Chương 187

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 187

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người đều rất hưởng thụ khoái cảm tình dục lâu ngày không có này.
Mộc Trạch Tê tự chuyển động đến sung sướng, nhìn Nghiêm Kỷ sướng đến nhíu mày, đôi mắt đào hoa hẹp dài và chóp mũi đỏ lên.
Mộc Trạch Tê lập tức nhận ra tại sao đàn ông lại muốn bắt nạt phụ nữ trên giường như vậy.
Cô đưa tay trêu đùa hạt đậu trên ngực Nghiêm Kỷ, nhìn chúng dần dần dựng thẳng, sau đó ngắt nhéo.
Đầu ngực của đàn ông tuy không nhạy cảm như phụ nữ nhưng cũng không phải không có cảm giác.
Nghiêm Kỷ bị trêu đùa như vậy, cả người căng thẳng, yết hầu tràn ra tiếng rên rỉ, mang theo chút run rẩy.
Mộc Trạch Tê càng hưng phấn, cô cúi thấp người xuống một chút, bên eo không ngừng di chuyển bạch bạch, đôi vú nặng trĩu đè trên ngực Nghiêm Kỷ.
“Nghiêm Kỷ… anh khóc một chút đi có được không?”
Nghiêm Kỷ sững sờ. Mộc Trạch Tê thức tỉnh cái gì rồi?
Mộc Trạch Tê dừng lại, cô hôn lên môi mỏng của Nghiêm Kỷ một cái: “Lúc ở trên giường nhìn thấy anh khóc rất đáng yêu.”
Ha ha.
Bản thân tự di chuyển, cao trào sướng mấy lần sẽ xuất hiện ảo giác.
Nghiêm Kỷ đột nhiên thẳng eo đâm lên phía trên một cái. Khác với khi Mộc Trạch Tê chậm rãi cọ xát, lúc này côn thịt to lớn kia nhanh chóng đâm vào chỗ sâu nhất.
Mộc Trạch Tê bị đâm đến run lên, cơ thể lập tức mềm nhũn, nuốt côn thịt vào nơi sâu nhất.
Cô ưm a rên rỉ, ngã lên trên người Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ ôm lấy eo cô, hôn lên gò má của cô: “Vậy thì xem thử xem ai sẽ là người khóc.”
Nghiêm Kỷ tiếp tục thẳng eo cắm vào, anh chỉ nhẹ nhàng sử dụng sức lực chủ yếu của người chồng đã khiến Mộc Trạch Tê mất hồn.
Cô rên rỉ ưm a, không thể nào ngồi thẳng người dậy, lại tiết ra một lượng lớn mật dịch.
Giữa hai đùi của cô đã ướt nhẹp, mật dịch chảy dọc xuống theo bộ phận sinh dục đang không ngừng kết hợp của hai người, đâm một cái thì chảy ra một chút, cho đến khi chảy xuống eo của Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ đã nhịn rất lâu, khát vọng bắn tinh rất mãnh liệt, chỉ bị kẹp thêm mấy cái thì anh đã không kìm nén nổi nữa.
Anh đỡ Mộc Trạch Tê đứng lên, nhìn bầu ngực đẹp đẽ của cô đung đưa lúc bị đâm, tiếp tục cắm vào.
“Ưm ưm a a…” Mộc Trạch Tê giống như đang ngồi trên lưng chú ngựa bị mất khống chế, bị làm đến điên loạn, dường như cô sợ bị văng ra ngoài nên chỉ có thể kẹp chặt huyệt nhỏ, không ngừng run rẩy.
Nghiêm Kỷ bị kẹp đến tê dại cả sống lưng, sung sướng mất hồn.
Sau khi Nghiêm Kỷ đâm mấy chục lần vừa nhanh vừa sâu xong thì hai người đều run lên một cái, cùng đạt đến cao trào mất hồn.
Nghiêm Kỷ không rút côn thịt ra, cứ cắm vào trong như vậy, thở dốc nghỉ ngơi.
Qua hồi lâu.
Mộc Trạch Tê dần dần lấy lại tinh thần, Nghiêm Kỷ bắn rất nhiều, cô cảm thấy bên trong tử cung đang căng ra.
Cơ thể của cô còn đang run rẩy vì dư âm sau cao trào, cô chậm rãi nâng vòng eo đã mềm nhũn lên, rút côn thịt đã bắn mà còn cứng đờ từ trong huyệt nhỏ ra ngoài.
Không có côn thịt bịt lại nên chất lỏng bên trong bị anh bắn ra hoặc tự cô tiết ra do kích tình lập tức chảy ra ngoài.
Đúng lúc chảy xuống trên cơ bụng của Nghiêm Kỷ, vương vãi khắp nơi.
Một màn này quá dâm đãng rồi.
Nghiêm Kỷ lật người đổi vị trí trên dưới của mình với Mộc Trạch Tê.
Bàn tay anh nắm lấy hai bàn chân run rẩy của cô rồi nâng cao lên, côn thịt lại lần nữa mở ra huyệt nhỏ đỏ ửng do vừa bị ma sát, cắm vào chỗ sâu nhất.
Mộc Trạch Tê bị đâm giật cả mình, hai bàn chân bị kìm lại càng run rẩy mạnh hơn, rên rỉ ưm a: “Ưm… không phải đã nói cho em ở trên à?”
Nghiêm Kỷ thở hổn hển, điên cuồng cắm vào: “Tê Tê không còn sức nữa, để chồng làm cho, Tê Tê nằm yên hưởng thụ là được rồi.”
Nghiêm Kỷ cúi người kìm chặt Mộc Trạch Tê, môi lưỡi giao hòa một cách dịu dàng với cô.
Dưới eo cô là côn thịt đang mạnh mẽ cắm vào chỗ sâu, để mị thịt vừa mới co rút sau cao trào quấn quýt lấy nó, rồi đâm thẳng vào tử cung để miệng nhỏ đó hút vào.
Như vậy khiến cho Mộc Trạch Tê cảm nhận được rõ ràng côn thịt đang ra vào trong mình. Cứ như vậy lặp đi lặp lại nhiều lần, vừa sâu vừa mạnh, lập tức khiến Mộc Trạch Tê bị cắm đến mất hồn.
Bên trên là nụ hôn dịu dàng nhưng bên dưới là những lần đâm vào mãnh liệt. Hai người kết hợp tạo ra khoái cảm ngập trời.
Mộc Trạch Tê sướng đến mất hồn, trong đầu trống rỗng, chỉ còn lại khoái cảm xung đột giữa nụ hôn trên môi và những lần cắm rút trong cơ thể mang đến.
Chỗ kết hợp của hai người rất lầy lội, tinh dịch và dâm thủy rót đầy bị tràn ra ngoài, cùng với việc côn thịt không ngừng đâm chọc khiến dịch thể cũ bị ép ra ngoài, sau đó lại thêm dịch thể mới vào.
Củi khô bốc lửa, gần như cháy cả một đêm…

Sáng sớm, gió tuyết đã ngừng.
Nghiêm Kỷ đang giúp xúc tuyết, Mộc Trạch Tê dắt con chơi ở một bên
Hai mẹ con như chơi cát, xếp tuyết thành đủ các hình dáng.
La Nam Nam cảm thấy lạnh run lẩy bẩy, cô ấy uống một hớp trà nóng, nói: “Trời mới vừa đổ tuyết, hai vợ chồng các cậu không sợ con bị nhiễm lạnh sao?”
“Không sao, nó cứng lắm. Không lạnh được đâu.” Nghiêm Kỷ trở lại.
Mộc Trạch Tê phát hiện sức lực và tâm lý của Tiểu Nghiêm Hạp tràn đầy năng lượng, còn chưa biết đi thành thạo đã chạy lung tung khắp nơi.
Chơi đùa đến mức cả cơ thể nhỏ bé nóng hầm hập.
Tối qua Mộc Trạch Tê bị lăn lộn như thế, hôm nay lại chạy khắp nơi nên bây giờ đã mệt mỏi, cuối cùng đành dỗ bé đứng lại chơi xếp tuyết.
Mộc Trạch Tê thấy La Nam Nam mặc áo ngủ dày nặng, nhàn nhã ngồi uống trà, phát huy trách nhiệm trợ lý, thúc giục cô ấy.
“La Nam Nam! Đừng rề rà nữa! Mau đi rửa mặt chải đầu, hôm nay ngày hội ký tên đã bắt đầu rồi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận