Chương 182

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 182

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này bé Nghiêm Hạp mới chủ động tiến lại gần muốn ôm, người đầu tiên tất nhiên là bà ngoại Vạn Dung.
Mỗi người trong nhà họ Mộc đều ôm từng người một, mỗi người ôm không được bao lâu đã vội vàng hô to đến người tiếp theo.
Có chắt trai, bà nội Mộc lúc nào cũng rưng rưng, ngay cả Mộc Quan Kỳ ôm cháu ngoại trên mặt cũng có nét cười.
Nhà họ Nghiêm và nhà họ Mộc vốn có một chút quan hệ sâu xa.
Vạn Dung, Mộc Quan Kỳ và Phương Hoa Dung, Nghiêm Hoằng Hoa càng không cần phải nói, là người quen cũ.
Gia đình hai bên nhanh chóng hòa thuận với nhau, vui vẻ hạnh phúc.
Chỉ thiếu người quan trọng nhất là mẹ của đứa bé.
Hai gia đình ngồi xuống và nói chuyện.
Về quân sự không tiện để nói nhiều. Chỉ nói rằng vì lý do đặc biệt nên nhiệm vụ được tách ra. Mộc Kiến Hiền đã hoàn thành trước mấy chục năm, có thể phân nhiệm vụ khác ở bên ngoài.
Dĩ nhiên Mộc Kiến Hiền sẽ trở về thăm chị gái và cháu ngoại.
Vì vậy khi nhà họ Mộc im hơi lặng tiếng trở về liền đi thẳng đến nhà họ Nghiêm.
Nhà họ Nghiêm rất áy náy thông báo hướng đi của Mộc Trạch Tê.
Vạn Dung nghe được thì tức giận, liền nói muốn bắt cô quay về: “Bỏ lại con chạy trốn, con gái tôi tạo phản rồi, làm mẹ mà như vậy sao!”
Phương Hoa Dung quá quen với tính tình của bà nên giữ chặt bà lại: “Là tôi không tốt, tính tình con trai tôi không giống với bố nó, Trạch Tê cũng chạy không thoát.”
Bà nội Doãn cũng tiếp lời: “Đúng vậy, con không dạy lỗi của bố.”
Một lúc đã mắng tổ tôn ba đời. Nghiêm Quốc Uy, Nghiêm Hoằng Hoa, Nghiêm Kỷ…
Cuối cùng vẫn là Nghiêm Quốc Uy đề nghị, chuyện tình cảm của con cái thì để bọn nhỏ giải quyết, người lớn sẽ không xen vào.
Người ít nói như Mộc Quan Kỳ cũng nói để tự bọn họ giải quyết.
Cả hai nhà đều nói chuyện, Nghiêm Kỷ cũng nói là lỗi của mình, sẽ tự mình giải quyết.
Vạn Dung chỉ có thể nhịn.
Bố mẹ hai bên đã gặp nhau.
Vạn Dung nhấp một ngụm trà, mang theo áy náy nhưng nụ cười gần như bay lên trời: “Không ngờ vẫn có duyên. Tôi là người không có phúc phận gì mà leo được vào một gia đình giàu có.”
“Ngay cả khi sinh một đứa con gái cũng không tranh giành để leo lên được một gia đình giàu có. Thật ngại quá, vẫn là nhà họ Nghiêm mọi người.”
Vạn Dung lại ghi hận năm đó Nghiêm Hoằng Hoa nói bà bám vào leo lên nhà quyền quý.
Gương mặt của Nghiêm Hoằng Hoa hơi cứng đờ, nghĩ đến cái gì lại cười một tiếng: “Cháu trai nhà họ Nghiêm dĩ nhiên sẽ được yêu thương.”
Vạn Dung cười một tiếng: “Nói hay lắm, cháu trai dù thế nào cũng vẫn gọi tôi một tiếng bà ngoại.”
“Hai chữ ông nội của tôi lại dễ nghe hơn một chút.”
Vạn Dung không quan tâm: “Gọi ông một tiếng ông nội, ông đã vui vẻ cho cháu trai tiêu tiền. Cũng được, dù thế nào cũng là con cháu của nhà họ Mộc tôi, không thiệt thòi.”
“Vẫn hở một chút là nhắc đến tiền nhỉ?”
“Đúng rồi. Người bình thường như chúng tôi phải bôn ba vì mấy lượng bạc vụn, sao hả?”

Trong vài hiệp đấu của hai người, lớp trẻ nhìn vào mà trợn mắt, há hốc mồm.
Mộc Quan Kỳ đã quen rồi.
Phương Hoa Dung thở dài, đúng là không thay đổi một chút nào.
Bởi vì Nghiêm Hạp, cả hai nhà đều không muốn buông tay, đều muốn ở cùng nhau. Đến lúc đó có thể bình tĩnh vượt qua như thế nào mới là vấn đề.
Trong nháy mắt, 4 tháng đã trôi qua.
Mộc Trạch Tê theo La Nam Nam đi khắp nơi và ký hợp đồng làm trợ lý của cô ấy. Bọn họ đã nhìn thấy phong cảnh của nhiều quốc gia khác nhau, cũng biết thêm rất nhiều người.
Hai người trò chuyện đến nỗi đôi môi của họ khô lại.
Trần Triết vẫn như trước đây, phụ trách châm trà rót nước cho hai người, mua kem dưa hấu. Thỉnh thoảng để cho hai người họ nghỉ ngơi.
Mộc Trạch Tê biết được, lúc đó gia đình La Nam Nam đột nhiên rút lui là bởi vì người bố của cô ấy đã đi theo đường của người khác và trở thành người bảo lãnh.
Vì vậy, gia đình chỉ có thể đi ra nước ngoài.
La Nam Nam đã chạy khắp nơi trong những năm qua, ngoại trừ vì nhiệm vụ của hệ thống, bản thân cô ấy cũng rất hạnh phúc.
Bởi vì cô đã hoàn thành ước mơ đi du lịch vòng quanh thế giới trước khi xuyên sách.
Hai người nằm trên gác mái kiểu Châu Âu, lắng nghe tiếng mưa.
La Nam Nam đột nhiên hỏi: “Mộc Trạch Tê, mấy năm nay cậu có hạnh phúc không?”
Mộc Trạch Tê sửng sốt, vì sao cô ấy lại hỏi vấn đề quê mùa như vậy. Nhưng cũng lập tức hiểu được lý do La Nam Nam muốn hỏi.
La Nam Nam chưa từng hỏi thẳng mình và Nghiêm Kỷ như thế nào. Không biết là sợ mình khổ sở hay là chắc hẳn có cái gì khác.
Mộc Trạch Tê nhớ lại rất nhiều: “Tớ cảm thấy hạnh phúc. Tớ nói vậy, có khi nào cậu sẽ nói tớ mắc chứng Stockholm không?”
La Nam Nam lắc đầu: “Hạnh phúc hay không do chính cậu quyết định. Tiếp tục nói đi.”

Mộc Trạch Tê nằm ngửa trên giường, lẩm bẩm nói: “Tớ không thể đồng ý với những chuyện khốn kiếp Nghiêm Kỷ đã làm, nhưng anh ấy chưa từng thật sự ngăn cản tớ tìm kiếm bản thân mình. Ngoài việc kiểm soát tớ, thật ra anh ấy luôn quan sát tớ, hỏi tớ đã nghĩ kỹ chưa?
Mỗi khi anh ấy hỏi như thế, tớ sẽ tự hỏi bản thân mình.
Nghiêm Kỷ bá đạo lại ngang ngược, cái này không thể nào phủ định được. Nhưng không thể nói anh ấy không yêu tớ, luôn có một số người mà tính cách của người đó khiến người đó yêu người khác theo cách như vậy.
Còn tớ, tớ quá quen với việc bị kiểm soát, giống hệt hoa Thổ Ti vậy(*). Tớ không dũng cảm, cũng không quá tự lập. Cho dù có tìm kiếm bản thân thì tớ cũng phải tìm dưới tình huống có cánh tay để dựa vào.”
(*) Là một giống tầm gửi, sống nhờ cây khác
Nói tới đây, Mộc Trạch Tê cảm thán: “Tính tình tớ như thế này, đúng là nữ phụ. Tớ thật sự không thể kiên trì và tự lập như Lâm Thi Vũ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận