Chương 149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê nghe thấy vậy, ánh mắt run lên. Cô rúc vào trong lòng anh, giả vờ như đang ngủ, không nghe thấy gì.
Có đôi khi, mối quan hệ giữa hai người lại vi diệu như vậy, đều cố ý lảng tránh “cái kết”. Nghiêm Kỷ cũng không làm phiền cô, cứ để cho cô giả vờ ngủ.
Mộc Trạch Tê cứ giả vờ liền cảm thấy mơ màng. Nghiêm Kỷ vẫn ôm cô cho đến tận khi cô ngủ thiếp đi.
Mang thai là một chuyện vất vả, nhưng bởi vì có Nghiêm Kỷ làm bạn nên Mộc Trạch Tê cũng không quá sợ hãi. Cô tin rằng Nghiêm Kỷ sẽ yêu thương đứa bé này.
Trừ những điều dở hơi vào ngày thường ra, điều Mộc Trạch Tê thường xuyên làm nhất ngoài việc ngủ không ngừng ra thì chính là đói. Vừa ngủ dậy là kêu đói, trước khi đi ngủ cũng kêu đói, nửa đêm vẫn kêu đói.
Nghiêm Kỳ cũng không làm phiền thím Lý, cũng sẽ không để Mộc Trạch Tê tự động tay làm mà tự tay nấu vài thứ cho Mộc Trạch Tê ăn.
Mộc Trạch Tê cảm thấy từ khi mang thai khẩu vị của cô đã thay đổi đáng kể. Tay nghề nấu ăn của mẹ cô và cô đều rất tốt nên vị giác cũng rất cao.
Nghiêm Kỷ nấu ăn cũng bình thường, nhưng tại sao khi cô ăn lại cảm thấy không tồi, ăn rất ngon nhỉ!?
Vì Mộc Trạch Tê thích anh mặc màu hồng cho nên Nghiêm Kỷ đang mặc chiếc tạp dề màu hồng chuyên dụng của anh nấu canh trứng cút cho Mộc Trạch Tê.
Anh nghe thấy vậy liền cười lên, xoay người bưng bát canh tới: “Anh là bố của đứa bé, đồ ăn tự tay bố nó làm, đương nhiên đứa nhỏ sẽ thích rồi.”
“Đứa nhỏ sao lại như vậy được, vẫn chỉ là hạt đậu đỏ mà thôi.” Mộc Trạch Tê ăn một quả trứng cút nhỏ, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc!
“Ngon không.” Nghiêm Kỷ lau miệng cho Mộc Trạch Tê: “Nếu không thì chẳng còn cách giải thích nào khác cả, tay nghề nấu ăn của thím Lý tốt như vậy mà em cũng không thể nào nuốt nổi, chỉ thích ăn mỗi đồ anh làm thôi.”
Mộc Trạch Tê dao động, hình như hơi tin rồi… Vậy sau này có phải đứa bé sẽ nghe lời bố nó nhiều hơn không?
“Hay là vì tình yêu với chồng cho nên em mới thích? Hửm?” Nghiêm Kỷ ngồi lên ghế của Mộc Trạch Tê, ôm lấy cô rồi dùng chóp mũi cọ vào cô.
Mộc Trạch Tê chỉ lo ừng ực ăn trứng cút: “Tình yêu thật sự không thể dùng làm cơm để ăn, cũng chẳng thể dùng làm gia vị được, vẫn là do khẩu vị lúc mang thai kỳ lạ.”
Nghiêm Kỷ…
Ngoài việc dễ bị đói, cảm xúc của Mộc Trạch Tê còn nhạy cảm và dễ dao động. Khi nhìn thấy con chó nhỏ xông vào màn mưa để tìm chủ nhân trong bộ phim hoạt hình cũng khóc hu hu. Nghiêm Kỷ chỉ có thể tắt TV và đọc sách cho Mộc Trạch Tê nghe mỗi tối.
Đều là mấy bài thơ và bài văn và một vài mẩu truyện thiếu nhi thú vị.
“Bây giờ làm thai giáo liệu có phải sớm quá không? Cục cưng vẫn còn nhỏ.” Mộc Trạch Tê tựa đầu vào ngực Nghiêm Kỷ, bàn tay sờ nhẹ vào bụng mình, đứa bé đã được ba tháng tuổi.
“Không phải anh đọc cho con đâu, anh đang đọc cho cục cưng của anh là em nghe đó.”
Khi thấy Nghiêm Kỷ nói rất nghiêm túc, Mộc Trạch Tê vừa thẹn vừa buồn cười. Từ trước đến giờ cô vẫn luôn thích giọng nói của anh. Cô ừ một tiếng: “Đọc đi.”
Giọng đọc của Nghiêm Kỷ nhẹ nhàng, chậm chạp mà êm dịu mang theo vài nét trầm thấp đặc thù của phái nam. Dường như khiến cho những câu văn kia trở nên sống động và êm tai hơn, Mộc Trạch Tê vừa nghe tiếng tim đập của Nghiêm Kỷ vừa chìm vào giấc ngủ.
Hai người nằm trên giường, hưởng thụ bầu không khí ấm áp khi cùng nhau nuôi dưỡng một đứa bé.
Mộc Trạch Tê đã mang thai tròn ba tháng. Sau khi ổn định, Nghiêm Kỷ liền thông báo chuyện này với gia đình.
Lúc này ông bà nội liền nói muốn về nước, nhưng lại bị Nghiêm Kỷ và Mộc Trạch Tê cùng nhau khuyên ngăn, nói đứa bé vẫn ở đây, để hai ông bà cụ bình tĩnh một chút.
Bên kia có việc, hai ông bà bay trở về trong đêm, đến lúc đó lại phải quay về một chuyến thì sẽ bị dày vò một trận.
Duẫn Tố Cầm gọi video không ngừng an ủi Mộc Trạch Tê. Nói nhớ tới người anh Mộc Tùng Âm của mình, Duẫn Tố Cầm còn biểu hiện rất có lỗi.
Mộc Trạch Tê sao chịu được dáng vẻ ấy của bà nội Duẫn, ngược lại còn liên tục an ủi bà nội, nói Nghiêm Kỷ đối xử với cô rất tốt.
Bà nội còn xách Nghiêm Kỷ lên mắng đến máu chó đầy đầu. Bà nội mắng cháu, người cháu Nghiêm Kỷ chỉ có thể chịu trận như một người cháu nội.
Bà nội nói anh ngang ngược giống như ông nội anh vậy.
Ở bên cạnh tuy rằng vẻ mặt tỏ ra nghiêm túc nhưng trong ánh mắt vẫn trộm mừng thầm, Nghiêm Quốc Uy trúng đạn.
Bố mẹ Nghiêm Kỷ đến thẳng biệt thự, bốn người lại ngồi nhìn nhau.
Sắc mặt Phương Hoa Dung trở nên không biết làm sao, cho dù đã dặn con trai mình nhưng vẫn mang thai. Vạn Dung có muốn giết người không chứ? Bà nói với Mộc Trạch Tê về những chuyện cần chú ý khi mang thai.
Mộc Trạch Tê chăm chú lắng nghe.
Nghiêm Hoằng Hoa cũng bị mẹ mình mắng một trận, nói ông không biết dạy con. Nghiêm Hoằng Hoa nhíu mày, gõ tách trà, vô cùng im lặng.
Mọi người trò chuyện mấy câu, cuối cùng kết thúc khi Mộc Trạch Tê nôn nghén.
Lúc lên xe, Phương Hoa Dung nhíu mày nói với Nghiêm Hoằng Hoa: “Có cháu rồi, ông muốn cười thì cười đi. Ông làm bố cũng đã biết tính cách con trai ông thế nào, tụi nhỏ ở chung một chỗ, mang thai là chuyện sớm muộn thôi.”
Lúc này Nghiêm Hoằng Hoa mới cười lên: “Chúng ta là bố mẹ đàn trai đương nhiên vui vẻ rồi, bên nhà gái kìa, bà nói với tính cách cổ hữu của Mộc Quan Kỳ, ông ta có nổi điên không?”
Phương Hoa Dung không hiểu “Dục vọng chiến thắng” của đám đàn ông: “Đó vẫn là cháu ngoại của Vạn Dung đấy.”
Nghiêm Hoằng Hoa thở dài một hơi: “Cuối cùng chúng ta và Vạn Dung vẫn rất có duyên với nhau.”
Khi nhớ lại chuyện trước kia, Phương Hoa Dung khẽ bật cười.

Bình luận (0)

Để lại bình luận