Chương 165

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 165

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thằng bé mới một tháng! Thái tử ở thời cổ lớn cũng không quý giá như vậy?
Cô bị đứa con trai còn chưa đầy tháng giàu có của mình dọa sợ.
Nghiêm Kỷ thì không cần phải nói, mẹ và bé cưng đều do bố nuôi.
Mộc Trạch Tê là mẹ ruột chỉ có thể đan cho cục cưng một chiếc mũ lông cừu, tất và khăn.
Mộc Trạch Tê…
Mộc Trạch Tê ôm bé cưng nhỏ tiếng nói: “Không phải mẹ không yêu con, đôi khi tiền bạc không phải là thước đo của tình yêu. Hãy tha thứ cho sự nghèo khó của mẹ…”
Nghiêm Kỷ nghe thấy Mộc Trạch Tê nói thầm như vậy thì cười nói: “Đúng thế, cục cưng rất thích đồ mẹ đan. Tình yêu của mẹ thật ấm áp.”
Sau đó anh còn bổ sung thêm: “Còn nữa, mẹ ở cạnh cục cưng và bố chính là món quà lớn nhất, đúng không nào?”
Mộc Trạch Tê…Điện thoại di động của cô vẫn bị nghe lén sao?
Buổi tối.
Nghiêm Kỷ ngồi nghịch điện thoại: “Tiệc rượu đầy tháng tổ chức rồi, lúc tiệc trăm ngày thì người mẹ như em có yêu cầu gì hay không?”
Mộc Trạch Tê bế con, nhẹ nhàng vỗ ợ hơi sữa. Bé hơi khó chịu nên luôn cựa quậy.
Cô nghe thấy anh hỏi thì bèn đáp: “Hả? Không phải sắp xếp xong rồi sao, em thì có ý kiến gì được?”
Cô đột nhiên nghĩ tới điều gì: “À có đấy! Lúc tiệc trăm ngày người lớn không được hôn lên miệng bé cưng, có vi khuẩn.”
Đúng là yêu cầu đơn giản.
Nghiêm Kỷ mỉm cười, vỗ về bé cưng luôn cựa quậy: “Em cho rằng chắt trai nhà họ Nghiêm có thể tùy tiện bế sao? Đến lúc em ôm đứa nhỏ ra ngoài sẽ có bốn vệ sĩ đứng bên cạnh.”
Mộc Trạch Tê, quên mất nhà họ Nghiêm có sản nghiệp lớn. Trẻ con họ Nghiêm đều khá cao quý.
Nghiêm Kỷ bế đứa nhỏ đang quấy khóc, để bé nằm trên cánh tay vững chãi của bố, dùng cách ôm phi cơ để ôm bé cưng.
Cục cưng không lộn xộn nữa, chốc lát đã ngủ mất.
Mộc Trạch Tê nhìn hai bố con như vậy, rất ấm áp và đáng yêu, cô vội lấy điện thoại di động ra chụp lại.
Cô ngồi xổm xuống chụp mọi góc độ khác nhau.
Sau khi Mộc Trạch Tê sinh con, thân hình vốn đã đầy đặn của cô lại càng trở nên quyến rũ hơn, để tiện cho con bú nên cô rất ít mặc áo lót khi ở phòng riêng.
Khi cô ngồi xổm xuống, Nghiêm Kỷ dễ dàng thấy hết mọi thứ, để tránh châm lửa, Nghiêm Kỷ một tay ôm con, một tay kéo mẹ đứa nhỏ đứng dậy.
“Con cũng đầy tháng rồi, ngày mai chúng ta đi chụp ảnh cưới, sau đó công bố tin kết hôn.”
Mộc Trạch Tê bỗng không phản ứng kịp. Ảnh cưới gì? Kết hôn gì?

Mộc Trạch Tê sững sờ giây lát mới chậm rãi hiểu được ý của Nghiêm Kỷ, anh muốn hết hôn với mình?!
Mộc Trạch Tê kinh ngạc không biết phải phản ứng ra sao, sao tự nhiên lại dẫn tới chuyện kết hôn rồi?! Trong đầu chậm rãi hiện lên một dấu hỏi? Nghiêm Kỷ có phải bị điên rồi không?
Mộc Trạch Tê nhận ra mình trước giờ chưa từng yêu cầu Nghiêm Kỷ cho mình danh phận.
Dù sao trong gia đình quyền quý, cũng không ít người chưa lập gia đình đã có con. Chỉ cần đứa bé có gia đình, mẹ ruột cũng không quá quan trọng.
Bên ngoài đang lan truyền tin người phụ nữ không danh không phận bên cạnh thái tử nhà họ Nghiêm cứ luôn dây dưa không dứt- chưa lập gia đình đã sinh con.
Nhà họ Nghiêm từ trước ít con cháu, đứa trẻ sinh trước khi kết hôn thì đã sao, họ vẫn sẽ yêu thương.
Cũng có người nói Nghiêm Kỷ là người lạnh lùng, chỉ cần tình dục không cần tình yêu, làm người phụ nữ mình nuôi bên ngoài lớn bụng, chỉ cần đứa con, nên mẹ ruột của đứa bé mới được bảo mật nghiêm ngặt.
Đây chính là hắt nước bẩn lên người Nghiêm Kỷ.
Quan hệ của Nghiêm Kỷ với Mộc Trạch Tê vẫn phức tạp như thế, người không biết chuyện đoán như vậy cũng không sai.
Mà Nghiêm Kỷ vẫn luôn ở đây, bên cạnh anh cũng không có người phụ nữ khác.
Ngoại trừ việc không danh không phận, Nghiêm Kỷ vẫn rất mạnh mẽ, vẫn luôn dùng thân phận người chồng để đối xử với mình.
Hai người ở bên nhau, từ khi mang thai cho đến sinh con, đến lúc chăm sóc con, Nghiêm Kỷ đều làm tốt những việc anh cần phải có trách nhiệm.
Anh cho danh phận cũng là danh chính ngôn thuận…
Không đợi Mộc Trạch Tê trả lời, điện thoại Nghiêm Kỷ vang lên.
Mộc Trạch Tê nhanh chóng đón lấy con, đứa bé mềm mềm nhỏ nhỏ, rời khỏi cánh tay của bố liền muốn khóc.
Mộc Trạch Tê vừa ôm dỗ dành con trai, vừa vểnh tai nghe.
Bên Lâm Thi Vũ ở núi Hồng Hà xảy ra vấn đề, hình như tình hình rất nghiêm trọng, cần người phụ trách đến xử lý.
Chuyện ở núi Hồng Hà thật ra vẫn chưa kết thúc.
Mộc Trạch Tê mang thai tất nhiên Nghiêm Kỷ sẽ tự mình chăm sóc. Nên ngoại trừ Lâm Thi Vũ có liên quan đến nhà mình ra thì mọi việc trước nay vẫn luôn do Lý Thuần và Triệu Nhạc Sinh chống đỡ.
Hiện tại cuối cùng cũng không chống nổi nữa.
Khả năng lần này phải đi một chuyến mười mấy ngày.
Vợ vừa mới sinh không lâu, con cũng còn rất nhỏ. Nghiêm Kỷ nhíu mày, cảm thấy không nỡ, nói với Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê lắc đầu một cái, thực ra cô cảm thấy không có vấn đề gì, dù sao nghiệp lớn thì nhiều việc. Nghiêm Kỷ cứ dính cùng một chỗ với mình mới kỳ lạ.
Hơn nữa việc chụp hình cưới với công bố tin tức kết hôn phải hoãn lại, Mộc Trạch Tê vui vẻ ôm con ngâm nga.
Lại cho cô tìm được cơ hội trốn.
Nghiêm Kỷ cắn răng, phải ôm Mộc Trạch Tê cưỡng hôn, khiến cả lời hát và điệu nhạc của cô đều rối loạn.
Anh hôn đến mức chân của cô mềm ra, nhỏ giọng rên khẽ mới dừng lại.
Nghiêm Kỷ có lúc thật sự không hiểu mạvh não của Mộc Trạch Tê. Cô không muốn danh phận, cũng không để ý lời đồn chưa lập gia đình đã sinh con.
Cách cô đối xử với mình luôn không bằng cách cô đối xử với người khác. Nếu cô đúng là phụ nữ mình bao nuôi, mình không cho danh phận có khi cô cũng không khóc làm loạn.
Mặc dù có Vạn Dung mạnh mẽ nhưng nhà họ Mộc cũng không thiếu tình thương, tại sao tính tình Mộc Trạch Tê lại như vậy?

Bình luận (0)

Để lại bình luận