Chương 163

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 163

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đây vốn là nhân viên quản lý thư viện đi tham gia hội thảo nghiên cứu tác phẩm văn học ở một nước nào đó…
Người đó gặp tác giả của 《 Chim ra khỏi tổ 》 ở hội thảo ấy, cũng được tác giả đích thân ký tên tặng sách.
Nhân viên quản lý thư viện kia đã từ chức nhưng sách thì để lại đây.
Nhân viên quản lý hiện tại cũng rất thích quyển sách này, từng hỏi chút thông tin liên quan đến chuyện của tác giả.
Chỉ biết cô ấy là một nữ tác giả vô cùng trẻ tuổi nhưng thông tin liên quan rất ít, gần như không có ghi chép gì, hình như cô ấy đã đi khắp nơi trên thế giới.
Lúc tác giả ký tên nhân viên quản lý đã từ chức kia còn thử hỏi “mẹ nó hệ thống” có nghĩa là gì.
Tác giả mỉm cười trả lời, hệ thống là “bạn” cùng tác giả sống nương tựa vào nhau, đây là cách xưng hô thân mật bạn thân dành cho nó.
Đúng là La Nam Nam!
Điều này chứng minh rõ ràng rằng cô ấy chưa bao giờ biến mất! Mộc Trạch Tê gần như mừng rỡ đến chảy nước mắt.
Cô lại hỏi thêm một vài tin tức khác nhưng không có.
Mộc Trạch Tê kích động một hồi, cầm sách đi qua đi lại, che miệng vừa khóc vừa cười.
Đứa trẻ vẫn cứ đá cô như phản ứng thai động bình thường, cô ổn định lại tâm trạng kích động của mình, ngồi xuống hít thở sâu để bản thân tỉnh táo.
Ngay lúc Mộc Trạch Tê còn đang nghĩ làm sao để tra được hành tung của La Nam Nam thì Nghiêm Kỷ quay lại.
Nhìn thấy anh, cô chợt nhét sách trở lại tủ sách theo bản năng,
“Chờ lâu rồi à?” Nghiêm Kỷ nhìn thần sắc Mộc Trạch Tê dường như rất hưng phấn nên hỏi thêm câu.
“Em đang làm gì đó?”
Có một số chuyện, Mộc Trạch Tê cứ úp úp mở mở, nửa giấu nửa lộ, bác Nghiêm nói rất đúng, người vẫn phải có át chủ bài mới được.
Mộc Trạch Tê sợ Nghiêm Kỳ nhìn thấy, vội vàng đẩy anh đi, giả vờ ra vẻ hờn dỗi oán trách: “Anh làm gì mà đi lâu vậy? Ăn cơm, em đói rồi, đi ăn cơm.”
Nghiêm Kỷ bây giờ theo dõi Mộc Trạch Tê rất chặt chẽ, không áp đặt cô nhưng để ý bất kỳ động tĩnh nào của cô.
Cho dù Nghiêm Kỷ thuận thế bị đẩy đi nhưng mắt anh vẫn rất nhạy bén, chỉ liếc mắt là nhớ kĩ mặt bìa và tên quyển sách kia.
Nghiêm Kỷ xoay người ôm lấy Mộc Trạch Tê, sợ cô đẩy mình rồi ngã xuống.
“Xin lỗi, xảy ra chút chuyện nhỏ, vợ anh đói bụng rồi, anh đã chuẩn bị một chút thức ăn đặt trong túi xách của em, em chưa ăn sao?”
Mộc Trạch Tê ngừng một lát, đọc sách đến quên luôn, cô kiếm cớ khác: “Em không muốn ăn cái đó, em muốn ăn lẩu. Chúng ta đi nhanh lên đi!”
Vừa nói đến đây, Mộc Trạch Tê liền nghĩ đến thịt nhúng qua nồi nước còn váng dầu đỏ nóng, quyện với nước chấm do mình pha mà nước miếng chảy ròng ròng ngay lập tức.
A… đói thật, cũng thèm ăn. Bây giờ Mộc Trạch Tê thực sự rất muốn ăn.
Nói đến nước lẩu cay tê, Nghiêm Kỷ có hơi do dự, Mộc Trạch Tê đang mang thai thời kỳ cuối, anh không muốn cô ăn quá nhiều thức ăn cay nóng kích thích.
“Còn muốn ăn gì khác không?”
Mộc Trạch Tê vừa nghe vậy thì không nén được ỉu xìu.
Từ sau khi mang thai, Mộc Trạch Tê làm nũng không có chút thẹn thùng nào, cô kéo áo khoác của Nghiêm Kỷ lắc lắc: “Nghiêm Kỷ ~ Em chỉ muốn ăn lẩu.”
“Gọi anh là gì?”
Mộc Trạch Tê ngay lập tức đổi lời: “Chồng… chồng, em muốn ăn lẩu, em cũng ăn không nhiều, chỉ nếm thử mùi vị chút chút là được. Có được không ạ?”
Nghiêm Kỷ lúc này mới hài lòng đan mười ngón tay dắt Mộc Trạch Tê cùng nhau đi ra ngoài.
Sau đó lại bị chụp lén.
Độ hot của chuyện này ở bên ngoài vẫn không hề giảm, giờ lại thấy cô bụng to được dắt tay, lại càng bùng nổ hơn.
Nhà giàu các phương cũng đều hỏi thăm dù là vô tình hay cố ý. Đặc biệt là nhà họ Lâm.
Cả nhà họ Nghiêm đều mong đợi đứa trẻ ra đời, có thể nói là vui mừng không ngớt, sung sướng náo nhiệt.
Họ rất thản nhiên thừa nhận là đã có cháu nhưng thân phận của mẹ đứa trẻ tạm thời giữ bí mật.
Trước kia hình Nghiêm Kỷ và Mộc Trạch Tê cùng nhau lên lớp, ảnh đi khám thai bị lộ ra nhưng cũng không chụp rõ thẳng mặt Mộc Trạch Tê.
Chỉ có các loại lời đồn lớn lan truyền ra ngoài.
Một vài nhà giàu có suy đoán bình thường, hoặc bàn luận ác ý, hoặc lừa mình dối người…
Đều nói người phụ nữ bên cạnh Nghiêm Kỷ không tên không họ lại không danh không phận chưa kết hôn đã có con, từ đầu đến cuối chỉ là nuôi ở bên ngoài, không được nhà họ Nghiêm công khai, không gợi được sóng gió.
Vẫn có cơ hội.
Những lời này đã truyền tới tai Mộc Trạch Tê.
Đứa bé trong bụng cô mỗi ngày một lớn đá đá đạp đạp giống như tiểu ma vương khiến cô không được yên.
Càng gần lúc làm mẹ, bản thân Mộc Trạch Tê cũng dần trầm tĩnh lại. Cô cũng có sự cẩn trọng và cân nhắc của bản thân mình.
Giấu thì cứ giấu đi. Nghiêm Kỷ thường xuyên đưa cô ra ngoài như vậy nhưng thế nào mà một tấm thẳng mặt cũng không chụp được.
Kỳ quái chứ? Ngoại trừ là do tình tiết cốt truyện thì Mộc Trạch Tê không tìm được cái cớ nào khác.
Cho nên vẫn kiên trì không để Nghiêm Kỷ làm sáng tỏ hay công bố cái gì.
“Không làm sáng tỏ, không công bố cũng chính vì bảo vệ mình. Miệng lưỡi thiên hạ, giải thích cái này nhất định sẽ lòi ra cái khác.”
Mộc Trạch Tê biết mình được thiết lập là “nữ phụ khiến người ta chán ghét”, cái danh này khó mà xóa bỏ.
Đến lúc đó lại bị nhổ nước bọt.
Dù sao không ai biết là mình, tùy đám người kia suy đoán ồn ào đi.
“Em sắp lâm bồn lại không nhịn được đi xem những tin tức kia, phần lớn đều là mắng em, em không chịu được buồn rầu đau đớn,”
Đôi mắt nhỏ dài của Nghiêm Kỷ hơi híp lại, ánh mắt rừng rực nhìn Mộc Trạch Tê, dường như có thể nhìn thấu cô.
Lòng cô có chút lo lắng, nhưng vẫn lôi vạt áo Nghiêm Kỳ, khuôn mặt nhỏ nhắn khóc lóc kể lể.

Bình luận (0)

Để lại bình luận