Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Kỷ thổi nguội cháo rồi đưa đến bên miệng Mộc Trạch Tê, Mộc Trạch Tê mím chặt miệng và quay đầu sang chỗ khác.
“Hay là em không muốn ăn cái này, chồng làm cho em?”
Mộc Trạch Tê lập tức kích động, nuốt nước mắt và quát: “Anh không phải là chồng tôi!”
Mộc Trạch Tê biết mình vừa tuyệt thực vừa ầm ĩ thì rất ấu trĩ, nhưng cô thật sự rất tức giận, có ai hiểu được tâm trạng này của cô không?
Không có ai xung quanh cô, xung quanh cô đều là lưới trời của Nghiêm Kỷ. Bây giờ cách chống lại duy nhất chỉ có cách này.
Nghiêm Kỷ dừng lại, nhìn chăm chú vào Mộc Trạch Tê: “Anh không phải chồng em sao? Vậy em muốn gì?”
Mộc Trạch Tê lại khóc, bởi vì cô cũng không biết mình nên làm gì và phải làm như thế nào.
Không thể tìm thấy gia đình mình, đứa trẻ đang ở trong bụng, bố của đứa trẻ còn là một người như vậy.
“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với La Nam Nam?” Mộc Trạch Tê kìm nước mắt, hỏi về vấn đề mình quan tâm trước.
“Không biết.”
“Không biết sao?”
“Cô ấy vốn đã ở nước ngoài, rất khó tìm. Những ký ức cố tình làm mơ hồ của La Nam Nam không giống như của em trai em và Vương Đại Bằng. Cô ấy giống như thật sự biến mất khỏi ký ức của tất cả mọi người, giống như một sợi dây bị đứt đoạn.”
“Mộc Trạch Tê, em có biết tại sao Trần Triết không đi tìm La Nam Nam không? Bởi vì không tìm được, anh đã hỏi Trần Triết, dự định của cậu ta nhưng cậu ta cũng chỉ lắc đầu.”
Không đợi Mộc Trạch Tê lên tiếng hỏi, Nghiêm Kỷ đã tự mình nói: “Chắc có lẽ cô ấy không sao đâu, tình trạng của cô ấy có thể có liên quan đến hệ thống của cô ấy.”
Nghiêm Kỷ nói đến đây thì Mộc Trạch Tê lại nín khóc, nhìn chằm chằm vào anh với vẻ mặt oán giận: “Anh đúng là biết rõ!”
Nghiêm Kỷ thẳng thắn thừa nhận: “Quả thật là anh làm những chuyện giám sát khốn kiếp kia, anh không có gì để nói.”
Mộc Trạch Tê lại khóc: “Anh làm như vậy không nghĩ mình rất quá đáng sao? Không xem pháp luật ra gì cả!”
“Đúng là quá đáng, nhưng anh không hối hận. Nếu như anh không biết những thứ đó, dựa vào bàn tay vàng ‘tiên tri’ của La Nam Nam thì thật không biết đã mang em đi đến nơi nào rồi!”
Mộc Trạch Tê lập tức không thể phản bác lại, thỉnh thoảng có một số việc không thể nói rõ với Nghiêm Kỷ được.
Nghiêm Kỷ vốn là loại người biết phải làm gì, giống như anh thẳng thắn vô tư biết mình xấu xa.
“Chỉ cần ở bên em, anh có thể không từ mọi thủ đoạn.”
Nghiêm Kỷ ăn một ngụm cháo rồi nắm lấy cằm Mộc Trạch Tê, trực tiếp đút cháo cho cô. Mộc Trạch Tê không muốn ăn, Nghiêm Kỷ dùng đầu lưỡi chặn đầu lưỡi của cô rồi đưa qua.
Anh còn định cuốn lấy lưỡi nhỏ của cô để mút, chiếm đoạt như gió cuốn mây tan, khiến cho Mộc Trạch Tê chỉ có thể nuốt cháo.
Anh làm như vậy được hai lần, Mộc Trạch Tê đã thở hồng hộc không chịu nổi. Bây giờ, ngay lúc này mình càng cứng đầu thì càng phải chịu tội.
Mộc Trạch Tê vỗ bả vai Nghiêm Kỷ, đẩy anh ra rồi nức nở nói: “Tôi tự ăn!”
Nghiêm Kỷ hơi thất vọng, sau đó nghiêm túc cho Mộc Trạch Tê ăn cháo.
Mang thai rất dễ bị đói, Mộc Trạch Tê đang cực kỳ đói, bây giờ cô không thể tức giận. Trong bụng đang có đứa bé, cô đói đến nỗi mất hết sức lực.
Cô cũng không muốn nhìn Nghiêm Kỷ, chỉ lo ăn cháo.
Ăn cháo xong, Mộc Trạch Tê cũng không muốn gặp Nghiêm Kỷ, muốn anh đi ra ngoài.
Sao Nghiêm Kỷ có thể nghe lời, anh lên thẳng giường bệnh, muốn phải ôm cô và dỗ cô ngủ.
“Đừng lộn xộn, ép bụng sẽ làm tổn thương đứa bé.” Nghiêm Kỷ đánh đòn phủ đầu, nhắc nhở Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê lập tức ngừng giãy dụa lung tung, lúc phát hiện mình lại bị Nghiêm Kỷ bắt bí thì vừa oan ức vừa giận dữ, lời nói trở nên bén nhọn như dao.
“Không có đứa bé cũng được, nếu không có, tôi và anh cũng không cần rối rắm những dây dưa không rõ gì nữa, sau này có thể dứt khoát chia tay.”
Nghiêm Kỷ nghe thấy thế thì sửng sờ, bật dậy nhìn Mộc Trạch Tê.
Đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Mộc Trạch Tê, dường như vẫn còn lấp lánh ánh nước.
Lúc này, Nghiêm Kỷ đã biểu hiện ra sự mệt mỏi, xen lẫn với sự bất lực và đau đớn từ trước đến nay.
Anh không còn nói những lời tục tĩu để dọa nạt Mộc Trạch Tê hoặc là quấy rầy muốn thân mật như trước kia. Anh không nói một tiếng nào mà đứng dậy, tỉ mỉ đắp chăn cho Mộc Trạch Tê.
Giọng nói của anh rất trầm thấp: “Em mệt rồi, mấy ngày tới nên ngoan ngoãn nằm ở lại bệnh viện để theo dõi. Anh sẽ tìm người đến chăm sóc em, em đừng làm ầm ĩ.”
Anh nói xong thì đi ra ngoài.
Mộc Trạch Tê cũng ngây ngẩn cả người, cô biết, câu nói kia thật sự đã làm tổn thương Nghiêm Kỷ.
Sau đó, Mộc Trạch Tê cũng không gặp lại Nghiêm Kỷ nữa…

Cho dù Nghiêm Kỷ đã phong tỏa tin tức, nhưng tin đồn một cô gái mang thai đến tập đoàn nhà họ Nghiêm để tìm cậu chủ chịu trách nhiệm vẫn nhanh chóng lan truyền.
Trong phút chốc toàn bộ giới quyền quý thành phố Z bùng nổ, ngay cả giới nhân tài cũng bàn tán ầm ĩ.
Rất nhiều nhà quyền quý muốn kết thân với nhà họ Nghiêm, lần này lại bị người ta “Nhanh chân đến trước”, mối quan hệ lợi và hại trong đó không cần nói cũng biết.
Mọi người đang suy đoán gia thế của nhà gái và ân oán của hai người.
Bên ngoài tin tức xôn xao, bên Mộc Trạch Tê lại không hề bị ảnh hưởng gì cả.
Bác Trần nói: “Dự án ở núi Hồng Hà sắp kết thúc, gần đây phải đi kiện cáo nên cậu chủ rất bận rộn.”
Mộc Trạch Tê nghe xong ngẩn người, không có phản ứng.
Cô nhìn trong phòng bệnh, lại nhìn ngoài phòng bệnh đều có người đứng, còn có cô vệ sĩ nữ hộ tống Mộc Trạch Tê lần trước.
Bác Trần nói là để tiện chăm sóc Mộc Trạch Tê, nhưng sao lại cần nhiều người chăm sóc như thế. Thật ra Mộc Trạch Tê hiểu anh làm thế vì điều gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận