Chương 128

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 128

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vương Đại Bằng gật đầu, sắp xếp những việc tiếp theo.
Em trai nhỏ Mộc Tư Tề cũng chuyển trường, nhưng trường của Mộc Trạch Tê đặc biệt, lại đang là năm cuối, Mộc Trạch Tê dự định sau này tính tiếp, bây giờ sẽ học tập tại nhà.
Lúc này trong lòng Mộc Trạch Tê càng run hơn, giống hệt sự sắp xếp của Nghiêm Kỷ dành cho Mộc Trạch Tê vào tháng sau…
Cuối cùng Vương Đại Bằng nói: “Hai giờ sáng ngày kia sẽ có quân đội bí mật đến đón, mọi người vui lòng chuẩn bị kỹ càng.”
Sau khi Vương Đại Bằng rời đi, hai mẹ con ngồi xuống, yên lặng không nói lời nào.
Một gia đình phải đổi nơi sinh sống, làm lại từ đầu, sẽ cảm thấy không nỡ.
“Mẹ…” Mộc Trạch Tê ngập ngừng nói.
Tất cả thông tin về nhà họ Mộc trong phòng đã được xóa sạch, Vạn Dung thu dọn album ảnh gia đình và những món đồ mấy đứa trẻ hồi nhỏ đã dùng.
Vạn Dung ngẩng đầu nhìn Mộc Trạch Tê: “Mẹ không muốn những thứ kia nữa, mẹ chỉ muốn gia đình chúng ta được ở gần nhau.”
Mộc Trạch Tê biết, mẹ nói những chuyện liên quan đến Nghiêm Kỷ…
Vương Đại Bằng nghe điện thoại từ Mộc Trạch Tê, cô nói có chuyện rất quan trọng muốn anh biết. Vương Đại Bằng đi vòng trở lại.
Mộc Trạch Tê hẹn gặp nhau ở một công viên nhỏ rất yên tĩnh, Vương Đại Bằng ngồi xuống ghế đá bỗng phát hiện tâm trạng của Mộc Trạch Tê rất kỳ lạ.
“Vương Đại Bằng, em không có ý kiến về việc gia đình phải chuyển đi, em có một vấn đề không biết nên giải quyết như thế nào.” Mộc Trạch Tê hơi nghẹn ngào.
Trái tim Vương Đại Bằng nảy lên: “Bé Tê, em nói đi, không sao đâu.”
Vương Đại Bằng là người Mộc Trạch Tê tin tưởng nhất, tuy cô rất khó xử nhưng vẫn nói thẳng.
Mộc Trạch Tê cứng họng: “Em có thai rồi. Bố mẹ vẫn chưa biết. Em muốn hỏi như vậy vào khu quân đội có ảnh hưởng gì không?”
Vương Đại Bằng sững sờ, sau đó kinh ngạc, bỗng đứng bật dậy, khiếp sợ nhìn Mộc Trạch Tê.
Anh ta câm nín, bàn tay to gãi mái tóc đầu đinh và đi qua đi lại.
“Bé Tê, em bị ức hiếp sao?”
Mộc Trạch Tê hơi do dự rồi lắc đầu.
Khi nghe thấy cô không bị ức hiếp, lòng Vương Đại Bằng thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại nổi giận: “Tên khốn nạn nào? Con mẹ nó anh đánh chết tên đấy.”
Lúc này Vương Đại Bằng mới nhớ ra Nghiêm Kỷ từng có thái độ thù địch với mình, buột miệng thốt lên: “Nghiêm Kỷ sao?”
Mộc Trạch Tê không nói.
Vương Đại Bằng tối sầm mặt lại, không nói lời nào liền lấy ra viên gạch to nhất từ gạch lát sàn bị vỡ, dáng vẻ như muốn đi liều mạng với Nghiêm Kỷ.
Mộc Trạch Tê vội vàng ôm eo Vương Đại Bằng, khóc rống lên: “Anh Đại Bằng, anh đừng nổi nóng, em và Nghiêm Kỷ đều tình nguyện mà, không trách cậu ấy được.”
Vương Đại Bằng biết từ nhỏ Mộc Trạch Tê đã luôn theo đuổi Nghiêm Kỷ, nhưng thằng nhóc Nghiêm Kỷ đó luôn lạnh lùng với cô, tại sao bây giờ lại đến với nhau, còn có thai nữa?
Vương Đại Bằng sợ làm Mộc Trạch Tê bị thương, anh ta đứng yên nhưng sự tức giận vẫn không giảm đi: “Thằng nhóc đó có nói sẽ chịu trách nhiệm không?”
“Cậu ấy chịu trách nhiệm!” Mộc Trạch Tê vội vàng giải thích, cô sợ rằng sẽ xảy ra chuyện gì đó.
“Cho dù có chịu trách nhiệm thì cũng phải chịu một gạch của anh! Con mẹ nó chứ!” Vương Đại Bằng thật sự rất tức giận, bé Tê nhỏ nhắn mềm mại của anh ta sao có thể làm mẹ được chứ!
“Anh Đại Bằng!” Mộc Trạch Tê gấp đến mức khóc lớn, cô thật sự rất lo lắng, vào thời điểm mấu chốt như lúc này đừng xảy ra chuyện gì!
Vương Đại Bằng nhìn Mộc Trạch Tê, thở hắt một hơi, dò hỏi chuyện giữa Nghiêm Kỷ và Mộc Trạch Tê với giọng điệu nghiêm khắc giống như một người anh trai.
Ngoài việc dùng từ nhẹ nhàng ra thì Mộc Trạch Tê còn sửa đổi một số chuyện, lớn khái là nói về mình và Nghiêm Kỷ.
Vương Đại Bằng nghe xong cũng hiểu ra, mặc dù anh ta rất tức giận, nhưng vẫn rút ra được một tổng kết tích cực về Nghiêm Kỷ, không phải không yêu, ngược lại còn yêu sâu đậm đến mức cố chấp ích kỷ.
“Em sẽ không ở bên cậu ấy, em với cậu ấy không có kết quả…” Nước mắt chảy xuống từ đôi mắt trong trẻo của Mộc Trạch Tê, vừa nói xong thì nước mắt đã rơi lã chã.
Vương Đại Bằng biết ánh mắt này thế nào, vừa tỉnh táo vừa bất lực.
Nếu Mộc Trạch Tê không đi đến bước đường cùng thì cần gì phải cầu xin anh ta chứ. Hồi còn nhỏ, tuy rằng bé Tê vừa kiêu ngạo vừa ham chơi, nhưng lại vô cùng hiểu chuyện.
Chơi xấu thì để anh ta gánh chịu hậu quả, nhưng lần sau liền giúp anh ta dọn dẹp phòng; Vạn Dung giả bộ tức giận thì lập tức trốn ngay ra sau lưng anh ta, nhưng khi sắp bị đánh bị mắng thật, con người nhỏ bé ấy lại tự mình khóc thầm chịu đựng.
Vương Đại Đằng cảm thấy Nghiêm Kỷ vô cùng ích kỷ, biết là không thể ở bên nhau thì đừng quấn lấy Mộc Trạch Tê nữa, để cô không phải rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, khiến cho hai bên đều trở nên khó xử!
Vương Đại Bằng không hỏi lý do tại sao mà chỉ im lặng ôm lấy bé Tê như em gái, bàn tay to vỗ về lưng để an ủi cô.
“Em ở đâu, con em sẽ ở đó, cũng không phải sợ mấy dì mấy chú, có anh ở đây rồi, sau này anh chính là bố của đứa bé, anh sẽ nuôi dưỡng và bảo vệ đứa bé của em, cho nó tình thương của bố.”
Mộc Trạch Tê gào khóc trong lòng Vương Đại Bằng, cô khóc đến mức ho khan. anh Đại Bằng vẫn che chở cho cô giống như hồi còn nhỏ lúc cô bị mẹ tét mông vậy: “Cảm ơn anh Đại Bằng! Hu hu…”
————————————-
Mộc Trạch Tê đã giải quyết xong chuyện đứa trẻ, khi nằm trên giường tự hỏi mới thật sự cảm thấy mờ mịt. Thì ra đây chính là kết cục của mình sao?
Sự xa cách gần ba mươi năm có thể sẽ có nhiều sự thay đổi. Đúng là cuối cùng cô và Nghiêm Kỷ vẫn không thể có hồi kết…
Nước mắt nhanh chóng chảy xuống từ khóe mi, trượt dài trên thái dương, khiến hai bên tóc mai ướt đẫm, huyệt thái dương ướt lạnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận