Chương 181

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 181

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tớ đau lòng cho anh ấy nhưng tớ muốn rời xa anh ấy một lần cũng không sao cả. Tớ còn muốn đi chơi mà.”
“Ha ha ha! Đúng là cậu, Mộc Trạch Tê.”
Thảo nào Nghiêm Kỷ dễ nổi điên, tính cách của Mộc Trạch Tê mềm mỏng dễ bị bắt nạt, nhưng cũng mềm mỏng đến mức khó có thể nắm chặt trong tay, giống như bùn nhão vậy, càng mềm càng khó giữ.
Trên máy bay có một công tử bột, đang giơ tay chào La Nam Nam.
La Nam Nam ôm Mộc Trạch Tê, tiếp đón Trần Triết.
“Vậy thì ra ngoài chơi đi, hai người tách nhau một khoảng thời gian, cũng là giúp cậu nhận ra cảm xúc của bản thân đối với Nghiêm Kỷ.”
“Được!”
Hai chị em ôm vai nhau, cùng với Trần Triết đi theo phía sau mơ màng ngồi lên máy bay.
Nghiêm Kỷ biết Mộc Trạch Tê đã ra nước ngoài rồi.
Nghiêm Kỷ ôm lấy Tiểu Nghiêm Hạp đang khóc, dỗ dành cậu bé.
Trước khi Lâm Thi Vũ rời đi đã nói với anh câu này: “Cậu thừa biết Mộc Trạch Tê yêu cậu, cần gì phải nắm chặt cô ấy không buông, ép cô ấy phải chạy đi nơi khác. Hãy cho cô ấy chút thời gian để cô ấy suy nghĩ thấu đáo.”
Nghiêm Kỷ biết những đạo lý này. Nhưng anh sợ, sợ Mộc Trạch Tê không tim không phổi, đi rồi sẽ không trở lại. Vì vậy anh mới muốn kết hôn, trói cô lại rồi tính sau.
Bây giờ, cô bỏ lại con trai, khiến Nghiêm Kỷ càng lo lắng cô không cần bất cứ thứ gì nữa.
Nghiêm Kỷ hít sâu, bé Nghiêm Hạp liếc nhìn anh. Hai bố con trừng mắt nhìn nhau, đều đang đợi mẹ trở về.
Tiệc cưới của Nghiêm Kỷ và Mộc Trạch Tê tạm thời gác lại, may mà lúc đấy bà Duẫn muốn tìm ngày lành tháng tốt, muốn tổ chức thật hoành tráng.
Nhà họ Nghiêm cũng chỉ thông báo tin sẽ kết hôn, nhưng chưa thông báo thời gian cử hành hôn lễ.
Nghiêm Kỷ đích thân tự chuẩn bị hôn lễ. Phong cách phương Tây và Trung Quốc đều có.
Nghiêm Kỷ như phát điên tìm kiếm tin tức của Mộc Trạch Tê, nhưng khi Trần Triết gửi địa chỉ của Mộc Trạch Tê, biết cô đang ở đâu, Nghiêm Kỷ lại do dự.
Anh không làm phiền cô.
Chỉ cần biết cô ở đâu, chỉ cần tìm được cô, Nghiêm Kỷ cũng bằng lòng.
Sau khi Lâm Thi Vũ và Lý Thuần biết, trêu ghẹo nói Nghiêm Kỷ đã thay đổi rồi. Sau khi nói với Triệu Nhạc Sinh, anh ta cũng nói phải liên hệ với bác sĩ tâm lý cho Nghiêm Kỷ, chuyện này kích thích đến mức nào.
Gần đây Tiểu Nghiêm Hạp luôn bám lấy bố, không biết tại sao, chỉ cần nhìn thấy bầu không khí náo nhiệt sẽ cười theo.
Giống như cậu bé mấy ngày trước không có mẹ nên khóc lóc thảm thiết không phải cậu bé, cả nhà đều bị cậu bé chọc cười.
Nghiêm Kỷ không khỏi cười khổ.
Mọi người nhìn thấy Nghiêm Kỷ như vậy cũng không trêu ghẹo anh nữa.
Nghiêm Kỷ biết tấm lòng của La Nam Nam, đưa Mộc Trạch Tê về đây chắc chắn hai người sẽ lại cãi nhau. Cứ xem như để Mộc Trạch Tê thư giãn một chút, cho đôi bên không gian tự do.
Thế là Nghiêm Kỷ một mình chăm sóc con.
Trừ những lúc né Nghiêm Hạp thèm sữa mẹ, cứng đầu không chịu uống sữa khiến Nghiêm Kỷ đau đầu ra thì những thứ khác cũng khá tốt.
Bà Duẫn và Phương Dung Hoa rất cởi mở, đều không có ý kiến đối với chuyện Mộc Trạch Tê “bỏ chồng bỏ con”, trái lại còn nói ra ngoài chơi cũng tốt.
Hai người cuồng vợ như Nghiêm Quốc Uy và Nghiêm Tư Hoa lại không vui, giống như sự việc đang xảy ra trên người hai bọn họ vậy.
Gần đây Nghiêm Hoằng Hoa lại không thèm để ý tới Phương Hoa Dung, nói Nghiêm Kỷ nghỉ ngơi đủ lâu rồi, bảo anh đứng ra quản lý tập đoàn nhà họ Nghiêm.
Phương Hoa Dung cảm thấy ông phiền phức thì thôi đi, bây giờ vừa nghe đã nói: “Con dâu không có ở đây, cháu trai cứ dính lấy con trai, ông lại đưa hết công việc cho con, thằng bé cũng đủ bận rộn đấy.”
Nghiêm Hoằng Hoa nhướng mày: “Năm đó, sau khi bà sinh ra Nghiêm Kỷ, chẳng phải cũng thường xuyên nóng nảy sao. Lúc ấy không phải tôi cũng mang theo Nghiêm Kỷ đi làm sao?”
Phương Hoa Dung nhớ lại, sinh Nghiêm Kỷ ra nhưng Nghiêm Hoằng Hoa không thích dắt theo, mỗi ngày cứ dính lấy mình.
Phương Hoa Dung nổi nóng với ông và kêu ông dắt theo.
Khi đó Nghiêm Hoằng Hoa đi đâu họp cũng đều ôm Nghiêm Kỷ theo. Từ nhỏ Nghiêm Kỷ đã không thích cười không thích khóc, vẻ mặt đều nghiêm túc, hai bố con rất ít tương tác.
Giống như hai gương mặt khó chịu một lớn một nhỏ. Bà không khỏi cười ra tiếng, còn lật lại xem ảnh.
Tất cả mọi người lật xem ảnh, nhớ lại quá khứ, bốn thế hệ vui vẻ và hòa hợp với nhau.
Đúng lúc này, nhà họ Nghiêm nghênh đón vị khách bất ngờ.
Khi nhìn thấy gia đình nhà họ Mộc, thì cả hai nhà đều vô cùng ngạc nhiên, vừa mừng vừa sợ.
Nghiêm Kỷ ôm con trai vội vàng tiến lên nghênh đón: “Bà nội, bố mẹ vợ, em vợ. Mau vào đi!”
Nhà họ Mộc nhìn thấy Nghiêm Hạp thì vô cùng vui vẻ, mừng đến phát khóc.
Một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy Nghiêm Hạp từ trong tay Nghiêm Kỷ, ôm xong lại giơ lên cao: “Nào! Nghiêm Hạp! Để cậu ôm nào!”
Mộc Tư Tề ở bên cạnh nói: “Anh! Để cho em ôm với!”
Bé Nghiêm Hạp ngơ ngác nhìn Mộc Kiến Hiền, còn duỗi tay nhỏ bé đập vào mặt cậu ấy một cái, lại ngơ ngác khó hiểu nhìn lại bố Nghiêm Kỷ.
Khi Vạn Dung tiến lại gần hôn cháu ngoại mình, bé Nghiêm Hạp ngây ngẩn cả người.
Không trách cậu bé lại sửng sốt, đây là lần đầu tiên cậu bé nhìn thấy một người trông giống mẹ mình.
Đây là lần đầu tiên Nghiêm Kỷ nhìn thấy em trai của Mộc Trạch Tê, Mộc Kiến Hiền. Dáng người cao thẳng, khuôn mặt ngây ngô nhưng mang theo sự tĩnh lặng của người lính.
Gương mặt của cậu ấy và Mộc Trạch Tê tương đối giống nhau, chỉ là lông mày Mộc Kiến Hiền cứng rắn hơn càng giống bố Mộc Kiến Hiền một chút.
Cả hai người đàn ông gật đầu với nhau, xem như là chào hỏi.
Bé Nghiêm Hạp nhìn Vạn Dung thì càng không cần phải nói.
Nghiêm Kỷ sợ Nghiêm Hạp khóc nên ôm lại rồi giới thiệu với cậu bé: “Nghiêm Hạp, đây là người nhà của mẹ, cũng là người nhà của con.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận