Chương 179

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 179

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh nhớ lại khoảng thời gian đó, sâu xa nói “Trước đây còn phải vụng trộm im lặng, nhưng bây giờ dĩ nhiên có thể quang minh chính lớn rồi.”
Trong lòng Nghiêm Kỷ vô cùng thỏa mãn. Hiện tại cuối cùng anh cũng có thể quang minh chính lớn ở cùng với Mộc Trạch Tê rồi.
Mộc Trạch Tê đương nhiên cũng cảm nhận được tình cảm của anh, nhớ lại cảnh tượng lúc đó, lời nói của Nghiêm Kỷ chỉ có thể ẩn giấu trong trò chơi, câu nào cũng tràn ngập tình yêu.
Hàng mi dài của cô rũ xuống, cảm thấy hơi áy náy, không dám nhìn lại ánh mắt của Nghiêm Kỷ.
La Nam Nam ôm bé Nghiêm Kỷ để tránh mùi chua tình yêu của bố mẹ cậu bé.
Tình cảm chân thành đúng là tình cảm chân thành, La Nam Nam không phủ nhận điểm này của Nghiêm Kỷ. Nhưng nó không thể xóa bỏ được việc làm ép buộc và ngang ngược chết tiệt của anh.
La Nam Nam nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của bé Nghiêm Hạp nghiêm túc dạy dỗ.
“Tương lai cháu đừng trở thành một người khốn nạn như bố cháu đấy. Cháu đã là một đứa bé tám tháng tuổi trưởng thành rồi, đừng có được bố mình dỗ dành mà nghe theo, phải học cách lật bàn bố, biết không.”
Bé Nghiêm Hạp nghe không hiểu, còn phun bong bóng nước.
Sau đó cô ấy nhỏ tiếng nói tiếp: “Lát nữa dì xin lỗi với cháu, nhưng vì cuộc sống hạnh phúc của mẹ cháu, cháu phải chịu đựng. Muốn trách thì trách bố cháu, biết không?”
Trần Triết… có ai lại đi dạy một đứa trẻ như vậy chứ.
Trò chơi đã đến nửa hiệp sau.
Trên đường Lâm Thi Vũ đi vào toilet, La Nam Nam cũng đi một chuyến. Sau đó mới thực hiện trận chiến cuối cùng.
Dựa vào tình hình chiến đấu, tình huống của La Nam Nam hơi chật vật, bởi vì một số trò chơi nhỏ không thân thiện với cô ấy.
Cả người La Nam Nam đứng yên như núi, rất khó di chuyển, khó phòng thủ đòn tấn công.
Cô ấy thầm vỗ đầu trong lòng, tư duy theo cảm tính của nhà văn như mình đúng là kém hơn nhiều so với tư duy lý trí tỉnh táo kín kẽ trong kinh doanh.
Dễ để lộ nhược điểm.
Mộc Trạch Tê vô cùng lo lắng, cô muốn đi vệ sinh.
Nghiêm Kỷ ôm eo cô, nhéo một cái: “Mọi thành viên trong trò chơi đều phải nghiêm túc tuân thủ luật chơi.”.
La Nam Nam tỏ vẻ: “Đúng đúng đúng! Tôi đã đồng ý tuân theo luật chơi!”
Sau đó, đến chỗ Mộc Trạch Tê lắc chiếc cốc, rơi ra một thẻ. Cô ấy lại rút được món quà lớn là kim bài cứu mạng, một lần dùng thuật thế thân và một lần che giấu để tránh sát thương.
La Nam Nam bật dậy và reo hò phấn khích.
Bé Nghiêm Hạp nhìn thấy người khác vui vẻ cũng vui vẻ theo, phịch một cái đứng lên. Mộc Trạch Tê không thể ôm nổi, bàn tay nhỏ nhắn của cậu bé nắm lấy chồng thẻ đánh bạc của Nghiêm Kỷ phía bên kia và kéo một cái.
Cậu bé người nhỏ, nhưng sức lực rất lớn
Rầm một cái, toàn bộ sa bàn đều lộn xộn. Tất cả mọi người đột nhiên dừng lại.
“Bé ngoan!” La Nam Nam càng phấn khích reo hò, đúng là lật bàn của bố! La Nam Nam đột nhiên cảm thấy, mặc dù mình bị đánh bại nhưng cũng vinh quang!
Cứ như vậy, trận đấu này không có kẻ thắng người thua.
Trời đã khuya, mọi người cũng chuẩn bị về.
Bé Nghiêm Hạp đã buồn ngủ, ngủ thiếp đi trong vòng tay rộng lớn của bố mình.
Mộc Trạch Tê và La Nam Nam ôm nhau chào tạm biệt, đồng thời hẹn sẽ trò chuyện lần sau.
Nghiêm Kỷ vỗ nhẹ vào lưng con trai bảo bối và cảm thấy có gì đó không ổn, cực kỳ không ổn.
Hai người đều không nói gì, thật sự giống như một cuộc gặp gỡ hòa hợp bình tĩnh, cảnh tượng như vậy rất kỳ lạ.
Trái tim của cả La Nam Nam và Mộc Trạch Tê đều đang trào dâng nhanh đến mức sắp bay ra ngoài, nhưng họ rất bình tĩnh, một kiểu bình tĩnh giả tạo.
Cuối cùng La Nam Nam cũng mỉm cười, chào tạm biệt Mộc Trạch Tê và đi theo Trần Triết lái xe trở về.
Nghiêm Kỷ hơi nhíu mày hỏi Mộc Trạch Tê: “Chỉ như vậy đã đi về rồi à?”
Mộc Trạch Tê lập tức bày ra vẻ mặt ấm ức “Anh nhìn em như thế này, em còn có thể không quay về sao? Tuy nhiên, nếu anh bằng lòng…”
“Anh không muốn.” Mộc Trạch Tê chưa kịp nói xong, Nghiêm Kỷ đã lập tức từ chối.
Giác quan thứ sáu của Nghiêm Kỷ rất mạnh, gần đầy anh đều lo lắng không yên về kết cục cuối cùng sắp tới.
Hai người không tổ chức hôn lễ và kết hôn, anh không nắm được trong tay thì anh cũng không thể yên tâm.
“Sau này hai người có thể trò chuyện như thế nào cũng được nhưng bây giờ thì không được. Anh đã nói rồi, sau khi kết hôn thì hai người mới có thể trò chuyện riêng tư với nhau.”
Lại là dục vọng kiểm soát chặt chẽ này.
Thật ra Mộc Trạch Tê chỉ cần nói với Nghiêm Kỷ rằng mình rất yêu anh, cho anh cảm giác an toàn là được.
Nhưng La Nam Nam nói đúng, khi Nghiêm Kỷ không nhận ra việc làm sai lầm của mình thì sau này sẽ ra sao? Cứ bắt giữ cô sao?
Đừng tha thứ cho anh quá sớm.
Mộc Trạch Tê mím môi, cũng không nói nữa.
Cô bế đứa bé trên tay, ôm chặt, vỗ nhẹ vào lưng con trai để cảm nhận con trai: “Vậy thì anh đi lấy xe đi, về nhà thôi.”
Nghiêm Kỷ gật đầu đi lấy xe.
Nghiêm Kỷ nhìn thấy Trần Triết đã đưa La Nam Nam vào trong xe, ghế sau cũng rung lên, khi Mộc Trạch Tê cũng ôm đứa trẻ lên xe, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Nghiêm Kỷ đẩy cần số, điều khiển tay lái, khởi động chiếc xe.
Nghiêm Kỷ liếc nhìn kính chiếu hậu, kinh ngạc trợn to hai mắt, lập tức dừng xe lại.
Anh quay ngoắt ra ghế sau.
Quả thật có người ngồi ở ghế sau, nhưng lại là Lâm Thi Vũ đang mặc quần áo và áo khoác của Mộc Trạch Tê, tóc cuộn lên như Mộc Trạch Tê đang ôm bé Nghiêm Hạp.
Bé Nghiêm Hạp ngồi ngơ ngẩn, ngẩng đầu nhìn Lâm Thi Vũ, miệng chảy nước bọt, không biết vì sao mẹ mình lại khác đi.
Nghiêm Kỷ đột nhiên cảm thấy không ổn, trực tiếp hét lên: “Mộc Trạch Tê đâu?”
Giọng nói của anh khiến bé Nghiêm Hạp sợ hãi tới mức giật mình một cái, cậu bé mếu miệng vô thức ngả người ra sau, muốn chui vào vòng tay của mẹ tìm sự an ủi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận