Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phần lớn những nhân viên trong công ty đều là người trẻ tuổi liền cảm thấy hứng thú: “Xem ra cậu Nghiêm bị kiềm chế gắt gao lắm, cuối cùng vẫn phải an ủi người trong nhà thì cậu chủ Nghiêm mới có thể thoải mái được nhỉ, nếu không thì hạng mục này cũng quá sức đấy.”
“Mộc Trạch Tê, cậu nói gì cơ?” Thật ra Nghiêm Kỷ đã nghe thấy rồi nhưng vẫn nhịn không được hỏi lại lần nữa.
Tâm trạng của Nghiêm Kỷ vừa vui mừng vừa đau buồn. Hai cảm xúc cực đoan xen lẫn với những cảm xúc khác kết hợp vào nhau, làm rối tung đến mức khiến cho Nghiêm Kỷ cũng không khỏi đè lấy trái tim đang run rẩy của mình.
Anh vui vì Mộc Trạch Tê mang thai, buồn vì cô định phá thai, muốn bỏ đứa con của hai người đi.
Mộc Trạch Tê còn không kịp trả lời, Nghiêm Kỷ đã vội vàng nói: “Cậu hãy ngoan ngoãn ở đó chờ tôi đến, đừng đưa ra quyết định lung tung! Bây giờ tôi sẽ tới đó!”
Mộc Trạch Tê nghe giọng nói vừa gấp gáp vừa nặng nề của Nghiêm Kỷ, nghĩ anh đang tức giận, dù sao thì bây giờ tình cảm của anh và Lâm Thi Vũ đang dần đi vào quỹ đạo gốc.
Cô im lặng, nói ra tên bệnh viện. Sau đó đứng ở đó chờ Nghiêm Kỷ đến.
Cơn gió thổi tung mái tóc của Mộc Trạch Tê, cô đứng chết lặng trong gió, tâm trạng cũng không tránh khỏi lạnh giá theo nó.
Mộc Trạch Tê chợt nghe thấy tiếng khóc thì quay đầu nhìn, là cô gái khi nãy kiểm tra cùng cô.
Cô ấy cứ khóc mãi, người yêu của cô ấythì luôn khuyên nhủ cô ấy. Mộc Trạch Tê loáng thoáng nghe được nguyên nhân là do cô ấy muốn có con nhưng nhiều năm vẫn không thể mang thai được. Công sức nhiều năm ròng rã tan thành bọt biển, cô gái ấy đau lòng, thậm chí còn tuyệt vọng.
Mộc Trạch Tê nhìn thấy vậy, trong lòng thương tiếc cho cô gái đó, cũng thương tiếc cho đứa con của mình.
Thế giới vốn là những điều bất đắc dĩ đan xen lẫn nhau, có người muốn có con lại vô cùng trắc trở. Nhưng có vài người có con vẫn lựa chọn bỏ đi.
Mộc Trạch Tê thầm nghĩ trong lòng, nếu mình có thể đổi đứa bé cho cô gái tốt bụng kia thì thật tốt. Cô ấy chẳng cần đau lòng, mình cũng chẳng cần khó khăn đến như vậy.
Trên đường hối hả lái xe tới bệnh viện.
Nghiêm Kỷ ngồi trên xe, nắm chặt tay đặt trên miệng chăm chú suy nghĩ.
Đứa trẻ này tới hơi đột ngột, Nghiêm Kỷ cũng bị đánh trở tay không kịp, rất bất ngờ. Di nhiên Nghiêm Kỷ muốn giữ đứa bé này.
Tuy tuổi tác hai người còn trẻ nhưng Nghiêm Kỷ đã chuẩn bị làm bố.
Trong đầu Nghiêm Kỷ đã dự tính những chuyện liên quan đến việc Mộc Trạch Tê mang thai và sau sinh sẽ chuẩn bị và thực hiện như thế nào. Anh chắc chắn phải tìm bác sĩ giỏi nhất, tìm bệnh viện tốt nhất!
Hai người có con, anh cũng có lý do để tới gần cô. Cô không thể đẩy anh ra được. Đứa bé là sự kết hợp của hai người, chính là ràng buộc mà hai người không tách được, không thể cắt đứt.
Cậu chủ Nghiêm âm thầm vui mừng, quả nhiên bọn họ đã xác định phải dây dưa không rõ rồi!
Nghiêm Kỷ xuống xe, sải bước chạy tới chỗ Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê thấy Nghiêm Kỷ từng bước tới gần, trong lòng vẫn căng thẳng, cô lại siết chặt đơn xét nghiệm thêm một chút. Cô thấy anh mặc âu phục, chắc là đang họp.
Hai người im lặng nhìn nhau, trong một chốc không ai nói gì.
Nghiêm Kỷ dịu dàng hỏi: “Sợ sao? Không sao, tôi tới rồi.”
Dĩ nhiên Mộc Trạch Tê sẽ cảm thấy sợ hãi đối với chuyện như mang thai, Nghiêm Kỷ an ủi cô.
“Sợ không? Cần một cái ôm an ủi không?” Nghiêm Kỷ sợ Mộc Trạch Tê không tự nhiên nên cố gắng nhẫn nhịn không ôm cô ngay. Anh giơ tay, đưa quyền chủ động cho cô.
Mộc Trạch Tê hơi dao động nhưng vẫn lắc đầu, trong lòng mặc niệm: “Đừng nhẹ dạ, đừng nhẹ dạ. Đây chính là tên đầu sỏ khiến mình mang thai.”
Nghiêm Kỷ tới gần thêm một bước, anh nắm tay cô: “Thế cậu có muốn đánh tôi không? Đánh cũng được. Cơ mà người tôi rắn chắc lắm, cậu cẩn thận một chút, cậu đang mang thai đấy.”
Tất cả những cảm xúc của Mộc Trạch Tê bỗng chốc bị hai chiêu “Phủ đầu” này của Nghiêm Kỷ đánh tan. Bây giờ cô nên tặng Nghiêm Kỷ một cục gạch ngay chỗ này hay phải mắng mỏ nguyền rủa anh một trận cho thỏa đây?
Mặc dù Nghiêm Kỷ trông có vẻ bình tĩnh, nhưng vẫn không thể che giấu nét vui sướng giữa hai hàng lông mày. Mộc Trạch Tê ngẩn ra, đừng nói là Nghiêm Kỷ muốn sinh đứa bé này ra đấy nhé!?
Mộc Trạch Tê vội vàng nói: “Chúng ta hãy thương lượng vấn đề giải quyết đứa bé trước đã! Chúng ta cần hỏi ý kiến của bác sĩ sau phẫu thuật!”
Cô không muốn đứa bé này. Nghiêm Kỷ thu lại nét cười, dù Mộc Trạch Tê sợ hãi nhưng trong lòng cô vẫn có ý định.
Nghiêm Kỷ không cần suy nghĩ, kiên định nói: “Tôi muốn giữ đứa bé, tôi sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyện, cũng sẽ cố hết sức chăm sóc cậu.”
“Không được!” Mộc Trạch Tê từ chối: “Không giữ đứa bé được, tớ còn đang đi học, tớ không thể gánh vác nó.”
“Tài nguyên hàng đầu của nhà họ Nghiêm còn không đủ nuôi đứa con của chúng ta sao?”
Mộc Trạch Tê nghẹn lời: “Không liên quan đến chuyện tiền bạc, chúng ta có cuộc sống riêng, sau khi sinh con ra thì chúng ta phải chịu trách nhiệm đấy!”
“Sao cậu biết chúng ta không chịu trách nhiệm được?”
Nghiêm Kỷ thở dài, không lấy cứng chọi cứng mà chọn cách mềm mỏng. Anh nhìn vỉ thuốc giữ thai trong tay Mộc Trạch Tê, biết trong lòng Mộc Trạch Tê đã dao động.
Anh giơ tay ra rồi lại rụt về, lẩm bẩm nói: “Gần bốn tháng rồi, đứa bé đang phát triển ổn định, các cơ quan cũng đã hình thành, không lâu sau đứa nhỏ cũng có thể động đậy tay chân rồi.”
Mộc Trạch Tê nghe lời Nghiêm Kỷ nói, nhìn bàn tay anh giơ ra muốn sờ bụng mình rồi lại rụt lại, cũng không khỏi đau lòng.
Mộc Trạch Tê cảm thấy sa sút: “Chúng ta đi hỏi bác sĩ trước đi…”
Nghiêm Kỷ khẽ ôm eo Mộc Trạch Tê: “Được, chúng ta đi khám xem tình trạng thân thể cậu và tình hình của đứa bé.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận