Chương 174

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 174

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lại một cơn cực khoái khác ào đến khiến cả người Mộc Trạch Tê run bần bật một lần nữa.
Nghiêm Kỷ dừng lại, cắm rút từ từ, tạo cơ hội cho Mộc Trạch Tê nghỉ hơi giữa chừng.
Anh cúi người ngậm lấy đôi môi đỏ mọng tê rần của cô, hôn lên má cô và trầm giọng nói với cô.
“Mộc Trạch Tê, em chưa bao giờ tin tưởng vào tương lai của chúng ta, em luôn muốn chạy trốn khỏi anh. Suốt bao năm qua, vì cái tình tiết cốt truyện nhảm nhí, vì La Nam Nam với cái hệ thống nhảm nhí đó mà anh phải nhẫn nhục chịu đựng đi theo từng bước của truyện, em có bao giờ nghĩ anh rất bất lực không?”
Giọng của Nghiêm Kỷ đột ngột trầm xuống.
Đây là lần đầu tiên Mộc Trạch Tê nghe thấy giọng nói này của Nghiêm Kỷ, giọng nói đầy buồn bã và bất lực. Cô bất giác lau nước mắt nhìn Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ tự giễu cợt bản thân: “Cũng đáng đời anh lắm, tại anh ép buộc em, tại anh dùng cách bẩn thỉu để thăm dò những bí mật đó, tại anh cố chấp giữ em lại, khiến em cảm thấy ngột ngạt. Anh chiến đấu vì tương lai của chúng ta cũng do một mình anh tình nguyện, chỉ cần em không đồng ý, tất cả đều do anh miễn cưỡng.”
Mộc Trạch Tê hơi ngạc nhiên trước những lời cam chịu chua xót của Nghiêm Kỷ.
Khi Mộc Trạch Tê nghe thấy câu do một mình anh tình nguyện, cô muốn lên tiếng bác bỏ, nhưng cô lại thốt không nên lời, đành mím môi.
Nghiêm Kỷ từ từ lùi lại rồi rút côn thịt của mình ra.
Mộc Trạch Tê hơi khó hiểu, nghĩ rằng Nghiêm Kỷ đang buồn nên tha cho cô chăng.
Nhưng cô lại nhìn thấy bộ phận sinh dục to lớn của Nghiêm Kỷ, tinh dịch chảy ra từ quy đầu, thân gậy vẫn còn ướt đẫm dâm thủy do lúc nãy ma sát tới sủi bọt.
Hơi thở đầy giận dữ, đột nhiên cô cảm thấy không ổn.
“Em bỏ trốn, còn mang theo con chúng ta. Điều anh sợ nhất chính là em biến mất! Điều này đã chạm đến giới hạn của anh, lần này anh sẽ không dễ dàng tha thứ cho em, Mộc Trạch Tê.”
Anh đột ngột lật người Mộc Trạch Tê lại, côn thịt dữ tợn lúc này đang đầm đìa dâm thủy chen vào giữa hai mông Mộc Trạch Tê.
“Đừng mà! Nghiêm Kỷ! Đừng!” Mộc Trạch Tê đẩy Nghiêm Kỷ ra, bây giờ anh bị sắc dục tràn lên não, mất hết lý trí.
Trong cơn hoảng loạn, cô bò lên trên xe, tư thế nằm sấp đúng lúc có thể nhìn thấy huyệt nhỏ bị đâm mạnh đến sưng đỏ, tinh dịch chảy xuống thành dòng.
Vì trừng phạt người phụ nữ không vâng lời này, Nghiêm Kỷ không hề tỏ ra một chút thương xót. Bây giờ tình trạng đáng thương của cô càng kích thích sự hung bạo của Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ thở gấp, thấy cô lại không nghe lời, anh nắm lấy hai mắt cá chân trắng nõn mỏng manh của cô kéo xuống.
Mộc Trạch Tê á lên một tiếng rồi bị Nghiêm Kỷ kéo xuống.
Mộc Trạch Tê nằm sấp trên mui trước của xe, chân vừa chạm trên mặt đất, côn thịt của Nghiêm Kỷ đặt ngay ở hông của cô, độ cao vừa khít.
Mộc Trạch Tê khóc nức nở, cô biết chuyện này sẽ không kết thúc một cách dễ dàng như vậy.
Côn thịt lại lần nữa đâm sâu vào, mỗi lần đều nhắm thẳng vào nơi sâu nhất…
Chỉ cần Nghiêm Kỷ không thoả mãn, mặc kệ Mộc Trạch Tê có nghỉ ngơi xong chưa, anh cũng bày ra tư thế xuyên thẳng vào thật mạnh thật mãnh liệt.
Cho đến khi bé Nghiêm Hạp tỉnh dậy khóc trong xe, Nghiêm Kỷ mới dừng lại và bế Mộc Trạch Tê giờ đã không còn ra hình người quay về.
Một màn trừng phạt tình dục lúc này mới thật sự kết thúc.
Sau khi Mộc Trạch Tê trở về, bố mẹ Nghiêm Kỷ không nói nặng lời câu nào, chỉ hỏi Mộc Trạch Tê đi du lịch có vui không? Sau đó nói lần sau đợi đứa nhỏ lớn hơn một chút rồi để Nghiêm Kỷ dẫn đi.
Mộc Trạch Tê đã nghe Nghiêm Kỷ kể, khi cô mang theo đứa bé rời khỏi nhà họ Nghiêm, chuông báo động an ninh của nhà họ Nghiêm chẳng bao lâu liền vang lên.
Trên đường đi, chỉ cần có camera tại đèn đỏ, Mộc Trạch Tê và Phương Đồng xuống xe để mua đồ, khuôn mặt nhỏ bé của Nghiêm Hạp trong vòng tay Mộc Trạch Tê đều bị camera chụp được.
Đây là một mạng lưới điều tra thông tin đặc thù. Mộc Trạch Tê ôm đứa trẻ đi đâu, nhà họ Nghiêm đều biết.
Nhưng ông nội bà nội không bắt họ lại mà chỉ lệnh cho người canh chừng theo dõi, hộ tống suốt chặng đường.
Đợi sau khi Nghiêm Kỷ ra khỏi núi, họ để Nghiêm Kỷ tự mình giải quyết chuyện giữa hai vợ chồng.
Mộc Trạch Tê đột nhiên sực nhớ, mỗi khi dừng xe tại chốt kiểm tra, những nhân viên cảnh sát đó đều lịch sự nhìn cô một cách kỳ lạ, họ luôn để ý nhìn bé Nghiêm Hạp.
Đứa bé này họ Nghiêm, bố của đứa bé là Nghiêm Kỷ, là tương lai của nhà họ Nghiêm, cô bỏ trốn cùng đứa trẻ của nhà họ Nghiêm là một chuyện rất nghiêm trọng.
Mộc Trạch Tê cũng hiểu lòng tốt của những người bề trên. Cô ngại ngùng cúi đầu xin lỗi.
Bên bố mẹ ông bà cũng đỡ, nhưng bên Nghiêm Kỷ lại có chút khổ sở.
Mộc Trạch Tê còn chưa chạy được hai mét đã bị bắt về, Nghiêm Kỷ rất hung dữ, đặc biệt khi ở trên giường. Đây hoàn toàn là một vụ làm ăn thua lỗ.
Mức độ cảnh giác của anh đối với Mộc Trạch Tê trở lại như lúc anh mới giam giữ cô, đến cả việc giám sát điện thoại di động cũng rất nghiêm ngặt.
Giám sát công khai không che giấu.
Chỉ cần Mộc Trạch Tê kiếm chuyện, anh sẽ đưa cô đến một chỗ nào đó làm cô một trận, vừa xuyên vừa dọa cô bằng những lời lẽ hạ lưu dâm đãng.
Phòng thay đồ trong tiệm áo cưới.
Nghiêm Kỷ ấn Mộc Trạch Tê vào gương, dùng lòng bàn tay to nắm chặt vòng eo mềm nhũn của Mộc Trạch Tê đẩy hông cô lên.
Vòng eo hẹp và cường tráng của người đàn ông này vô cùng đẹp đẽ, cơ bắp săn chắc, biên độ đâm rút của anh lớn đến mức đáng sợ.
Mộc Trạch Tê bật khóc, mắng anh không biết xấu hổ, chỉ biết dùng chuyện này để dọa cô.
“Ừm ~ uh ~ anh đừng như thế này được không?!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận