Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng mà! Không muốn! Nghiêm Kỷ!” Mộc Trạch Tê thật sự sợ hãi, mang theo tiếng khóc nức nở, vừa đánh vừa đẩy Nghiêm Kỷ ra.
Nghiêm Kỷ rút dây lưng ra trói chặt tay Mộc Trạch Tê lại, rồi kéo lên trên. Giây tiếp theo, quần áo Mộc Trạch Tê ‘ xoẹt–! ’ một tiếng, da thịt trắng nõn và bộ ngực tròn trịa liền lộ ra trong gió đêm lạnh lẽo.
Bàn tay lớn của Nghiêm Kỷ hung hăng chà đạp nắn bóp bộ ngực to tròn của Mộc Trạch Tê, anh cúi người mút thật mạnh đầu vú cô, không thu lại chút sức lực nào, chỉ chốc lát đã nhào nắn bộ ngực trắng nõn thành một mảng đỏ sẫm.
Mộc Trạch Tê vẫn cố gắng muốn nói lý với Nghiêm Kỷ, khóc kêu: “Nghiêm Kỷ! Bình tĩnh! Nơi này là quân đội! Cậu không thể như vậ được!”
Nghiêm Kỷ vừa nghe đến chữ quân đội, hơi thở lại càng gấp gáp, vô cùng tức giận. Vì tìm cô mà Nghiêm Kỷ anh không biết đã chạy đến bao nhiêu nơi, chịu không biết bao nhiêu khổ sở! Anh không muốn nghe!
Nghiêm Kỷ giật quần lót nhỏ của Mộc Trạch Tê xuống, nhét vào miệng cô, lấp hết âm thanh của cô.
Anh dùng sức tách hai chân cô ra, vùi đầu vào liếm huyệt nhỏ. Một tay Nghiêm Kỷ vân vê cọ xát âm đế, đầu lưỡi chui vào trong cửa huyệt thô lỗ khuấy đảo.
Cả hai nơi mẫn cảm đều bị chạm vào, tuy thô bạo nhưng lại mang đến khoái cảm, Mộc Trạch Tê “Ưm ưm!” Nức nở, vặn vẹo cơ thể.
Động tác của Nghiêm Kỷ càng nhanh hơn, đầu lưỡi mềm mại quét liếm toàn bộ hoa huyệt, hô hấp nóng rực phun lên hoa huyệt mềm mại khiến Mộc Trạch Tê như bị hòa tan.
Nước mắt lấp lánh, ưm a ngâm nga, thân thể run lên từng đợt.
Từ khi Mộc Trạch Tê rời khỏi Nghiêm Kỷ thì chưa từng sinh hoạt tình dục lần nào, mặc dù lý trí Mộc Trạch Tê không muốn, nhưng thân thể lại nhớ rõ những khoái cảm mà Nghiêm Kỷ mang đến cho mình.
Dạo đầu thô lỗ nhưng Mộc Trạch Tê vẫn ướt, mật dịch chảy ròng ròng. Chỉ trong chốc lát, Mộc Trạch Tê đã run lên, đạt tới cao trào.
Nghiêm Kỷ kéo khóa quần xuống, thả côn thịt đã căng cứng nổi đầy gân xanh dữ tợn ra, quẹt chút mật dịch đang chảy xuống, nhân giây phút ngắn ngủi khi Mộc Trạch Tê vừa đạt cao trào vẫn còn đang thất thần mà động thân tiến vào trong cơ thể cô.
“A~!!” Mộc Trạch Tê không thể chịu được, bỗng nhiên bị đẩy vào, vừa xót vừa căng, còn có cảm giác vừa sướng vừa đau trộn lẫn đem đến khoái cảm vô tận.
Sau khi Nghiêm Kỷ đi vào, lập tức tham lam cắm rút. Anh đâm thật mạnh từng chút một, vừa tàn nhẫn lại vừa gấp gáp, muốn đâm đến nơi không có lương tâm kia của Mộc Trạch Tê.
Huyệt nhỏ mềm mại ẩm ướt đã lâu không có côn thịt đi vào, quấn quýt mút chặt, vừa cắm một chút đã liều chết quấn lấy, rất nhanh hút xoắn đến muốn bắn tinh dịch ra.
Mộc Trạch Tê cắn quần lót nhỏ kêu ô ô, nước mắt lưng tròng, tay bị trói, dang chân thật rộng chịu đựng động tác điên cuồng thô bạo của người đàn ông kia. Bộ ngực mềm mại bên trong lớp quần áo rách nát bị va chạm điên cuồng.
Động tác cắm vào thô bạo khiến cho Mộc Trạch Tê lên cao trào, sắc mặt cô ửng hồng, ánh mắt mê ly. Nghiêm Kỷ không cho cô thở dốc mà tiếp tục làm cô.
Nghiêm Kỷ sảng khoái thở, cơ bắp trên người căng ra, ép chân Mộc Trạch Tê vào ngực mình, càng thêm tham lam đâm vào.
Côn thịt tách huyệt nhỏ đã lâu chưa hoan ái, quét qua mị thịt, từng chút đâm đến tận sâu bên trong, đụng vào cửa tử cung. Quy đầu to lớn chuẩn xác đâm vào tận tử cung.
Cửa tử cung mềm mại quyến rũ bị đâm vừa rung động lại vừa tê dại, khoái cảm bén nhọn nhanh chóng phá vỡ cơ thể Mộc Trạch Tê, khoái cảm kịch liệt mà lâu dài làm mất đi lý trí của con người, ánh mắt Mộc Trạch Tê cũng tan rã.
Từng đợt cao trào nối tiếp nhau, dâm thuỷ chảy không ngừng, mật dịch đầm đìa.
Lúc này tiếng của mấy người nói chuyện với nhau bỗng nhiên truyền đến, hình như là nhóm người thím Hà với chú Vương. Mộc Trạch Tê run rẩy, lý trí đang tan rã bỗng trở về, theo bản năng kêu a a tựa như cầu cứu.
Nghiêm Kỷ không hề sợ hãi vươn tay bỏ đi quần lót nhỏ trong miệng cô ra, nắm khuôn mặt nhỏ của Mộc Trạch Tê, thở hổn hển bên tai cô khàn giọng nói: “Kêu đi, cho phép cậu kêu đó. Tốt nhất gọi tất cả mọi người tới, để cho bọn họ biết cậu là vợ của Vương Đại Bằng hay là người phụ nữ của Nghiêm Kỷ tôi đây!”
Lúc này, Mộc Trạch Tê mới nhận ra sự phức tạp của chuyện này.
Chuyện người thân của quân nhân bị cưỡng gian ở ruộng ngô mà bị truyền ra ngoài, nơi này sẽ bị tra rõ. Nghiêm Kỷ không phải không sợ, chỉ là anh không thèm để ý đến.
Nghiêm Kỷ cũng chắc chắn cô sẽ không cứng đầu với mình, cho nên càng thêm không kiêng nể gì.
Mộc Trạch Tê lập tức cắn môi không dám phát ra tiếng, để Nghiêm Kỷ mặc sức đâm rút…
Phản ứng này của cô rất đúng với suy nghĩ của Nghiêm Kỷ, anh lại nhét quần lót nhỏ vào miệng cô một lần nữa, đong đưa vòng eo đụng chạm vào thật sâu bên trong. Côn thịt gần như xỏ xuyên hết toàn bộ huyệt nhỏ, không ngừng cọ xát nặng nề vào vách tường mẫn cảm rồi lại đâm chọc vào trong tử cung.
Tiếng người dần dần đi xa, miệng bị chặn của Mộc Trạch Tê tràn ra những tiếng rên rỉ đứt quãng và tiếng nấc nghẹn ngào, từng cú thúc nặng nề tựa như muốn xuyên qua cả người cô.
Con người Mộc Trạch Tê mất đi tiêu cự, đôi mắt cũng bắt đầu mờ đi, nhìn bầu trời bị mây đen che lấp, bên tai là Nghiêm Kỷ tiếng thở dốc, tiếng xào xạc của những cây ngô xung quanh…
Nghiêm Kỷ không đánh trận dài mà đánh vào chỗ mẫn cảm và tử cung của Mộc Trạch Tê, hưởng thụ khoái cảm tận xương khi được mút vào, lại bắn tinh dịch vào thật sâu bên trong tử cung của Mộc Trạch Tê.
Vòng eo căng chặt của Mộc Trạch Tê cong lên, toàn thân run lên từng đợt. Miệng cắn quần lót nhỏ như mất hồn mà khóc nức nở. Không muốn không muốn! Không chịu nổi nữa rồi!!

Bình luận (0)

Để lại bình luận