Chương 157

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 157

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê đang mang thai, suốt ngày hờn dỗi khiến cho tim nóng lên, dạ dày chua xót, nôn nghén khó chịu hơn. Đứa trẻ trong bụng là quỷ nhỏ giống như bố nó!
Vì không để cho quỷ nhỏ trong bụng giày vò mình, cuối cùng vẫn không thể để bản thân tức giận…
Mộc Trạch Tê thả lỏng tâm trạng, cần phải trở về tâm lý trước đây. Chính là tâm lý giả vờ vừa nghe lời vừa khéo léo, Nghiêm Kỷ sẽ trúng chiêu này.
Vì thế Mộc Trạch Tê tự hỏi mình dễ dàng tha thứ Nghiêm Kỷ như vậy sao? Còn muốn sinh con của anh? Như vậy mà có thể nhịn được sao?
Mộc Tuyển Tê chui vào trong chăn như con nhộng, lại nhịn không được chửi bới mình. Tiêu rồi, vốn dĩ nữ phụ trong tiểu thuyết Mary Sue cũng bị bệnh!
Cô lại chui ra khỏi chăn, suy nghĩ cẩn thận.
Gặp được La Nam Nam xuyên sách là điều kỳ diệu. Trên người La Nam Nam luôn có một cảm giác thoải mái chơi đùa không bị ràng buộc, cho dù cô ấy có hòa nhập vào thế giới này hay không, trong lòng cô ấy cũng không thể tránh khỏi cảm thấy nơi này là ‘thế giới xuyên sách’.
Nhưng đối với Mốc Trạch Tê thì không thể, đối với Mộc Trạch Tê ở đây là vấn đề thực tế.
Trong thế giới thực, quyền lực vốn đã nặng như núi, cuộc đối đầu của người bình thường như một cây sồi, rất khó để chống lại.
Cô không có đường lui, chỉ có một con đường thênh thang là đi thẳng đến vòng tay của tên khốn kiếp Nghiêm Kỷ, bị anh che đậy như trong một cái lồng.
Giữa cô và Nghiêm Kỷ càng không thể có chuyện chỉ cần làm ầm ĩ là có thể dứt được.
Cô và Nghiêm Kỷ vì yêu hận mà dây dưa không rõ ràng. Lúc làm chuyện thân mật cũng thường xuyên cũng như vậy, thậm chí cũng đã có đứa bé ở trong bụng nhưng vẫn không ngừng dây dưa không rõ ràng.
Mộc Trạch Tê thở dài một cái, cuối cùng cũng hiểu được vì sao đôi khi đừng khuyên những người phụ nữ gặp một số vấn đề không theo nguyên tắc như ngoại tình hay bạo lực gia đình ly hôn nữa. Những liên lụy và chua ngọt đắng cay ở trong đó thật sự chỉ có người trong cuộc mới biết.
Mộc Trạch Tê nghĩ đến mơ mơ màng màng rồi ngủ thiếp đi.
Khi cô ngủ, cửa phòng mở ra, bóng dáng cao thẳng của một người đàn ông trong bóng tối đi vào, anh cúi người và hôn lên trán Mộc Trạch Tê một cái.
Sau đó leo lên giường, ôm cô vào giấc ngủ.
Vào đêm thứ ba trong bệnh viện, gần đây Mộc Trạch Tê luôn suy nghĩ, nằm trên giường bệnh không thể ngủ yên.
Hôm nay thậm chí còn tồi tệ hơn lúc trước. Cô không ngủ được, chỉ nhắm mắt nằm nghỉ ngơi.
Trong lúc mơ màng thì cô nghe thấy ai đó mở cửa, và sau đó giường lõm xuống.
Vòng tay ấm áp quen thuộc với hương xà phòng tươi mát lại dựa vào, nhẹ nhàng vòng quanh thắt lưng của Mộc Trạch Tê.
“Mọi chuyện đã bận xong rồi.”
Nghiêm Kỷ hôn sợi tóc của Mộc Trạch Tê rồi thì thầm: “Khi em nói không cần con, anh đã rất buồn… Em đã từ bỏ đứa bé và tình yêu của chúng ta. Tuy nhiên, đó cũng là do anh gieo gió gặt bão.”
Lúc đó Mộc Trạch Tê bị người ta lừa gạt, cảm thấy đau lòng nên mới nói lời tức giận. Bây giờ nghĩ về việc từ bỏ đứa bé, trái tim cô lại cảm thấy đau đớn.
Cô có thể không cần bố của đứa bé nhưng vẫn cần đứa bé. Đó là con của Nghiêm Kỷ cũng là con của chính mình.
Mộc Trạch Tê không mở mắt, muốn tiếp tục nghe anh nói gì.
Nghiêm Kỷ vùi mặt vào cổ Mộc Trạch Tê, tay bất giác siết chặt một chút, dường như đã đưa ra quyết định.
“Nếu em thật sự không muốn nó thì không cần nữa, nhưng chúng ta không thể tách rời. Nếu không có con, chúng ta cũng sẽ dây dưa không rõ.”
Mộc Trạch Tê… Quả nhiên tổng tài bá đạo đều có bệnh.
“Anh ôm em chặt như vậy, siết chặt bụng em rồi, cẩn thận đứa bé.”
Nghiêm Kỷ đột nhiên đứng dậy nhìn Mộc Trạch Tê, thấy vẻ mặt cô bình tĩnh, giọng nói ổn định thì dường như cũng bình tĩnh lại.
“Anh đánh thức em sao? Mấy ngày trước em ngủ rất ngon, hôm nay anh hơi lớn tiếng một chút.”
Mộc Trạch Tê mím môi, vì thế anh vẫn luôn bò lên giường à?
Cả hai đều ngồi dậy, bật sáng đèn bàn nhỏ nhưng không nói gì.
“Em có nghe anh nói không?”
Mộc Trạch Tê gật đầu.
“Anh đã suy nghĩ cẩn thận, nếu em thật sự không muốn có con thì chúng ta sẽ hẹn trước với một bác sĩ vào ngày mai…”
Mộc Trạch Tê càng nghe càng đau lòng nên ngắt lời.
“Bây giờ anh thật sự cho rằng chúng ta có thể quyết định về đứa nhỏ này sao? Bây giờ cả nhà họ Nghiêm đều đã biết đây cốt nhục nhà họ Nghiêm các anh, đây không phải điều làm bố như anh có thể quyết định.”
Nghiêm Kỷ từ chối cho ý kiến.
“Nghiêm Kỷ, lúc đó em tức giận là bởi vì những chuyện không tốt anh đã làm! Điều đó khiến cho em sợ hãi và muốn chạy trốn. Sau đó em nghĩ lại, thằng khốn là anh, không liên quan gì đến con em. Sau này em sẽ không nói những lời như thế nữa.”
Nghiêm Kỷ vừa nghe đã hiểu được ý của Mộc Trạch Tê. Tâm trạng đè nén mấy ngày nay bây giờ giống như xé màn đêm nhìn thấy ánh sáng.
Anh chỉ lo ôm chặt người và dỗ dành: “Tất cả đều tại anh, đều do anh, anh là thằng khốn, là anh vô liêm sỉ. Em đang mang thai, đừng tức giận, có hận anh thế nào cũng được, nhưng không có liên quan gì đến đứa bé. Em hãy nuôi dưỡng cho thật tốt.”
Mộc Trạch Tê ngã nhào lên người Nghiêm Kỷ, cô cắn vào cổ Nghiêm Ký một cái, cắn rất mạnh, muốn cắn chết người cứng đầu cứng cổ này.
Nghiêm Kỷ vẫn ngửa cổ mặc cho cô cắn và ôm lấy chiếc eo nhỏ bé của cô: “Cắn mạnh một chút để trút giận cũng được, nhưng không được cắn chết. Không thể mất mạng, anh còn phải ở bên em và con.”
Mộc Trạch Tê lại bị anh làm cho tức đến bật khóc, cô buông lỏng miệng, trừng mắt nhìn anh một cái, nằm xuống đắp chăn không muốn để ý tới anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận