Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mấy ngày trước Nghiêm Kỷ đã nói với cô về lợi và hại của mối quan hệ này rồi, đây cũng là nguyên nhân vì sao Nghiêm Kỷ phát điên. Mộc Trạch Tê cảm thấy may mắn hơn bao giờ hết. Vương Đại Bằng luôn dùng sự yêu thương mà mình kiêu ngạo để đối đãi với cô.
Mộc Trạch Tê rơi nước mắt gật đầu: “Em biết rồi, bé Tê cảm ơn anh Đại Bằng đã giúp đỡ.”
Vương Đại Bằng vỗ vai Mộc Trạch Tê: “Người một nhà đừng khách sáo, thằng nhóc kia có cách tốt hơn để nhà họ Mộc có thể đoàn tụ là được rồi, em trở về chuẩn bị thi lớn học cho tốt. Đừng lo lắng, đợi lần sau xét duyệt xong gia đình sẽ được đoàn tụ.”
Nói xong anh ta liếc Nghiêm Kỷ, bất mãn hừ lạnh, quay về hướng Mộc Trạch Tê nghiêm túc nói: “Nhưng có nên ở cùng cậu ta hay không, em tự mình cẩn thận suy nghĩ đi.”
Mộc Trạch Tê cứng đờ, chỉ có thể ngơ ngác gật đầu. Hình như cô không có quyền lựa chọn…
Bên phía Mộc Trạch Tê nói chuyện xong.
Nghiêm Kỷ dùng kỹ thuật cao siêu nói ra hết những chuyện xảy ra với Mộc Trạch Tê ở đây, cũng thăm dò được quan hệ giữa Vương Đại Bằng và Mộc Trạch Tê, xác thực giữa hai người không có quan hệ mờ ám gì mới yên tâm.
Hai người đàn ông lại cùng nói chuyện.
Vương Đại Bằng không tiện ngăn cản mối quan hệ tình cảm giữa hai người, nhưng dùng danh nghĩa anh trai để cảnh cáo Nghiêm Kỷ, cho dù lần trước chỉ là sự nhầm lẫn, nhưng đừng để chuyện có bầu khi còn trẻ xảy ra với Mộc Trạch Tê.
Đầu tiên là dùng bạo lực đe dọa sẽ đánh anh. Sau đó dùng lý lẽ hy vọng anh quan tâm đến cơ thể và danh tiếng của Mộc Trạch Tê.
Nghiêm Kỷ cũng có ý như vậy. Mấy ngày đó, tuy anh bắn vào trong nhưng bản thân đã thực hiện biện pháp tránh thai, anh đã tiêm mũi tránh thai.
Khi anh đi đổi báo cáo sai lần nữa đã tỉ mỉ hỏi bác sĩ. Cổ tử cung của Mộc Trạch Tê quá mỏng, khó mang thai, khả năng sảy thai rất cao. Vì để tránh lúc đó gây tổn thương đến cơ thể Mộc Trạch Tê, anh phải thực hiện thật tốt các biện pháp tránh thai.
Mộc Trạch Tê và Vương Đại Bằng ôm nhau không lỡ rời xa, đưa ánh mắt tiễn anh ta lên xe.
Mộc Trạch Tê không ngừng vẫy tay tạm biệt Vương Đại Bằng, đuổi theo xe, muốn tiễn anh ta thêm mấy bước, cho đến lúc không nhìn thấy nữa mới từ từ dừng lại.
Trong lòng Mộc Trạch Tê trống rỗng, giống như lúc nhỏ cô rời khỏi nhà cũ, sau đó anh Đại Bằng phải đến trường quân đội, chỉ có thời khắc năm mới buồn như vậy.
Sự ly biệt vẫn còn đó, nhưng hiện tại Mộc Trạch Tê đã thản nhiên chấp nhận rồi.
Mộc Trạch Tê trở lại phòng thu dọn đồ đạc, sau đó nói lời tạm biệt với nhóm bạn thân thiết đã cùng nhau trải qua nửa năm.
Tuy thím Hà thím Vương không lỡ để cô đi, nhưng cũng rất vui mừng. Mộc Trạch Tê vẫn còn trẻ, vẫn còn nhỏ, cho dù cô ở nơi không có Wifi, không có trò tiêu khiển nào cũng không hề oán trách. Nhưng ở lại đây cũng không phải là cách hay.
Nên ra ngoài tham gia kì thi lớn học, hưởng thụ cuộc sống và hoạt động của người trẻ tuổi.
Bọn họ nhìn ra quan hệ không bình thường giữa Mộc Trạch Tê và Nghiêm Kỷ, rất thân mật. Vừa rồi các thím nói chuyện với Nghiêm Kỷ lâu như vậy cũng không nắm được bao nhiêu tin tức.
Các thím cũng không khách sáo, nắm bắt cơ hội cuối cùng hỏi Mộc Trạch Tê Nghiêm Kỷ là ai, có phải bạn trai cô không?
Mộc Trạch Tê cười khan, vội vàng giải thích: “Là một người có quan hệ sâu xa với gia đình cháu, hai đứa cùng nhau lớn lên, cũng là bạn học.”
Nghiêm Kỷ không hài lòng với câu trả lời này, nhướng mày chăm chú nhìn Mộc Trạch Tê. Mộc Trạch Tê âm thầm kéo vạt áo Nghiêm Kỷ, lùm nũng ý nói anh đừng phức tạp hóa mọi thứ lên.
Tâm trạng Nghiêm Kỷ tốt hơn chút, cũng biết bản thân rất ích kỷ, tuyệt đối không để Mộc Trạch Tê và Vương Đại Bằng tồn tại một chút quan hệ mờ ám nào, muốn có cũng phải là giữa anh và Mộc Trạch Tê.
Anh học theo cách nói chuyện của Mộc Trạch Tê: “Tê Tê và Đại Bằng cũng cùng nhau lớn lên, nhưng hai người họ thân thiết hơn, thân thiết như anh em ruột vậy, không giống cháu và Tê Tê, luôn có gì đấy rất kỳ lạ.”
Lão trà xanh nói chuyện rồi, Mộc Trạch Tê kinh ngạc nhìn Nghiêm Kỷ. Tổng giám đốc bá đạo, anh đang nói cái gì vậy!
Các thím “ồ” lên một tiếng dài, chợt bừng tỉnh. Khó trách mỗi lần trêu trọc Mộc Trạch Tê cô đều dở khóc dở cười. Hóa ra là anh trai.
Vì có tình cảm khác với cậu Nghiêm Kỷ này, nên mới che che giấu giấu. Mối quan hệ giữa các chàng trai và cô gái không phải rất khó xử sao? Các thím mang theo sự hiếu kỳ trêu trọc Mộc Trạch Tê.
Các thím dùng vòng bạn bè chuyển lời nói thành văn bản khuyên Mộc Trạch Tê: “Tê Tê à, con người có lúc phải dũng cảm một chút, bước ra khỏi vùng an toàn, mọi việc cũng sẽ dễ dàng hơn.” Nói xong nhìn Nghiêm Kỷ, ý tứ rõ như ban ngày.
Nghiêm Kỷ phụt cười, Mộc Trạch Tê… cái này không dễ chơi đâu.
Mộc Trạch Tê làm thủ tục xong, chuẩn bị rời khỏi quân khu.
Cuối cùng, đến lúc kiểm tra hành lý, Mộc Trạch Tê như bị sét đánh, tay nhỏ không ngừng nắm chặt.
Nghiêm Kỷ nắm tay Mộc Trạch Tê, tay bị cô nắm chặt, nhưng anh lại có ý xấu muốn thưởng thức sự vội vàng bất an của cô.
Khi người kiểm tra sắp mở đến vali hành lý, gương mặt Mộc Trạch Tê đỏ ửng, tim vọt tới cổ họng. Lần này Nghiêm Kỷ không nhanh không chậm lấy giấy tờ thẩm duyệt ra, thành công thoát khỏi sự kiểm tra cuối cùng.
Mộc Trạch Tê nhẹ nhõm, trong phút chốc như mất hết sức lực.
Hai người rời khỏi khu quân đội.
Trên đường Mộc Trạch Tê vô cùng tức giận: “Tại sao lúc đầu cậu không lấy ra luôn, tại sao phải lấy tôi ra làm trò cười chứ.”
Nghiêm Kỷ dừng xe, véo má cô rồi hôn lên, cuốn lấy lưỡi cô, mút lấy đôi môi hồng của cô, hung hăng cắn một cái, vui vẻ nói: “Nhìn cậu chủ động nắm chặt tay tôi, tôi lại thấy vui, ít khi cậu chủ động, tôi phải hưởng thụ một chút chứ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận