Chương 156

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 156

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quả nhiên Nghiêm Kỷ vẫn là Nghiêm Kỷ.
Mộc Trạch Tê thở dài: “Cháu biết rồi bác Trần, bác cho người rời đi hết đi, cháu không làm gì đứa bé đâu.”
“Chuyện này…”
Mộc Trạch Tê sờ bụng, nở nụ cười đắng chát: “Như thế cháu cũng không thể nghỉ ngơi được, cháu chỉ muốn yên tĩnh mà thôi.”
Bác Trần im lặng gật đầu, ra hiệu cho mọi người rời đi.
Mộc Trạch Tê nằm xuống, mở mắt ngẩn người không ngủ. Cửa mới đóng không lâu lại mở ra.
Mộc Trạch Tê nhíu mày, cảm thấy không thoải mái, quay đầu muốn nói lại lần nữa thì thấy Phương Hoa Dung cầm hộp giữ nhiệt và giỏ hoa quả đi đến. Mộc Trạch Tê giật mình, lập tức ngồi dậy.
Phương Hoa Dung bảo cô nằm nghỉ: “Không sao, bác không cho Nghiêm Kỷ đến đâu.”
Bà múc canh gà cho Mộc Trạch Tê ăn, nhìn sắc mặt Mộc Trạch Tê không vui, không có khẩu vị. Phương Hoa Dung liền nói cắt hoa quả cho Mộc Trạch Tê.
Phương Hoa Dung cầm lấy dao gọt trái cây, chọn quá táo mang tính ôn nhưng vẫn là táo đỏ mà Mộc Trạch Tê thích ăn.
“Không có sức mạnh chống lại thì phải biết thể diện.”
Mộc Trạch Tê nghe thấy vậy thì khẽ giật mình, trong thời gian ngắn không rõ ý gì, khó hiểu nhìn Phương Hoa Dung.
Dáng vẻ của bà tao nhã cao quý, là thiên nga đen cao quý xinh đẹp duyên dáng giống như mẹ nói.
Phương Hoa Dung nói: “Tình cảm của bác và mẹ con phức tạp mà sâu xa hơn các con biết nhiều.”
“Bác và Vạn Dung có tính cách, công việc, gia thế, xuất thân hoàn toàn khác nhau. Cái gì bác cũng có, được yêu chiều thoải mái. Vạn Dung mạnh mẽ lại nịnh bợ vì bà ấy không có gì cả, việc gì cũng phải tranh giành.
Chúng ta không thể đồng cảm, nhưng có thể hiểu nhau.”
Lông mi của Phương Hoa Dung khẽ run rẩy, tay thon dài cầm dao gọt vỏ táo: “Không có sức mạnh chống lại thì phải biết thể diện. Đây là lời mẹ con từng nói về cuộc hôn nhân của bác.”
Sau đó bà chậm rãi kể chuyện xưa.
Nhà họ Phương là nhà quyền quý thư hương, Phương Hoa Dung là cháu gái duy nhất được nhà họ Phương nâng niu trong lòng bàn tay.
Năm đó hai nhà có ý làm thông gia, hai nhà còn nói sẽ đính hôn.
Năm đó, Phương Hoa Dung và Vạn Dung, Mộc Quan Kỳ và Nghiêm Hoằng Hoa là những người trẻ tài giỏi nổi tiếng.
Bọn họ làm việc trong công ty quốc gia, Phương Hoa Dung biết rõ Nghiêm Hoằng Hoa là kiểu người gì.
Hai người mạnh mẽ gặp nhau sẽ có sự kiêu ngạo của riêng mình. Hai bên đều không yếu thế, đều như nước với lửa.
Cho dù hai nhà làm thông gia, hai người xứng đôi là chuyện tốt, nhưng Phương Dung Hoa có nhận thức mạnh mẽ về phụ nữ thời lớn, cảm thấy Nghiêm Hoằng Hoa và mình không thích hợp, nhất quyết không chịu thông gia gia tộc, còn muốn ra nước ngoài.
Sau đó, ông nội nhà họ Phương thương xót cháu gái, không thích cũng không thể
ép buộc. Ông nghĩ đến hôn nhân mấy chục năm, việc này xem như bỏ qua.
Nhưng người phụ nữ Nghiêm Hoằng Hoa coi trọng sao có thể buông tay được. Ông thấy không thể nói về chuyện tình yêu nên lấy việc làm ăn ra nói.
Lúc đó đất nước đang trong thời kỳ đổi mới, dần dần mở những xí nghiệp cá nhân và gia tộc.
Nhà họ Phương và nhà họ Nghiêm đều thích đưa kỹ thuật nước ngoài vào sản nghiệp, sau đó muốn nghiên cứu phát minh kỹ thuật cho sản nghiệp của mình, dự án này rất đặc biệt, có thể thay đổi quốc gia đang bị nước nào đó bóp cổ.
Năm đó quốc gia không quá giàu có, cần lượng tiền bạc lớn.
Ở phương diện này nhà họ Phương càng thích hợp hơn, có nhân tài, tài chính nhưng thiếu phương pháp. Đúng lúc nhà họ Nghiêm có thể bù đắp, hai nhà liền hòa hợp với nhau, cùng nhau hợp tác.
Sau đó hai nhà thường qua lại, Nghiêm Hoằng Hoa đối với Phương Hoa Dung vẫn giữ vẻ “dịu dàng lịch sự”, kẻ thù không động thì ta không động. Nhưng phía sau lại dùng nhiều thủ đoạn với gia đình đối phương, dỗ dành đến mức nhà họ Phương nhất định chỉ nhận người con rể này.
Chỉ cần Phương Hoa Dung vừa ra tay, ông có thể dựa vào nhà họ Phương ngăn cản Phương Hoa Dung.
Tình cảm, lợi ích, gia tộc, còn có bản thân Nghiêm Hoằng Hoa, có thể nói là thiên thời địa lợi nhân hòa, Phương Hoa Dung gả là “chuyện đương nhiên”.
Năm dó, khi Phương Hoa Dung và Nghiêm Hoằng Hoa kết hôn, bên ngoài Phương Hoa Dung luôn kiêu ngạo quật cường vẫn giữ vẻ ung dung, phía sau lại một mình khóc từ đầu đến cuối.
Bởi vì bà biết rõ Nghiêm Hoằng Hoa là người thế nào.
“Bác không chấp nhận số phận, uống cả thuốc tránh thai.” Phương Hoa Dung nói xong, dừng một chút.
“Sau đó vẫn mang thai Nghiêm Kỷ, không thể ra nước ngoài, thậm chí bác muốn khiến mình sảy thai.”
Nghe đến chuyện sảy thai, Mộc Trạch Tê hơi sợ hãi.
Sau khi Phương Hoa Dung trải qua những chuyện này vẫn là thiên nga đen, bà đặt táo đã cắt gọn vào trong đĩa, cắm nĩa lên đưa cho Mộc Trạch Tê.
“Dựa vào nhà họ Phương mà bác vẫn không thể chống lại, Trạch Tê, cháu cảm thấy cháu có bao nhiêu phần thắng đây?”
Mộc Trạch Tê ngẩn người cầm đĩa, không phản bác được. Bà nội Duẫn cũng từng nhắc đến những chuyện tương tự.
Dường như nhà họ Nghiêm đã có sự ngang ngược và cố chấp như thế từ lúc bẩm sinh.
“Bác nói những lời này không phải vì con mình mà khuyên cháu, thể diện ở đây không phải cho người khác nhìn, mà là cho bản thân.”
Sau khi ăn no, Mộc Trạch Tê nằm trên giường.
Nghiêm Kỷ vô cùng cố chấp, dùng hết mọi thủ đoạn với cô, không hề hối hận. Trước khi đạt được, anh sẽ không buông tha.
Bây giờ Mộc Trạch Tê coi Nghiêm Kỷ là mà một bệnh nhân thỉnh thoảng mắc bệnh tâm thần, anh cố chấp, không thể khống chế.
Thì ra trong truyện máu chó Mary Sue, tổng giám đốc bá đạo có bệnh đều là thật!
Khi nghĩ đến chuyện này, Mộc Trạch Tê lại vỗ cái đầu đang suy nghĩ vẩn vơ của mình, cô đang nghĩ đến chuyện nghiêm túc đấy.
Không thì chiều theo ý theo anh như lúc trước, ít nhất sẽ không khó chịu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận