Chương 176

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 176

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu vậy thì để ông cụ Lâm đi cùng với mấy người họ hàng kia luôn đi, sau đó ông cụ Lâm mới ngừng chửi bới.
Nhà họ Lâm không còn một tiếng phản đối nào.
Lâm Kim Tiêu thân thể đã yếu và tinh thần cũng không còn minh mẫn nữa nên đã đưa quyền quản lý xây dựng cho con gái lớn là Lâm Thi Hoa và Lâm Thi Vũ.
Lâm Thi Vũ đảm nhận vị trí giám đốc xây dựng của Lâm thị, tiếp tục xây dựng quê hương.
Với tư cách là nữ chính, Lâm Thi Vũ đã thoát khỏi thân phận con riêng nghèo nàn của mình, hoàn toàn trở mình thành công, lớn sát tứ phương.
Mộc Trạch Tê cũng mừng thay cho cô ấy.
Sau khi vụ kiện núi Hồng Hà kết thúc, độ hot cũng dần giảm xuống.
Nghiêm Kỷ lập tức tung ảnh cưới và tuyên bố mình đã kết hôn với Mộc Trạch Tê.
Trong bức ảnh, hai người trong trang phục lộng lẫy kèm theo dòng chữ 【tôi muốn sống với người duy nhất trong trái tim mình – vợ tôi, mẹ của con tôi, Mộc Trạch Tê là mợ chủ của tập đoàn nhà họ Nghiêm】
Nhà họ Nghiêm cũng thông báo về tiệc cưới.
Có thể nói là hết sức long trọng và trang trọng.
Cả thành phố Z lập tức bùng nổ. diễn đàn tin tức của trường trung học Hoa Thịnh cũng bùng nổ.
Thế mà Mộc Trạch Tê là cô dâu vẫn còn đang mơ màng….
Nghiêm Kỷ đã tuyên bố công khai mà không nói với cô, cũng không muốn bàn bạc với cô.
Thực sự muốn kết hôn sao?
Có vẻ đây là một chuyện hết sức bình thường.
Cô đã chuyển vào nhà tổ của nhà họ Nghiêm, khi đứa trẻ được sinh ra, thái độ của Nghiêm Kỷ với cô vẫn như thế, nên nhà họ Nghiêm đã coi cô như con dâu.
Một khi nhà họ Nghiêm tổ chức đám cưới, tức là tin này sẽ được thông báo cho toàn bộ thành phố Z .
Mộc Trạch Tê lúc này mới giật mình nhận ra rằng, hình như mình….thật sự leo được đến nhà họ Nghiêm rồi!
Đúng là hơi đau đầu.
Nghiêm Kỷ gần đây cũng rất kì lạ, anh lấy tài liệu trước đó đã sắp xếp trong phòng ra, chỉ bảo cô phân loại, nhưng không giải thích gì.
Mộc Trạch Tê cảm thấy không bình thường, nhân lúc cô đến phòng làm việc để mang trà chiều cho Nghiêm Kỷ, tranh thủ thăm dò hỏi anh.
“Anh có biết La…” Mộc Trạch Tê nuốt lại, “gần đây có phải lại xảy ra chuyện gì không?”
Nghiêm Kỷ đang bận đánh máy, dừng lại, ngẩng lên nhìn Mộc Trạch Tê. Trên xương quai xanh và bộ ngực trắng nõn của cô, còn dư lại dấu vết của cuộc ân ái đêm qua.
Nghiêm Kỷ thả người xuống ghế, bưng cốc cà phê nhấp một ngụm, rất hài lòng, đây là do Mộc Trạch Tê pha .
Cô thích dùng nước sôi 50 độ mà cô dùng để pha sữa bột cho con trai để thêm vào sau khi pha cà phê.
Bởi vì Nghiêm Kỷ không thích uống lạnh, anh thích uống cà phê nóng. Mộc Trạch Tê nói như vậy không tốt cho cổ họng và thực quản, vì vậy cô đã pha thêm nước.
Vị cà phê kém đi rất nhiều, rất khó uống, nhưng Nghiêm Kỷ chưa bao giờ nói ra. bởi vì đó là hương vị của Mộc Trạch Tê.
Nghiêm Kỷ lại nhấp một ngụm: “Nếu em có manh mối về tin tức của La Nam Nam, em có thể tự tìm”.
Mộc Trạch Tê…
Cô không thể cạy miệng Nghiêm Kỷ, ngoại trừ khi hôn anh mới sẵn sàng mở miệng, còn những lúc khác Mộc Trạch Tê đừng mong có một chút tin tức nào.
Mộc Trạch Tê mím môi cắn răng, cô không có bản lĩnh đó .
Mộc Trạch Tê ngập ngừng hỏi: “Nhà họ Lý tổ chức triển lãm hoa hồng mời rất nhiều người, cũng có mời em, em có thể đi không?”
Nghiêm Kỷ lập tức đặt ly xuống, trầm mặc không nói. Ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên cặp kính gọng bạc của Nghiêm Kỷ, hiện lên một tia sáng lạnh lẽo, Mộc Trạch Tê nhất thời không hiểu được suy nghĩ của Nghiêm Kỷ.
Mộc Trạch Tê bước tới, đi qua bàn làm việc, ngồi lên đùi Nghiêm Kỷ, nắm lấy tay anh lắc lắc làm nũng nói.
“Em chỉ đi xem thôi. Nghe bác… nghe mẹ nói, rất vui tai vui mắt, em chưa nhìn thấy tường hoa hồng bao giờ, em muốn đi xem một chút được không? Chồng ơi.”
Điện thoại của Mộc Trạch Tê đang bị theo dõi, những người bên cạnh nhà họ Nghiêm sẽ đặc biệt chú ý đến mỗi một hành động của cô, vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào cô.
Có thể nói, Mộc Trạch Tê không thể nào thoát được nhưng vẫn muốn đi.
Nghiêm Kỷ nhàn nhạt cất lời: “Ngày mai anh không đi được. Em đi một mình, sẽ có người nói ra nói vào.”
Mộc Trạch Tê tất nhiên biết câu này có nghĩa là gì. Bên ngoài đồn cô không từ một thủ đoạn nào, có thai trước khi cưới, danh chính ngôn thuận bước vào cửa lớn nhà họ Nghiêm.
Cô đã nghe nhiều lời còn khó nghe hơn thế nữa, Mộc Trạch Tê thực sự không quan tâm.
Nghiêm Kỷ thấy cô có vẻ hơi ấm ức, anh thở dài, cuối cùng cũng đồng ý: “Nếu thích thì đi xem, tùy em.”
Tuyến thời gian quay ngược lại…

Đường phân cách thời gian trở lại
Nhiều năm không gặp, bọn họ lại gặp nhau, bọn họ đã có thể gặp lại.
La Nam Nam nhìn thấy người tới thì thở dài một cái. Nam nữ chính, nam nữ phụ, nhân vật nào cũng tập hợp đông đủ lần nữa.
Với tư cách là người tập hợp, dĩ nhiên La Nam Nam lại đóng vai trò là người chủ trì.
“Hoan nghênh, hoan nghênh.”
Không đợi cô ấy nói câu khách sáo, Mộc Trạch Tê đã giằng khỏi tay anh chồng Nghiêm Kỷ của mình, vọt tới như đạn bắn.
“Nam Nam!”
La Nam Nam nhìn cảnh tượng quen thuộc, Mộc Trạch Tê chạy tới, như thể trở lại cảnh Mộc Trạch Tê chạy tới trước xe cứu mình, hai người cũng quen nhau từ vụ tai nạn đó.
Vẫn nên diễn tiếp kịch đi! La Nam Nam cũng giang tay ra ôm Mộc Trạch Tê.
Không gặp nhiều năm, hai cô gái ôm nhau òa khóc, vừa khóc vừa vỗ lưng an ủi đối phương.
Sau sự chia ly vội vàng, có thể gặp lại lần nữa thật quý giá và hạnh phúc.
Hai người cứ không ngừng khóc lóc.
Người lớn đều nhìn nhau cười, họ cũng có thể hiểu được loại tình cảm này nên đều lặng lẽ đứng đó, đợi hai người ổn định lại cảm xúc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận