Chương 177

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 177

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bé Nghiêm Hạp ở trong lòng bố nhìn mẹ khóc, ban đầu cái miệng nhỏ kìm nén, sau thấy mẹ vẫn còn khóc thì bắt đầu òa khóc.
“Me, me…” Cơ thể nhỏ bé lại gần mẹ, muốn mẹ bế, nhưng Nghiêm Kỷ ngăn lại, dỗ cậu bé.
Tiếng khóc của bé cưng đã thành công ngăn nước mắt của Mộc Trạch Tê và La Nam Nam.
“Được rồi, được rồi, không khóc nữa. Lúc tớ đi cậu vẫn còn là cô công chúa yếu ớt, sao bây giờ đã làm mẹ rồi đây!”
La Nam Nam nói không khóc, những vẫn không nhịn được cầm khăn tay lau nước mắt, còn tiện thể lau nước mũi.
Mộc Trạch Tê đẩy Nghiêm Kỷ đang lau nước mắt cho mình ra: “Chẳng phải cậu cũng trở thành nhà văn lớn nổi tiếng toàn thế giới rồi sao!”
Hai người đều muốn hỏi đối phương về chuyện xảy ra trong mấy năm qua, có rất nhiều lời muốn nói.
Nhưng nhìn Nghiêm Kỷ đang bế bé cưng đứng bên cạnh thì La Nam Nam biết ý lựa chọn tạm thời im miệng.
Nghiêm Kỷ bế con trai, bất đắc dĩ cười một tiếng.
La Nam Nam cũng không hòa nhã chút nào với loại nam chính vô cùng dịu dàng nhưng cũng cực kỳ xấu xa như Nghiêm Kỷ.
Ban đầu khi La Nam Nam đọc 《Trong lòng cậu chủ chỉ cưng chiều em》 thì vẫn còn trẻ tuổi, ngây thơ, ngốc nghếch. Cô ấy có ký ức, nhưng lại vẫn chưa có tư duy logic hoàn chỉnh.
Còn gặp phải một tác giả thích chôn tình tiết!
Lúc đó cô ấy sùng bái nữ chính từ con vịt xấu xí dần biến thành người giết chóc tứ phương, còn chỉ xem tuyến tình cảm tay nắm tay của nam chính với nữ chính, hoàn toàn không quan tâm những phần tình tiết khác.
Bây giờ sau khi cô ấy thông hai mạch Nhâm Đốc, phát hiện thứ tác giả cho ăn đều là đường giả, lại còn trộn lẫn tình tiết sex!
Nữ chính Lâm Thi Vũ vẫn xuất thân gia đình tốt, nam chính Nghiêm Kỷ là loại xấu xa dạo chơi nhân gian, nữ phụ trà xanh Mộc Trạch Tê vẫn đáng thương có tiếng mà không có miếng.
Mộc Trạch Tê của nguyên tác có cuộc sống khó khăn đến mức phải bán sắc của mình kiếm sống.
Có lẽ tác giả sợ phần sau không qua được kiểm duyệt, hoặc ảnh hưởng không tốt, vì vậy đã giấu mất một phần đất diễn của Mộc Trạch Tê, để lại rất nhiều không gian tưởng tượng xa vời.
La Nam Nam nhớ tới lý do vì sao ngay từ lúc đầu khi đọc đã cảm thấy tương tác phần sau của nữ phụ Mộc Trạch Tê và nam chính Nghiêm Kỷ quá kỳ lạ.
Phần sau của nữ phụ và nam chính đã có khoảng cách, nhưng hai người lại thường xuyên gặp gỡ. Lúc đó, La Nam Nam đã tưởng rằng nữ phụ lại đang giả bộ.
Bây giờ La Nam Nam nhớ lại, phần này đúng là vấn đề lớn!
Nữ phụ Mộc Trạch Tê luôn rất hèn mọn, sau khi bán sắc thì càng cảm thấy thua kém với nam chính, tự cho không có tư cách, vì vậy không tới gần nữa.
Hành động rời xa này giống với khi Mộc Trạch Tê “quyến rũ” của lúc trước.
Với tính cách và năng lực nhìn thấu của nam chính, có lẽ anh đã phát hiện. Dục vọng chiếm hữu của tổng tài bá đạo bắt đầu từ đây.
Sau đó, con thỏ trắng nhỏ vào miệng của tên xấu xa, hoàn toàn bị khống chế, còn không thể thoát ra được.
Hành vi khống chế này lại giống với bây giờ.
Không thể không nói, tình tiết chó má đúng là lớn mạnh.
Cũng không biết phần bị ẩn của Mộc Trạch Tê có lẽ ở trong bản nháp của tác giả đã biến thái đến thế nào rồi!
Sau khi La Nam Nam xâu chuỗi các manh mối, thật sự muốn đập người đàn ông chó này ngất đi, một tên nam chính xấu xa sói đội lốt thỏ, tổng tài bá đạo thần kinh, lòng dạ hiểm độc.
Dù đã nghe Trần Triết nói về chuyện giữa Nghiêm Kỷ và Mộc Trạch Tê, nhưng La Nam Nam biết, Nghiêm Kỷ khác với câu chuyện ẩn giấu của nguyên tác, anh thật sự để ý.
Ngoài ba lần bốn lượt không có được tình yêu, cố chấp đến điên cuồng ra, thì anh rất yêu Mộc Trạch Tê, toàn tâm toàn ý, trong tim và trong mắt đều chỉ có mình Mộc Trạch Tê.
Anh nhốt Mộc Trạch Tê là vì mạo hiểm tìm cách trốn tránh, cũng vì Mộc Trạch Tê có người em trai đặc biệt liên quan đến một bí mật.
Đến cả La Nam Nam cũng không biết vì sao Mộc Trạch Tê lại biến mất.
Nhưng bây giờ La Nam Nam đã biết.
Ngoại trừ tâm trạng có hơi lên xuống thất thường của Nghiêm Kỷ khi vừa mới bắt đầu có tình cảm với Mộc Trạch Tê chưa bao lâu ra.
Mấy năm nay bước đi của Mộc Trạch Tê hoàn toàn dựa theo quỹ đạo của “nguyên tác”. Có nghĩa là trong mấy năm Mộc Trạch Tê biến mất, là vì bị “cầm tù” ở chỗ Nghiêm Kỷ!
Biến mất, cầm tù, sinh con, không hề sai lệch một ly! Còn có danh phận hay không thì La Nam Nam không thể nào kiểm chứng.
Bây giờ Mộc Trạch Tê vô cùng nổi tiếng, tin tức hôn nhân bay đầy trời.
Kết con mẹ nó hôn đó.
Vừa nghĩ đến cảnh Mộc Trạch Tê nhà họ đã từng bị người đàn ông kia ức hiếp trong thời gian dài mà chẳng ai hay.
Trong lòng La Nam Nam điên cuồng gào thét, tên nam chính chó chết kia không xứng với nữ phụ thơm tho mềm mại của họ!
La Nam Nam tức giận đến sắp xì ra khói, nhưng cô ấy không thể làm gì cả, dù sao trên người Nghiêm Kỷ vẫn có hào quang nam chính.
Tuy vậy vẻ mặt vẫn còn vô cùng ghét bỏ, lườm nguýt Nghiêm Kỷ một cái.
Nghiêm Kỷ bị nhắm vào lại chẳng sao cả, chỉ cần không phải cưỡng ép đưa Mộc Trạch Tê đi là được. Nghiêm Kỷ nhận lấy cái trợn mắt này.
Ghét là ghét, nhưng khi La Nam Nam nhìn thấy con của anh và Mộc Trạch Tê – “Thái Tử” của nhà họ Nghiêm trong lòng ngực anh.
La Nam Nam liền cảm thấy vui vẻ.
Cô ấy nhìn khuôn mặt nhỏ Tiểu Nghiêm Hạp mà ngạc nhiên thốt lên: “Ôi chao, đứa bé kết tinh của hai người sau này trưởng thành là đẹp ngút trời đó! Tuy vẫn giống thằng bố khốn nạn, nhưng cũng rất đáng yêu, nào, đến đây, dì thương!”
La Nam Nam lập tức đưa tay xoa khuôn mặt nho nhỏ mềm mại mũm mĩm của Tiểu Nghiêm Hạp, vỗ tay, ý hỏi bé con có muốn cô ấy ôm hay không.

Bình luận (0)

Để lại bình luận