Chương 150

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 150

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tác phẩm thêu ngọc trai của Mộc Trạch Tê rất được yêu thích, cô cố ý không cho Nghiêm Kỷ nhúng tay vào, tự mình công bố tác phẩm. Mặc dù thời gian hơi lâu nhưng vẫn có người yêu thích.
Còn có đơn đặt hàng, cô vô cùng vui vẻ!
Thêu ngọc trai rất vất vả, phải ngồi thời gian dài làm tổn thương mắt, Nghiêm Kỷ vốn không muốn cô làm.
Nhưng khi anh nhìn thì biết lúc thêu tranh ngọc trai Mộc Trạch Tê ngồi rất yên lặng, từng kim tỉ mỉ kết hạt, sắp xếp ra màu sắc chói lọi.
Vẻ mặt thanh nhã lóe lên ánh sáng dịu dàng.
Nghiêm Kỷ ngây ngốc nhìn cô, không bao lâu sau thì Mộc Trạch Tê sẽ làm mẹ, là mẹ của con mình, cô sẽ là một người mẹ rất dịu dàng.
Anh cong môi cười trộm, vậy cứ chiều theo cô đi. Nhưng anh sẽ luôn chú ý để Mộc Trạch Tê thư giãn gân cốt thả lỏng.
Nghiêm Kỷ phát hiện màu sắc mà Mộc Trạch Tê dùng khác với người thường, cô phóng khoáng dùng màu đậm nhưng lại chứa đựng sự trật tự.
“Khi còn bé mắt của em trai em rất đặc biệt, màu sắc mà nó nhìn thấy khác với người thường. Trong nhà mua rất nhiều đồ chơi có màu sắc, chị em bọn em thường cùng nhau chơi đùa, nhìn nó bày ra dần tạo thành thói quen dùng màu sắc này.”
Mộc Trạch Tê đang nói, bỗng nhiên dừng lại.
Nghiêm Kỷ biết cô nhớ người nhà.
Anh hôn miệng cô, khẽ sờ bụng dưới nhô lên của cô, dịu dàng an ủi: “Lần sau chúng ta đi thăm bọn họ, dẫn theo cục cưng mới chào đời đi thăm cậu, ông ngoại bà ngoại, bà cố nữa, còn cậu Đại Bằng nữa.”
Mộc Trạch Tê nghe như thế, cô cười gật đầu.
Cô nghe lời Nghiêm Kỷ chỉ nhận ba đơn.
Vì không lâu sau thì Mộc Trạch Tê không làm được nữa.
Bụng của cô dần lớn, thân eo trở nên nặng nề không thể ngồi lâu. Cuối cùng khi làm một tác phẩm thêu phải làm một lúc, ngừng một lúc mới thêu xong.
Sau khi hoàn thành tác phẩm, Mộc Trạch Tê cũng yên tâm dưỡng thai.
Hôm nay, ánh nắng sớm ấm áp chiếu vào vườn hoa, ánh nắng mờ nhạt, gió thổi thẳng vào mặt.
Nghiêm Kỷ đang quay chụp ảnh kỷ niệm.
Tất cả mọi người đều xem trọng đứa bé này, nhất là bà nội Duẫn, cách mấy hôm sẽ hỏi thăm tình hình.
Phương Hoa Dung không tiện làm phiền hai người bọn họ, thường xuyên cho người đưa đồ đến. Nghiêm Hoằng Hoa thì hỏi gần hỏi xa.
Nghiêm Kỷ quay chụp và ghi chép quá trình mang thai của Mộc Trạch Tê.
Anh làm thế để làm kỉ niệm, cũng là muốn cho nhà họ Mộc xem.
Mộc Kiến Hiền thấy tình huống bên kia như có chuyện gì xảy ra, lại tăng thêm quân đội bảo mật, rất nhiều tin tức tạm thời bị cắt đứt. May mà không phải chuyện nguy hiểm đến tính mạng, Mộc Trạch Tê mới yên lòng.
“Anh quay chụp sao không nhìn ống kính?” Mộc Trạch Tê ngồi trên ghế mây ở vườn hoa khẽ đung đưa, đón ánh mặt trời, nhìn cách quay chụp kỳ lạ của Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ quay chụp không nhìn ống kính, chỉ nhìn chằm chằm vào cô.
Cô mặc váy bầu màu xanh lục hoa nhí, Nghiêm Kỷ sợ cô lạnh, còn cho mặc áo trắng dệt kim hở cổ.
Tóc dài búi lên lộ cổ trắng xinh, trên tóc còn kẹp đồ trang sức hình Ngu Mỹ Nhân.
Mộc Trạch Tê vuốt bụng, ánh nắng chiếu lên khiến cô không khỏi híp mắt, vui vẻ cười với Nghiêm Kỷ.
Bởi vì mang thai, cả người cô trở nên vô cùng dịu dàng, tỏa ra sự ấm áp của mẹ.
Cô vô cùng xinh đẹp, đôi mắt của cô khiến người ta chói mắt.
Nghiêm Kỷ áp sát cô, vùi vào cổ cô ngửi mùi thơm: “Đương nhiên anh thích nhìn người thật hơn. Máy ảnh có tiêu cự tốt, không sao cả.”
Mộc Trạch Tê cảm thấy hơi thở của Nghiêm Kỷ càng lúc càng nặng, thậm chí có thể thấy yết hầu trượt lên trượt xuống của anh. Cô ngượng ngùng hỏi: “Bây giờ mấy giờ rồi? Sao anh không đến tập đoàn?”
Nghiêm Kỷ hôn chiếc cổ mềm của Mộc Trạch Tê, cô chỉ có thể ngửa cổ trắng nõn lên, tiếng hôn mút chụt chụt vang lên, mơ hồ nói: “Một lát nữa, anh muốn ở với em một chút.”
Hơi thở của Mộc Trạch Tê nặng nề, cả người khẽ run. Hơi thở nóng bỏng hòa với nụ hôn ẩm ướt khiến bầu không khí mờ ám càng cháy bỏng.
Nghiêm Kỷ bắt đầu hôn về phía ngực, một giây cuối cùng anh dừng lại, không tiếp tục nữa.
Sau khi Mộc Trạch Tê mang thai, Nghiêm Kỷ không chạm vào cô nữa. Cho dù thai kỳ khỏe mạnh nhưng anh vẫn không hề chạm vào.
Không chỉ Nghiêm Kỷ, có lẽ đã lâu Mộc Trạch Tê chưa từng thử mùi vị hoan ái. Trước kia hai người “Thịt cá” đã quen, bây giờ ngay cả canh thịt cũng không uống.
Trẻ tuổi nóng tính nên cảm thấy không quen lắm.
Nghiêm Kỷ ôm Mộc Trạch Tê, ổn định lại hơi thở, Nghiêm Kỷ đã động tình, cô cảm thấy lều vải bên dưới anh đã lên cao.
Nhưng anh vẫn dừng lại.
Mộc Trạch Tê nhìn bụng đã to của mình.
Bây giờ vòng eo nhỏ nhắn đã hơi nhô lên. Bụng cũng nhô ra, phần bụng thai cách gần phần eo, mang thai bụng to lên càng lộ bụng.
Chỉ mới bốn tháng rưỡi mà bụng đã to hơn người khác một chút, chẳng lẽ dáng vẻ cô mang thai quá xấu xí, không còn sức hấp dẫn sao?

Ở lại muộn tí nữa thì mặt trời sẽ có hại, Nghiêm Kỷ đỡ Mộc Trạch Tê rầu rĩ trở về.
Nghiêm Kỷ tắm lâu hơn bình thường, Mộc Trạch Tê lớn khái đoán được anh đang làm gì bên trong. Gần đây anh đều như vậy.
Nghiêm Kỷ phóng thích và tắm xong, đi ra sấy tóc, vừa mới mặc quần áo vest xong thì thấy Mộc Trạch Tê mong ngóng đứng ở cửa phòng thay đồ thò đầu vào trong.
“Nghiêm Kỷ, có phải bây giờ em rất khó coi không?” Mộc Trạch Tê chợt hỏi.
Nghiêm Kỷ sững sờ, cho rằng Mộc Trạch Tê mang thai nên tâm trạng không tốt. Anh giang tay ôm cô: “Tê Tê, em không vui sao? Đến đây chồng ôm nào.”
Mộc Trạch Tê do dự một chút, cuối cùng vẫn không bước tới
Nghiêm Kỷ tự mình tiến lên ôm cô, dỗ dành cô: “Tê Tê, em luôn xinh đẹp, đáng yêu nhất. Bây giờ càng đáng yêu hơn, bởi vì trong bụng em còn có một phần đáng yêu nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận