Chương 169

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 169

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê chợt cả kinh, bật cười khô khốc, cô lấy những đồ thừa ra.
Rồi lại cười với anh, miệng ngọt nịnh nọt: “Chồng mặc cái gì cũng đẹp nên quên mất, chuẩn bị nhiều hơn.”
Được, Nghiêm Kỷ ghi nhận.
Mộc Trạch Tê bế con trai ra tiễn Nghiêm Kỷ, lúc sắp chia tay anh còn hôn cô.
Tối hôm qua khi Mộc Trạch Tê lấy lại tinh thần sau lần cao trào long trời lở đất kia, anh lại làm cô hai lần, lần cuối cùng người ở dưới khóc thảm thiết, thế là đánh thức con trai.
Hai bên đều phải dỗ.
Nghiêm Kỷ chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể vừa chọc điên cuồng vừa dỗ. sau khi tăng thêm tốc độ bắn ra xong lại đi dỗ con trai.
Chờ tới lúc quay lại, Mộc Trạch Tê đã ngủ đến mê man rồi.
Vốn dĩ buổi sáng muốn làm thêm một lần nhưng con trai lại cứ khóc lóc không ngừng, thời gian lại không nhiều nên chỉ có thể bỏ qua.
Mộc Trạch Tê cũng xấu hổ chết đi được, người giúp việc của cả nhà đều ở đây, cô vội vỗ vai Nghiêm Kỷ, nhắc nhở anh: “Sắp muộn rồi.”
Nghiêm Kỷ luyến tiếc hôn Mộc Trạch Tê tới mức đôi môi cô đỏ rực.
“Anh đã chuẩn bị xong tất cả, dạo này em đừng đi đâu cả, ở nhà chờ anh. Còn hôm nào đó bà nội với mẹ dạy em quy củ của nhà họ Nghiêm, em nghe là được, không cần miễn cưỡng học. Hiểu chứ?”
Mộc Trạch Tê ngẩn ra, tâm trạng vốn dĩ đang vui vẻ vì Nghiêm Kỷ đi công tác có thể thoải mái ra ngoài ngay lập tức sụp đổ. Không thể đi ra ngoài?!
Vốn là Nghiêm Kỷ đi ra ngoài, Mộc Trạch Tê sẽ đi dò la tin tức của Trần Triết và La Nam Nam, giờ thực sự không có cách nào đi ra ngoài nữa.
Còn nữa… thực sự sắp kết hôn rồi…?
Bây giờ Mộc Trạch Tê đã hiểu lời tâm tình lúc trước của bác gái Phương Hoa Dung.
Kết hôn với người nhà họ Nghiêm thực sự cần dũng khí.
Đầu tiên là tính tình đàn ông nhà họ Nghiêm có chút hống hách bá đạo, lại thêm tính thích điều khiển chi phối vợ. Đúng là muốn mạng người ta.
Nhà họ Nghiêm không quá giống nhà giàu bình thường. Con dâu nhà họ Nghiêm cũng đồng thời là quản gia.
Mộc Trạch Tê thấy dù là bà nội Duẫn Tố Cầm hay bác gái Phương Hoa Dung, với tư cách là con dâu nhà họ Nghiêm, họ đều phải gánh trách nhiệm rất nặng nề.
Mộc Trạch Tê chưa từng học qua những thứ quản lý gia đình đó…
Những thứ mẹ dạy cô đều là: “Không có gì cũng phải khen chồng, mâu thuẫn thì phải dỗ chồng, nũng nịu tỏ ra yếu thế, ríu rít gọi chồng yêu.” Đó là sách lược của người vợ hiền hoa hồng.
Trở thành vợ Nghiêm Kỷ, mợ chủ nhà họ Nghiêm. Mộc Trạch Tê cảm thấy thật nặng nề.
Cô cảm thấy mình không thể đảm đương nổi.
Mộc Trạch Tê không dám hỏi: “Không thể không kết hôn sao?”
Đây cũng là một điểm tốt của nhà họ Nghiêm, cả nhà sống không dính líu đến nhau. Giống như Nghiêm Kỷ ở ngoài phong lưu gái gú nhưng vẫn không ngại ngùng gì.
Hơn nữa khi Nghiêm Kỷ nói như vậy với cô thể hiện rằng cả nhà họ Nghiêm đều đã biết, lại còn đã chuẩn bị sẵn sàng.
Anh không phải là đang cầu hôn mà là tới thông báo với cô.
Mộc Trạch Tê chỉ có thể ngây ngẩn gật đầu một cái, cũng không dám thể hiện ra mình mất hứng: “Biết rồi, em chờ anh quay lại.”
Nghiêm Kỷ lại hôn cô một cái rồi mới chịu đi.
Sóng trước chưa tan sóng sau đã vỗ.
Hôm nay trời vừa rạng sáng, Mộc Trạch Tê đang ngủ say, thì nhóc con lại đói, khóc oa oa. Cô lại chờ theo thói quen.
Nhóc con khóc một hồi Mộc Trạch Tê mới kinh hoàng nhận ra. Bố đứa trẻ không ở đây!
Lần này không ai dỗ con, cũng không có ai vội vàng ôm con đưa tới chỗ Mộc Trạch Tê bú sữa.
Mộc Trạch Tê chỉ có thể vội vàng bò dậy cho nhóc con bú sữa rồi thay tã. Đứa trẻ sơ sinh trong ngực chậm rãi bú sữa mẹ, đầu Mộc Trạch Tê cũng dần dần mơ mơ màng màng.
Nghiêm Kỷ mới đi mười mấy ngày, trong lòng Mộc Trạch Tê đã bộn bề trăm việc.
Đầu tiên là ở nhà tổ nhà họ Nghiêm không quen, dù có bà nội nhưng Mộc Trạch Tê vẫn quen với Nghiêm Kỷ hơn. Nghiêm Kỷ không có ở đây, cảm giác thuộc về cuối cùng cũng ít đi một chút.
Lại nói, càng đến gần sâu vào nhà họ Nghiêm lại càng biết thêm nhiều thứ.
Nhà họ Nghiêm không khoe khoang, gia phong cũng nghiêm khắc cẩn trọng. Nhưng chỉ mấy câu nói của ông nội bà nội lại để lộ ra những tin tức quá dọa người.
Nhà họ Nghiêm có quyền thế kinh người, Mộc Trạch Tê không khỏi nghĩ gia tộc như vậy mà Nghiêm Kỷ còn cưới một bông hoa tơ hồng như cô để làm gì?
Mà chuyện nuôi dưỡng chăm sóc con cái là chuyện của riêng hai người. Cho dù là ban ngày có ông bà nội chăm nom, ôm ấp.
Nhưng cuối cùng vẫn đưa sang bên chỗ mẹ để bú sữa.
Mộc Trạch Tê coi như một bà mẹ bỉm sữa tay mơ, bố đứa nhóc lại không có ở đây, cô được trải nghiệm sự sứt đầu mẻ trán khi làm bố làm mẹ.
Nghiêm Hạp quen mùi, lại còn nhỏ, trời vừa tối thì chẳng muốn ai, chỉ đòi mẹ. Mộc Trạch Tê phải bế mấy lần.
Lúc thai giáo Nghiêm Kỷ thường xuyên đọc sách, nhóc con nhận biết được tiếng của bố, không nghe một thời gian nó sẽ quấy khóc.
Mộc Trạch Tê chỉ có thể phát giọng của Nghiêm Kỷ cho con nghe hết lần này đến lần khác, dỗ con ngủ, còn có tác dụng hơn nhạc thôi miên.
Chờ đến lúc Nghiêm Kỷ gửi tin nhắn theo thường lệ, Mộc Trạch Tê đã mệt mỏi ngủ cùng với con rồi.
Tin tức truyền tới liên quan đến núi Hồng Hà với ý nghĩa cách mạng liên tục nổi lên, xen lẫn với đó là những tai tiếng bị tuồn ra của công ty xây dựng nhà họ Lâm.
Ngay cả Mộc Trạch Tê cũng có thể cảm nhận được sức nóng của vụ việc.
Cô ở nhà nắng không đến mặt mưa không đến đầu, ăn uống no đủ, nghe tiếng tin tức không ngừng truyền ra, biết được Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ đang gian khổ xử lý chuyện ở núi Hồng Hà.
Mộc Trạch Tê cảm thấy khá thoải mái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận