Chương 162

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 162

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, Mộc Trạch Tê không nhịn được còn khóc một lúc lâu. Nghiêm Kỷ để yên cho cô khóc, nhưng cô cứ không ngừng khóc lóc, hít vào quá nhiều không khí khiến cơ co rút làm nấc cụt.
Mộc Trạch Tê nhào vào trong ngực Nghiêm Kỷ, đánh anh một cái, ấm ức nói: “Sao anh không dỗ em…hức! Dỗ em đi…! Hức! Em không dừng lại được nữa, hu hu.”
Nghiêm Kỷ bị đánh đến cười ra tiếng. Anh thích Mộc Trạch Tê làm nũng xin được dỗ dành như vậy.
Anh vỗ lưng cô, dỗ dành cô: “Được rồi, là chồng sai, nghĩ em cần trút ra hết.” Nghiêm Kỷ liên tục dỗ dành, hai người cứ vậy ôm lấy nhau.
Người lớn yên lặng rời khỏi, giữa những người trẻ tuổi đều ồn ào như vậy.
Bây giờ đã vào mùa đông.
Chiếc xe dừng lại ở trước cửa tập đoàn Nghiêm thị.
Mộc Trạch Tê đã lớn bụng, Nghiêm Kỷ sợ cô lạnh, còn mặc cho cô áo khoác lông chồn thật dày.
Hiện tại cả người cô như một con gấu được Nghiêm Kỷ chậm rãi dìu đi.
Mộc Trạch Tê và Nghiêm Kỷ vốn đi khám thai định kỳ, vừa làm xong thì nhận được cuộc gọi của Triệu Nhạc Sinh, báo có một cuộc họp khẩn cấp. Vì vậy Nghiêm Kỷ mang theo Mộc Trạch Tê tới.
Vẫn là mấy cô lễ tân và nhân viên an ninh lúc trước, khi thấy Mộc Trạch Tê liền cung kính mời chào. Hơn nữa còn chú ý đến việc có bị chụp lén xung quanh hay không.
Mộc Trạch Tê mỉm cười chào hỏi bọn họ.
Lúc trước Mộc Trạch Tê xúc động gây ra chuyện lớn, nhân viên lễ tân và nhân viên an ninh đối phó đều rất tốt. Ngày hôm đó tất cả nhân viên lễ tân và nhân viên an ninh đều được tăng tiền thưởng, dĩ nhiên sẽ có ấn tượng sâu sắc với Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê cảm thán, có tiền là có thể ngang ngược như vậy, đúng là làm người phụ nữ của tổng tài bá đạo thì khác hẳn người thường, sẽ được “yêu chiều đến tận trời cao”.
Nói thật thì cảm giác cũng rất sung sướng.
Sau đó Mộc Trạch Tê còn trêu ghẹo Nghiêm Kỷ rằng theo lời của La Nam Nam thì logic của những quyển tiểu thuyết là hầu hết đầu óc của “Tổng tài bá đạo” cũng sẽ hơi khùng khùng, cộng thêm mù mắt, chắc chắn sẽ cảm thấy lễ tân và bảo vệ có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, không nhận ra nổi “Bà xã của tổng giám đốc”! Sau đó bọn họ chắc chắn sẽ bị mắng một trận, hoặc sa thải để biểu hiện sự coi trọng của tổng giám đốc đối với nữ chính!
Nghiêm Kỷ khó hiểu hỏi: “Trước giờ anh luôn giam cầm em ở nhà, chưa từng dẫn em tới công ty nên tất nhiên nhân viên của anh không biết em là ai rồi. Họ chỉ hoàn thành trách nhiệm của mình thôi, tại sao lại trách phạt họ chứ?”
Ngoại trừ Nghiêm Kỷ không hề biết xấu hổ có thể điềm nhiên nói chuyện mình từng giam cầm cô ra, Mộc Trạch Tê vẫn vỗ tay khen ngợi anh. Nghiêm Kỷ đúng là tổng giám đốc bá đạo có não.
Mộc Trạch Tê không thích đến phòng họp ngồi không chờ, cũng không muốn Nghiêm Kỷ dẫn mình đi, bởi vì cuộc họp lần này thật sự rất khẩn cấp.
Nghiêm Kỷ đành nghe theo cô, bảo lễ tân và bảo vệ dẫn Mộc Trạch Tê đến nơi nghỉ ngơi của công ty.
Tập đoàn Nghiêm thị có nơi nghỉ ngơi dành riêng cho nhân viên, bên trong được trang bị rất phong phú, từ đồ uống thức ăn vặt đến sân thể thao và phòng tập thể dục, sách báo, tất cả đều có.
Mộc Trạch Tê cảm thán: “Phúc lợi của nhân viên tập đoàn Nghiêm thị thật tốt, còn đúng giờ đi làm, là công ty làm việc trong mơ của mình.”
Mộc Trạch Tê nghĩ, nếu biết chuyện này, La Nam Nam tự xưng mình là xã súc 996(*) có lẽ sẽ hâm mộ muốn chết.
(*) Cách nói vui để chỉ văn hóa làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối và suốt 6 ngày một tuần, hệt như làm trâu làm ngựa
Lễ tân cười nói: “Cô là bà chủ của tập đoàn, còn phải hâm mộ nơi nghỉ ngơi của nhân viên sao?”
Mộc Trạch Tê cảm thấy hơi kỳ lạ đối với xưng hô này, cũng chỉ cười.
“Cũng không có gì lạ, vào tập đoàn như vậy nghĩa là có thể đạt được cơ hội làm việc tốt thì dĩ nhiên sẽ mong ước rồi.”
Mộc Trạch Tê chắc chắn không thể đi tập thể thao nên cô chọn đến thư viện xem thử.
Bởi vì Nghiêm Kỷ thường xuyên đọc sách cho cô nghe, nên dĩ nhiên cô sẽ chọn thêm một quyển để cho Nghiêm Kỷ đọc cho mình và đứa nhỏ. Cô tình cờ nhìn thấy một quyển sách có bìa vô cùng rực rỡ và đầy màu sắc, tiêu đề của cuốn sách 《Chim ra khỏi tổ》.
Mộc Trạch Tê thấy mới lạ bèn lấy xuống, yên lặng ngồi lật xem. Cuốn sách không dày, nhưng cốt truyện phong phú. Chủ yếu nói về một con chim con chiếm tổ. Sau khi trải qua khoản nợ mà bố chim nợ diều hâu, chỉ có thể bay về phía Nam, đi xa đến phía Nam để kiếm sống.
Cuốn sách sử dụng động vật để ví von con người, kể về những con chim mặc dù bối rối và vấp ngã, trải qua tất cả các loại đau khổ nhưng không ngừng trưởng thảnh.
Câu chuyện có vui có buồn, xen lẫn với những kỷ niệm khi còn ở trong tổ chim của chú chim nhỏ. Tình tiết trong cả câu chuyện đều rất trắc trở, nhưng chú chim có một tâm lý rất tốt.
Văn phong của tác giả thú vị, dí dỏm.
Khi Mộc Trạch Tê xem đến đoạn kịch tính thì tìm thấy cái bóng quen thuộc bên trong.
La Nam Nam…
Mộc Trạch Tê vội vàng nhìn tên tác giả, đáng tiếc không phải La Nam Nam. Chỉ có bút danh của tác giả, với dòng chữ tự viết điên cuồng ở phía dưới chữ ký “Mẹ nó hệ thống, tháng x năm x.”
Mộc Trạch Tê kích động mà đột nhiên đứng dậy. Lúc nhìn thấy thì cô vẫn nghi ngờ, bây giờ dường như đã xác định chính là La Nam Nam viết! Ngày viết là bốn tháng trước! Rất gần!

Mộc Trạch Tê vội vàng hỏi nhân viên quản lý của phòng đọc, cô nhận được câu trả lời là do một nữ tác giả người Hoa vô cùng trẻ tuổi thích đi du lịch thế giới viết, vừa xuất bản ở nước ngoài đã hot ngay lập tức.
Quyển sách này hiện tại đang trong quá trình kiểm duyệt trong nước, chuẩn bị in ấn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận