Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bây giờ chỉ cần anh lột sạch cô ra, vuốt ve cô một chút rồi liếm chảy nước là có thể cắm vào.
Bây giờ cô khá lắm rồi, lại còn lui một bước, vì không muốn ở đây, mà bằng lòng chịu đựng trở về đối mặt với một ngăn tủ đồ chơi kia.
Không cần phải nói, loại người luôn muốn có cảm giác khống chế bất kỳ lúc nào như Nghiêm Kỷ thật sự sẽ cảm thấy nghiện.
“Vậy thì cong mông lên để anh Nghiêm dễ làm em.”
Nói xong, Nghiêm Kỷ nắm mông nhỏ của Mộc Trạch Tê, sau đó đưa côn thịt đã cứng rắn nóng bỏng kia cọ xát ở khe mông trơn trượt.
Nghiêm Kỷ thích nhẹ nhàng, nhưng có đôi khi anh không nhịn được thì sẽ không như vậy, thế nào cũng phải ăn thịt.
Mộc Trạch Tê thở gấp giãy giụa, ngón tay Nghiêm Kỷ gãi nhẹ vào huyệt nhỏ, lại duỗi tay vói vào bên trong áo lót xoa bóp bộ ngực lớn mềm mại của cô.
Nghiêm Kỷ nhắc: “Hôm nay cậu vừa tới, trường học đã bùng nổ rồi. Đặc biệt là các bạn học nam, tần suất và số lượng đi ngang qua lớp chúng ta cũng nhiều hơn, ai cũng thăm dò ngó vào. Vừa rồi khi cậu đi theo tôi lại đây, dọc theo đường đi cũng thu hút vô số ánh mắt.”
Huyệt nhỏ bị tấn công, Mộc Trạch Tê không ngăn lại được, run rẩy kêu lên từng tiếng ưm ưm a a. Cô không biết, cô đang rúc ở chân tường đây này.
“Nhất thời quên mất, cậu nằm trong danh sách những người bị ghét nhất trong cuộc bầu chọn ẩn danh trong trường, nhưng cậu cũng là số một trong cuộc bầu chọn hoa khôi của trường Hoa Thịnh. Khuôn mặt nhỏ của cậu luôn hấp dẫn ánh nhìn của người khác.”
Mộc Trạch Tê căm giận nói: “Cậu cũng là hotboy ấm áp nhất, trưởng thành nhất, học sinh giỏi ba tốt không thể với tới đấy! Trước kia bởi vì theo đuổi cậu, cậu cũng không biết tránh hiềm nghi, thanh danh bây giờ của tớ vẫn là ‘kẻ thứ ba’, ‘hồ ly dâm đãng’ giả vờ trong trắng, giả bộ ngoan ngoãn đấy. Tớ cảm ơn cậu.”
Ngón tay dài của Nghiêm Kỷ đã sờ soạng tới điểm G trong hoa huyệt Mộc Trạch Tê, liền thọc vào rút ra chỗ đó, khuếch trương, ngón cái đâm thọc ấn vào âm đế.
“Vậy thì càng tốt, nếu để cho các bạn nữ biết, học sinh ba tốt là tôi đây lại ép buộc làm với ‘hồ ly tinh dâm đãng’ nhất là cậu, nhưng đều là do tôi không từ thủ đoạn, thì bọn họ sẽ có biểu cảm gì nhỉ?”
Mộc Trạch Tê mềm mại run rẩy hừ nhẹ:“Biết người biết mặt không biết lòng.” Đúng là nhìn nhầm ác quỷ thành thần.
Nghiêm Kỷ đương nhiên biết ý của cô là gì nên không nhịn được cười, tiếp tục tăng nhanh động tác.
Với kỹ năng dạo đầu cao siêu của anh, Mộc Trạch Tê lập tức không chịu nổi, nức nở đến nỗi đôi chân đang kẹp chặt cũng run cầm cập, nhưng cho dù cô kẹp chặt như thế nào đi nữa thì Nghiêm Kỷ càng hung hăng tấn công vào hai chỗ nhạy cảm kia.
“Nghiêm Kỷ chúng ta đừng làm ở đây được không! Tớ nói thật đấy!” Mộc Trạch Tê cầu xin.
Thấy cô muốn cử động, Nghiêm Kỷ ôm eo khống chế cô rồi rút ngón tay dài dính đầy dịch thuỷ bôi lên quần lót nhỏ của cô sau đó cởi ra.
Ngược lại Nghiêm Kỷ không sao cả, nhắm chuẩn ngay cửa huyệt, dùng mật dịch ướt sũng để bôi trơn rồi từ từ đẩy côn thịt vào bên trong.
Anh vẫn còn ở trong trường đấy! Mộc Trạch Tê lắc đầu từ chối lại bị Nghiêm Kỷ giữ chặt, nâng cái mông nhỏ của cô vểnh cao lên để thuận lợi cho việc rút ra cắm vào.
Mộc Trạch Tê rên rỉ kèm theo tiếng khóc nức nở đâm sầm về phía trước, quy đầu vô cùng lớn tách huyệt nhỏ của cô giống như đào giếng để lấy nước từng chút một, đào ra nguồn nước dồi dào.
Bên trong huyệt nhỏ ướt sũng bị côn thịt không ngừng làm mở rộng đến nỗi co rút lại, vừa sảng khoái lại vừa ẩm ướt. Nghiêm Kỷ ưỡn thắt lưng, gia tăng tốc độ, đâm vào rút ra càng nhanh hơn.
Làm chuyện dâm đãng như vậy ở hành lang khuôn viên trường làm cho Mộc Trạch Tê vừa căng thẳng lại vừa sảng khoái, kèm theo đó là cảm giác đáng lên án về mặt đạo đức.
Cô khóc thút thít sau mỗi lần anh rút ra đâm vào: “Cái gì tớ cũng nhường cậu, từng bước nhượng bộ mà cậu còn dùng những cách thức biến thái và xấu hổ này để giày vò tớ!”
Nghiêm Kỷ nở nụ cười ôm eo mềm mại của cô, càng dùng sức đâm vào mạnh hơn: “Cậu cũng biết tôi đang thăm dò giới hạn của cậu nhưng cậu vẫn cứ liên tục lùi lại. Biến thái sao? Tôi còn nhiều thứ càng biến thái hơn nữa cơ.”
Mộc Trạch Tê lập tức cảm thấy uất ức, nếu như anh không thường xuyên giày vò mình thì mình có thể liên tục lùi lại sao.
Hành lang trống trải vang lên tiếng da thịt va chạm vào nhau, tiếng thở dốc đầy khoái cảm cùng với tiếng khóc nức nở của cô gái yếu ớt truyền đến.
Mộc Trạch Tê cứ nằm sấp như vậy ở trên tường, mượn lực vểnh mông cho Nghiêm Kỷ làm. Cô sợ phát ra âm thanh bị người khác nghe thấy nên tự cắn vào cánh tay mình khi đạt cực khoái, rên rỉ vì đau và sướng.
Nhìn thấy Mộc Trạch Tê chống đỡ khó chịu, cơ thể của hai người còn dính sát vào nhau, Nghiêm Kỷ đẩy Mộc Trạch Tê đứng ở trên bậc thang.
Tư thế này vừa vặn làm cho côn thịt của Nghiêm Kỷ vừa tầm với cửa huyệt của Mộc Trạch Tê, Nghiêm Kỷ hạ eo đâm vào trong, làm khổ Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê đáng thương không thể mượn lực hơn nữa. Tư thế này đi vào quá sâu nên cả người cô bị đâm đến nỗi nhào về phía trước. Cô lại bị Nghiêm Kỷ giữ chặt kéo về phía sau. Cứ như vậy côn thịt to dài xuyên qua huyệt nhỏ chọc vào miệng tử cung.
Huyệt nhỏ của Mộc Trạch Tê bị thao đến nỗi co giật run lẩy bẩy đạt cực khoái tiết ra từng đợt dịch, dâm thủy chảy xuống dọc theo hai chân đang đong đưa.
Cao trào như muốn lật trời lật đất lại đến, Mộc Trạch Tê nắm tay vịn gần như không thể đứng vững khẽ khóc lóc rên rỉ: “Ư ~ ô ô ô ~ nhẹ một chút ~ chậm một chút!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận