Chương 145

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 145

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê vô cùng xấu hổ, ngơ ngác gục đầu.
Sắc mặt Nghiêm Kỷ cực kỳ khó coi.
Vốn dĩ giữa anh và Mộc Trạch Tê đã có sự khập khiễng, quả thật có khoảng cách giữa hai gia đình, bản thân anh bám lấy cô, cũng không công khai, dưới ánh mắt người ngoài chính là bao nuôi phụ nữ.
Từ trước đến nay Mộc Trạch Tê không làm mọi chuyện rối tung lên là vì cô biết cốt truyện, trước mắt cô tạm thời cam chịu như tro tàn, cam chịu chuyện này rồi biến mất vài năm.
Nhưng không có nghĩa là cô không có suy nghĩ trong lòng, từ trước đến nay cô luôn là tro tàn đã tắt lửa bị gió thổi bay, lặng lẽ đốt cháy ngọn lửa trong cô.
Hiện tại bước đi này của bố mình lại khiến mọi chuyện phức tạp hơn.
Nghiêm Kỷ và Mộc Trạch Tê mười ngón tay đan vào nhau, nói với cô thái độ của anh.
Anh nói với giọng điệu lạnh lùng: “Gia đình chúng ta cũng chẳng cần cái gọi là môn đăng hộ đối để chống đỡ, cũng chẳng cần vì thể diện, danh tiếng gì, năm đó khi mẹ con không muốn gả cho bố cũng làm náo loạn cả lên.”
Vẻ mặt Nghiêm Hoằng Hoa trở nên rét lạnh, cảm thấy sắp cãi nhau nữa rồi.
Lúc này Phương Hoa Dung lại nhấp một ngụm trà, đỡ lời giúp con trai khiến ông nghẹn lời: “Quan hệ hợp tác giữa nhà họ Nghiêm và nhà họ Phương từ lâu đã không thể tách rời, tôi ly hôn với ông cũng không sao, sau ly hôn chúng ta vẫn là bạn bè, không ảnh hưởng đến lợi ích đôi bên.”
Mộc Trạch Tê cúi đầu, nhưng đôi mắt lại mở to ra. Đến lượt cô hóng chuyện rồi, rốt cuộc hai người khí thế mạnh mẽ như vậy ở với nhau như thế nào vậy…
Nghiêm Hoằng Hoa mang theo vẻ nghiêm túc của người đàn ông trưởng thành: “Không thể được, đừng hòng nghĩ đến.”
Ông nói xong liền móc điện thoại gọi điện, thẳng thừng quyết định: “Tối nay hãy hủy bỏ cuộc họp kia, tôi có chuyện rồi. Cuộc đàm phán xã giao của phu nhân đổi người khác, để XX đi.”
Một vài lời nói hay hành động giữa hai vợ chồng mang theo ám hiệu, dĩ nhiên hai người đều hiểu.
Phương Hoa Dung lập tức nổi giận, đặt chén trà trong tay xuống: “Cuộc họp của ông thích thì mở không thích thì thôi, ông nhúng tay vào chuyện đàm phán của tôi làm gì.”
“XX có thể đàm phán, tập đoàn cũng phải bồi dưỡng người, không cần bà bận bịu cả ngày.”
“Hai mươi năm qua ông chẳng thay đổi chút nào, chuyện quan trọng nào cũng muốn thay đổi người đàm phán, người ta sẽ nghĩ như nào chứ?”
“Vợ đi cùng chồng, chồng đi cùng vợ là chuyện quan trọng nhất.”
Phương Hoa Dung nhịn sự tức giận: “Tôi về đây, chuyện của bọn trẻ để chúng nó tự giải quyết.”
Nghiêm Hoằng Hoa cũng không muốn nhiều lời, theo sau vợ trở về. Trước khi đi ông còn nói: “Gần đây tập đoàn có chuyện, con ra tay giúp đỡ một chút.”
Cứu mạng… Thì ra bố của nam chính mới là chủ tịch bá đạo. Mộc Trạch Tê ngây ngô đứng một chỗ không biết nên làm gì.
Nghiêm Kỷ đã quen rồi.
Buổi tối, Mộc Trạch Tê nằm trên giường suy nghĩ về lời nói của Nghiêm Hoằng Hoa và Phương Hoa Dung.
Tuy rằng cách nói chuyện của bác trai Nghiêm rất đáng sợ, nhưng thật sự đã vạch trần chuyện giữa các hào môn thế gia, thật ra gia đình giàu có rất coi trọng chuyện môn đăng hộ đối.
Bác gái Phương cũng rất tự nhiên dạy cô phụ nữ muốn thứ gì phải có bằng được thứ đấy, đừng yêu đương mù quáng, phải có tiền có quyền, muốn cái gì có thể tìm Nghiêm Kỷ.
Địa vị của cô trong lòng bọn họ chỉ là người phụ nữ Nghiêm Kỷ bao nuôi mà thôi.
Mộc Trạch Tê càng nghĩ càng đau lòng, nhưng những tính toán trong đầu không ngừng kêu tích tắc. Nếu thật sự như thế, vậy thì cô phải có chút tiền của phòng thân.
Lúc này điện thoại của Nghiêm Kỷ rung lên, Mộc Trạch Tê liếc qua một cái, là tin nhắn của Lâm Thi Vũ.
Trong đầu Mộc Trạch Tê không ngừng nghĩ tới “lời răn dạy nổi tiếng” của một luật sư nào đó về hôn nhân.
“Chồng có người phụ nữ khác thì khoan hãy hoảng loạn, tài sản có thể đổi tên thì đổi tên, bảo đảm quyền lợi tài sản của bản thân.”
“Chỉ yêu đương, không nói chuyện tiền nong là một đứa ngốc.”, “phụ nữ phải làm ra tiền.”
Nghiêm Kỷ tắm xong đi ra, trên eo quấn chiếc khăn, lại yêu cầu hoan lạc giống như thường ngày.
Trong đầu Mộc Trạch Tê vẫn đang nghĩ tới câu nói “Chồng ngoại tình thì nên làm thế nào để di dời tài sản” liền nói: “Đừng mà chồng.”
Nghiêm Kỷ bật cười, dục vọng trỗi dậy, trèo lên giường cởi áo cô: “Vậy để chồng thương em.”
Lần này Mộc Trạch Tê thật sự không muốn, cơ thể cô mệt mỏi, thấy cô không có hứng, Nghiêm Kỷ cũng không ép buộc, nhưng nhất định phải ôm ngủ.
“Hôm nay những lời nói của bố tôi làm tổn thương cậu sao?”
“Không có.” Ngược lại khiến bản thân tỉnh ngộ. Ngoại trừ buồn ngủ ra, lúc này trong đầu Mộc Trạch Tê chỉ có hai chữ “kiếm tiền.”
Nghiêm Kỷ nhìn Mộc Trạch Tê, nhìn hàng lông mày, ánh mắt sáng rực của cô, quả thật cô không đau lòng.
“Tôi biết đã khiến cậu chịu ấm ức, tôi cũng vậy. Chờ khoảng thời gian này qua đi, tôi sẽ bù đắp cho cậu. Hợp pháp hóa chữ “chồng” được không?” Nghiêm Kỷ muốn hôn Mộc Trạch Tê thì phát hiện cô đã say giấc rồi.
Nghiêm Kỷ thở dài, thôi vậy, tình tiết trong kí ức của La Nam Nam sắp kết thúc rồi, sau này tính tiếp.
Vì để duy trì tình cảm, Nghiêm Hoằng Hoa thường gọi ba người trong gia đình tới ăn cơm. Nghiêm Kỷ luôn đưa Mộc Trạch Tê theo, thái độ rất rõ ràng.
Hai bố con không nói chuyện với nhau câu nào.
Mộc Trạch Tê cũng suýt nữa bị “khí thế lạnh lùng của chủ tịch” dọa sợ.
Nhưng Mộc Trạch Tê không lùi bước, có thể tránh né một cách tôn trọng nhưng không được rút lui, cô sẽ không làm ra những trò khiến bản thân chịu ấm ức, nhưng Nghiêm Kỷ đứng bên cạnh cô mới có thể đứng thẳng lưng.
Mộc Trạch Tê lanh trí như vậy càng khiến Nghiêm Hoằng Hoa không thích, cô không thể bước chân vào ngưỡng cửa nhà họ Nghiêm.
Mấy người như đang trong cuộc chiến giằng co thầm lặng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận