Chương 175

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 175

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Kỷ nhìn Mộc Trạch Tê mặc bộ váy cưới trắng tinh khôi,
Áo ngực bị kéo bung ra, hai bầu vú lắc lư điên cuồng, nước miếng chảy dài làm son môi mờ đi khá nhiều.
Nhìn dáng vẻ của cô lúc này càng kích thích ham muốn của anh thêm mãnh liệt hơn.
Anh vừa ôm eo cô vừa đưa tay ra phía trước xoa xoa âm đế của cô, côn thịt đâm sâu vào vùng nhạy cảm, chọc vào tận tử cung.
Cơn khoái cảm như vũ bão cuốn đi ý thức của cả hai người.
Nghiêm Kỷ sung sướng thở dốc: “Không phải lần nào em cũng rất nghe lời sao? Để không bị cắm, em còn bám lấy thắt lưng anh vừa khóc vừa la chồng ơi em muốn. Bây giờ em lại không chịu nhận rồi? Hả?”
Mộc Trạch Tê không lên tiếng, mắt mờ đi, cô dựa vào gương cắn cắn tóc mai, thở dốc, cơ thể run lên bần bật vì cao trào lại đến.
Hai người chụp ảnh cưới xong thì vào đây. Trong phòng thay đồ liên tục vang lên tiếng nức nở của người phụ nữ và tiếng thở dốc sung sướng của người đàn ông.
Cơ thể Mộc Trạch Tê đã mềm nhũn, bị bắn mấy lần, Nghiêm Kỷ lại đổi tư thế, cô để cho Nghiêm Kỷ cắm rút như một con búp bê rách nát.
Thậm chí cô không thể thốt ra những tiếng rên rỉ đầy quyến rũ nữa, chỉ có thể phát ra vài tiếng nức nở, toàn thân cô run lên, thực sự không thể chịu đựng được nữa …
Nói về phương diện tình dục giữa nam và nữ, bên nữ vốn luôn ở thế yếu. Nghiêm Kỷ thường xuyên dày vò cô đến không còn hơi sức nhưng anh vẫn tiếp tục.
Thêm mấy lần nữa, Mộc Trạch Tê không thể chịu đựng được nữa, cô lại dùng chiêu cũ, tỏ ra yếu đuối, vừa khóc vừa gọi chồng ơi.
Rất nhiều lần Nghiêm Kỷ đã mềm lòng và tha cho cô.
Giống như tham sống sợ chết.
Mộc Trạch Tê lại trở nên an phận, ngụy trang thêm một tầng sương mù, ngày thường vẫn đưa đón con, vẫn tiếp tục làm nũng, tỏ ra đáng thương với Nghiêm Kỷ
Cô biết rõ Nghiêm Kỷ không phải không biết tâm tư nhỏ của cô, nhưng khi cô làm như thế này, người được lợi chính là Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ rất thích nhìn cô giấu lửa giận của mình, dùng cách làm nũng và quyến rũ trước kia. Dù rất giả, nhưng vẫn chạm được vào trái tim anh.
Nghiêm Kỷ biết rằng đây chỉ là vỏ bọc của “cuộc sống hằng ngày của vợ chồng” mà cả hai vẽ lên, bọn họ luôn có khúc mắc, nhưng anh lại không kìm được mà chìm đắm vào, anh biết mình thực sự điên rồi.
Anh thường nhớ về quá khứ, giọng nói và nụ cười của Mộc Trạch Tê thời cấp 3, những chiêu trò nhỏ hèn nhát và có chút thực dụng của cô.
Hóa ra trước đó anh đã mê mẩn những lời mật ngọt giả tạo của Mộc Trạch Tê.
Khi đó anh rất tỉnh táo nên đã luôn mang cảm giác xa cách, kiêu ngạo đối xử lạnh nhạt với cô.
Bây giờ anh cũng rất tỉnh táo, nhưng không còn kiêu ngạo như trước nữa. Cho dù có phiền phức thì anh vẫn sẽ giữ chặt lấy cô. Anh sẵn sàng chìm trong sự ngọt ngào giả dối của Mộc Trạch Tê.
Sau khi Mộc Trạch Tê yên phận, Nghiêm Kỷ bắt đầu bận rộn, anh thường ra ngoài vào sáng sớm tới nửa đêm mới về.
Hơn nữa anh cũng có chút vội vàng suốt ruột, không hiểu anh đang lo lắng điều gì.
Hôm nay Nghiêm Kỷ về sớm hơn một chút, cả người nồng nặc mùi rượu và thuốc lá, vừa trở về đã ôm lấy Mộc Trạch Tê muốn hôn.
Mộc Trạch Tê ghét bỏ mùi rượu trên người anh nên không cho anh đụng vào. Nghiêm Kỷ ngồi dưới chân giường, cà vạt và áo sơ mi xộc xệch, hình như anh đang đau đầu, chỉ có ánh mắt theo bóng dáng của Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê vội vàng chăm sóc anh, cho anh uống nước mật ong rồi thay quần áo cho anh.
Nghiêm Kỷ để cho cô tháo cà vạt và thay áo sơ mi. đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Mộc Trạch Tê, trên môi còn vương vệt nước óng ánh.
Hình như anh say rồi, không nói chuyện, cũng không động tay động chân như mọi khi, chỉ nhìn chằm chằm vào cô.
Mộc Trạch Tê hỏi anh, nhưng anh không trả lời.
Sau khi Nghiêm Kỷ bị cô nửa túm nửa kéo lôi lên giường, trước khi chìm vào giấc ngủ đã nói một câu mơ hồ rằng.
“Mộc Trạch Tê, tất cả mọi thứ sẽ kết thúc sớm thôi. nhưng… tới lúc đó anh không biết điều gì sẽ xảy ra với chúng ta nữa…”
Mộc Trạch Tê? Cái gì sắp kết thúc?
Một tin tức lớn được truyền ra, cuối cùng vụ án núi Hồng Hà đã kết thúc.
Nghiêm Kỷ đã đánh một trận rất đẹp.
Để giữ gìn danh tiếng, nhà họ Lâm đã đầu hàng cầu được sống, chuyển phần lớn cổ phần của núi Hồng Hà cho nhà nước, giao quyền quản lý cho nhà họ Nghiêm, những người đã luôn bôn ba vì việc này.
Tác phong của con người Lâm Kim Tiêu có vấn đề, ông ta chiếm thành quả của người khác nói là của mình, nhưng lúc thi công công trình ông ta lại không ăn bớt nguyên vật liệu, đây chỉ là tội giám sát không đến nơi đến chốn.
Vì để cứu vãn công trình xây dựng của Lâm thị, Lâm Kim Tiêu đã nghe theo đề nghị của Lâm Thi Vũ, tự diệt vì nghiệp lớn, tự mình soạn một tờ đơn tố cáo tất cả những người họ hàng đã ăn bớt ăn xén vật liệu ra tòa.
Liên quan đến hai mươi mốt mạng người, những người họ hàng này nên tử hình thì tử hình, nên ngồi tù thì ngồi tù.
Sau một loạt hành động này, tài sản của Lâm thị bị thu hẹp lại rất nhiều, nhưng vẫn giữ được công ty.
Bởi vì thân phận của Lâm Thi Vũ là một đứa trẻ ở núi Hồng Hà, với sự chăm chỉ và kiên cường, cô ấy đã nhận được sự ủng hộ và hảo cảm của rất nhiều người .
Việc này đã làm cho Lâm thị nhận về được một chút thiện cảm.
Lúc ông cụ nhà họ Lâm đang gào khóc muốn đi chết, đang tức giận thật sự, mắng Lâm Thi Vũ là đồ sao chổi cắt đứt huyết mạch nhà họ Lâm, Lâm Kim Tiêu cũng nổi cơn thịnh nộ.
Nếu không phải nhà họ Lâm có một đứa con gái tốt bụng như vậy, nhà họ Lâm sớm muộn gì cũng sẽ bị lũ sâu bọ vô dụng kia nuốt chửng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận