch Tê tuyệt đối không dám xin chữ ký của bà và mẹ để phẫu thuật phá thai. Nếu họ biết mình thế này thì sẽ nổ tung mất.
Còn bố thì… Mộc Trạch Tê do dự, nhưng vẫn bỏ qua.
Trong thời điểm này Mộc Trạch Tê không phải người bị tình cảm lấn át, cô không làm chuyện ngu xuẩn phải một mình gánh chịu như lén phá thai, bản thân đã chịu tội chịu khổ còn phải chịu uất ức.
Mộc Trạch Tê có tính toán rõ ràng với vấn đề này, cô phẫu thuật phá thai và chăm sóc sau khi phá thai đều cần phải tiêu tiền.
Phá thai làm hại cơ thể, phải chăm sóc tốt mới tránh khỏi gốc bệnh. Vấn đề xin nghỉ cũng cần giải quyết.
Người nào là bố đứa bé, người đó tới xử lý, Mộc Trạch Tê cũng chỉ có thể cắn răng tìm Nghiêm Kỷ ký tên cho việc phá thai này.
Mộc Trạch Tê nghĩ xong, hít mấy hơi rồi gọi điện cho Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ đang họp vì hạng mục núi Hồng Hà bị sụp đổ, nhà họ Nghiêm tiếp nhận kế hoạch xây mới.
Khi thấy Mộc Trạch Tê gọi điện, trong lòng Nghiêm Kỷ run rẩy. Anh nhận điện thoại, nhẹ nhàng hỏi: “Alo? Mộc Trạch Tê, có chuyện gì vậy?”
Mộc Trạch Tê nghe thấy giọng nói của Nghiêm Kỷ, trong lòng run lên, trong lòng cũng vừa đau lòng vừa chua xót đối với đứa bé này. Hai người đã cắt đứt quan hệ, Mộc Trạch Tê cũng hơi luống cuống, vô thức hít sâu vài lần.
Nghiêm Kỷ nghe thấy tiếng thở của cô, anh hỏi lại: “Hửm?”
“Tớ đã mang thai, cậu tới bệnh viện ký tên đi.”
“Gì cơ?” Nghiêm Kỷ kích động đứng lên, không nói một tiếng nào đã liền bước nhanh ra khỏi phòng họp, để lại mọi người trong phòng họp hai mặt nhìn nhau.
Một người từng phụ trách hạng mục núi Hồng Hà còn rất trẻ, là kỹ sư kỹ thuật không ngừng họp với Nghiêm Kỷ từ nước ngoài đến trong nước, anh ta đã quen với chuyện này nên chỉ nhún vai.
“Gần đây hậu phương của cậu chủ Nghiêm Kỷ đã nóng lên rồi, phải dỗ vợ, hai bên trong nhà ngoài nhà đều bận bịu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận