Chương 168

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 168

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mấy chỗ mẫn cảm bị anh đồng loạt tra tấn, Mộc Trạch Tê sướng đến độ hồn lìa khỏi xác.
Dương vật còn chưa tính là đâm rút mạnh mẽ thì Mộc Trạch Tê đã run rẩy cả người, lên cao trào vài lần. Lúc côn thịt ra vào miệng huyệt nhỏ, dâm thủy cứ thế tuôn trào từ giữa hai chân cô, làm ướt sũng một mảng lớn.
“Ô~~~~Nghiêm Kỷ! Đừng mà~~” Mộc Trạch Tê bị Nghiêm Kỷ giữ chặt thân thể mềm mại, chỉ có thể lắc đầu cự tuyệt.
Khi tình dục đã bốc lên đến não thì Nghiêm Kỷ sẽ trở nên hung tợn, thường xuyên nói những lời hạ lưu để dọa cô. Nhưng thỉnh thoảng anh cũng kìm nén lại được, không nói những lời đó khi thấy Mộc Trạch Tê hoàn toàn không chống đỡ nổi.
Nghiêm Kỷ thở dốc, muốn tính sổ hỏi: “Em gọi anh là gì? Anh là gì của em?”
Côn thịt cắm vào đã làm hơn trăm cái, đưa Mộc Trạch Tê lên cao trào vài lần. Hiện tại bên trong giống như sóng biển cuộn trào.
Một động tác nhỏ của dương vật cũng có thể khiến vách tường bên trong co rút, dời sông lấp biển làm dâm thuỷ bắn tung toé.
Còn làm thêm nữa thì Mộc Trạch Tê sẽ nhịn không được, phát điên mất thôi.
Tỏ ra yếu đuối là chiêu cô hay làm, cô lại giở chiêu ra, nức nở khóc lóc kể lể: “A~đừng đâm nữa! Đừng đâm vào nữa ~ chồng~em không thể chịu đựng được nữa…”
Cơ bắp trên người Nghiêm Kỷ căng lên, mồ hôi trượt xuống theo đường cong cơ bắp rõ ràng. Mộc Trạch Tê tựa vào lồng ngực rộng lớn của anh, cảm giác cả người anh giống như dã thú.
Nghiêm Kỷ cũng coi như vừa lòng nhưng không dễ dàng bị lừa gạt như vậy.
Ngón tay xoa xoa âm đế càng lúc càng nhanh, Nghiêm Kỷ bắt đầu vặn vẹo thắt lưng, dùng kỹ xảo hung hăng đụng vào hai chỗ mềm mại trong huyệt nhỏ. Vừa xoa âm đế, anh vừa cắm vào huyệt nhỏ.
Quy đầu cực lớn đâm vào vách tường mềm mại kia, nghiền ép khiến vách tường bên trong căng ra, khiến mỗi một tấc mẫn cảm đều bị nghiền nát một lần.
Cao trào ập tới khiến mật dịch tuôn trào hòa lẫn với tinh dịch rồi phun ra như suối, thấm ướt hết gối đầu.
Thân thể và trái tim Mộc Trạch Tê như nổ tung, không khống chế được run rẩy kịch liệt, hiện tại đã như mất hồn mất vía.
Cô có thể cảm nhận được nhịp đập trái tim mạnh mẽ trong lồng ngực Nghiêm Kỷ, ngẩng cổ, trong cổ họng chỉ có thể tràn ra một ít âm thành vỡ vụn.
Dòng lệ ẩn chứa đủ loại cảm xúc nhẹ nhàng tuôn ra từ đôi mắt đã mất đi tiêu cự… ai mà dám gả cho Nghiêm Kỷ…

Phụ nữ lên cao trào ở mức cao nhất sẽ có cảm giác như mất hồn không còn ý thức. Nghiêm Kỷ ngừng lại, biết Mộc Trạch Tê không thể chịu được nữa, làm thêm nữa có thể cô sẽ phát điên.
Toàn thân Mộc Trạch Tê run rẩy, cô nghỉ ngơi thật lâu mới lấy lại được tinh thần, lập tức òa khóc: “A… tên khốn kiếp này! Anh thực sự muốn làm chết em!”
Nghiêm Kỷ liếm mút sau lưng Mộc Trạch Tê, xoa ngực cô, chậm rãi cắm vào: “Anh làm sao nỡ, chỉ vì muốn làm Tê Tê thoải mái đến mức mất hồn mà thôi.”
Hoa huyệt vừa mới cao trào, nhạy cảm, Nghiêm Kỷ cứ đâm chọc như vậy khiến cô không chịu nổi.
“Anh còn cắm! A…”
Côn thịt khuấy đảo bên trong toàn là nước, Nghiêm Kỷ sung sướng thở dốc: “Tê Tê sướng xong rồi nhưng chồng còn chưa sướng đâu.”
Mộc Trạch Tê sắp không quỳ nổi nữa, bị cắm đến mức vừa nhũn người vừa tê dại. Côn thịt cắm vào một chút là thân thể lập tức co rút theo, liên tục chảy nước.
Thân thể Nghiêm Kỷ càng lúc càng căng ra, côn thịt một lần nữa mở toang huyệt nhỏ rồi cắm vào, Mộc Trạch Tê trong ngực anh cũng bị cắm đến mức sắp rời rạc hết ra, giọng nói cũng tan tác.
Thừa dịp lúc Nghiêm Kỷ đang sướng đến mất hồn muốn bắn ra, Mộc Trạch Tê không nhịn được nữa dùng hết chút sức lực cuối cùng giãy dụa bò về phía trước.
Đúng vào lúc này lại bị cắt ngang, người đàn ông dường như càng điên cuồng hơn.
Chỗ gân xanh ở eo của Nghiêm Kỷ cũng căng phồng hết lên, côn thịt cứng rắn muốn bắn ra thật nhanh còn dính dâm dịch lúc hai người giao hợp hung hãn mà nảy lên.
Nghiêm Kỷ đuổi theo, phủ người xuống khống chế cô, bàn tay kiềm chế đến mực nổi gân xanh bóp eo thon của Mộc Trạch Tê thật chặt.
Dùng tư thế đi vào từ đằng sau, côn thịt cứng rắn căng đau một lần nữa đâm vào trong.
Tiếp đó là chạy nước rút.
Nghiêm Kỷ đè trên hông eo của Mộc Trạch Tê, nắn bóp cặp mông của cô, côn thịt to dài đỏ hồng đâm vào giữa cặp mông trắng nõn, hết cắm vào lại rút ra.
Rút ra cắm vào như gió lay chớp giật, thêm vào đó lực lúc rút ra cực lớn khiến thịt mông non nớt bị va chạm đến biến hình.
Cao trào không dứt, Mộc Trạch Tê đỏ bừng mặt, cắn phải mấy sợi tóc hỗn loạn, mặt úp trên gối vừa hổn hển thở gấp vừa hu hu chực khóc.
Mãi đến mấy cái thúc cuối cùng của Nghiêm Kỷ, tiếng thở dốc thỏa mãn đi kèm với lượng lớn tinh dịch bắn vào tử cung, Mộc Trạch Tê lên cao trào, cắn gối mất hồn, mê man.
Nghiêm Kỷ đã nhịn đói mấy tháng nào có thỏa mãn.
Lỗ nhỏ trên quy đầu vẫn còn nhỏ tinh dịch, anh không chờ đợi thêm mà lật người Mộc Trạch Tê lại, muốn nhìn dáng vẻ mê ly mất hồn của cô từ chính diện rồi làm cô.
Sáng sớm.
Nghiêm Kỷ ôm con trai, Mộc Trạch Tê xoa eo, đích thân thu xếp hành lý cùng những đồ vật theo thói quen của anh xong xuôi.
Giống hệt cảnh chồng đi công tác, vợ chuẩn bị hành lý, trông rất hài hòa bình yên.
Nghiêm Kỷ quan sát Mộc Trạch Tê, nhìn thì có vẻ quan tâm chu đáo, thậm chí còn bận rộn đến mức không để ý tới cơn đau trên thắt lưng do những lần kích tình tối hôm qua mang lại, thế nhưng bóng lưng thích chí lại bán đứng cô.
Bàn tay nhỏ bé chỉ mong chuẩn bị xong đồ dùng mấy tháng cho anh, rồi để anh một đi không trở lại.
Mặt Nghiêm Kỷ tối sầm cả lại: “Anh chỉ đi công tác mười mấy ngày, lại còn đi trong núi, không phải tham gia show thời trang.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận