Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lý Vi vừa xem kịch hay vừa đổ thêm dầu vào lửa mà lớn tiếng nói: “Thanh mai trúc mã cái gì, là nhà Mộc Trạch Tê lôi kéo tình cảm kết thân với nhà Nghiêm Kỷ, khi còn bé chẳng qua đã gặp mặt vài lần mà thôi.”
Mộc Trạch Tê nghe được, nhưng không có phản ứng gì. Đúng là nhà họ Mộc kết thân với những người có địa vị cao hơn mình.
Cô nhớ hồi nhỏ mỗi năm nếu có cơ hội đều sẽ đến nhà họ Nghiêm hai lần.
Đến lúc đó mẹ cô sẽ trang điểm cho cô vừa đáng yêu vừa xinh đẹp, để cô đi tìm Nghiêm Kỷ chơi và làm thân với anh.
Từ nhỏ, Mộc Trạch Tê đã biết mưu cầu danh lợi.
Lúc nhỏ Mộc Trạch Tê rất sợ Nghiêm Kỷ.
Bởi vì khi Nghiêm Kỷ còn bé đã có thể duy trì được sự điềm tĩnh của người trưởng thành, anh luôn nở nụ cười như thường lệ khi đối mặt với cô nhóc Mộc Trạch Tê, lúc ấy đôi mắt đào hoa dịu dàng của anh giống như liếc một cái lập ức có thể nhìn thấu mục đích của Mộc Trạch Tê.
Mà mỗi lần Mộc Trạch Tê chơi với Nghiêm đều vô cớ mà trở nên sợ hãi đến mức hốt hoảng bỏ chạy, sau khi về nhà Mộc Trạch Tê còn nói dối mẹ rằng mình và Nghiêm Kỷ chơi rất vui…
Sau đó mẹ cô sẽ càng vui vẻ để ông nội đưa cô đến nhà họ Nghiêm, Mộc Trạch Tê chính là tự làm tự chịu…
Sau này lớn lên, khi cô đến tuổi mơ mộng về tình yêu. Cho dù là gia thế hay là bản thân Nghiêm Kỷ cũng đều xuất sắc, đương nhiên cô sẽ coi anh trở thành đối tượng mà say đắm.
Cô vẫn luôn theo đuổi Nghiêm Kỷ.
Vẫn luôn như vậy…
Sau khi kết thúc hai tiết học buổi chiều, tiết cuối cùng được nghỉ để tiến hành kiểm tra sức khỏe cho lớp học bơi sắp tới.
Sau khi Mộc Trạch Tê hoàn thành việc kiểm tra, cô nhìn thấy Lâm Thi Vũ đi vào qua tấm rèm cửa bị gió thổi nhẹ.
Lâm Thi Vũ vừa cởi áo ra, đột nhiên có một tiếng “răng rắc” vang lên. Lâm Thi Vũ cuống quít quay đầu lại nhìn, nhưng không thấy ai ở đó hết, chỉ thấy rèm cửa mở ra đang lắc lư không ngừng.
Mộc Trạch Tê nhanh chóng rời khỏi phòng thay đồ, trong tay nắm chặt chiếc điện thoại di động, hô hấp trở nên dồn dập khiến trái tim cô đập loạn xạ.
Mà đúng lúc Nghiêm Kỷ kiểm tra sức khỏe xong đi ra.
Đúng lúc nhìn thấy biểu cảm chột dạ trên mặt Mộc Trạch Tê, anh quay đầu nhìn về phía Lâm Thi Vũ vừa mới từ phòng kiểm tra sức khỏe nữ đi ra, lại nhìn bóng lưng chạy trốn của Mộc Trạch Tê, ánh mắt trở nên ảm đạm.
Sau khi tan học, Mộc Trạch Tê vội vàng thu dọn đồ đạc rồi đi theo phía sau Nghiêm Kỷ, chỉ mong có thể cùng anh đi một đoạn đường.
“Nghiêm Kỷ!” Mộc Trạch Tê vất vả lắm mới đuổi kịp bước chân của Nghiêm Kỷ.
Dọc theo đường đi Mộc Trạch Tê lấy hết dũng khí nói rất nhiều chuyện với Nghiêm Kỷ, Nghiêm Kỷ không thể nói là không để ý, chỉ trả lời vài câu qua loa lấy lệ “Ừm.”
Lúc Mộc Trạch Tê hoảng hốt nói đông nói tây không lựa lời mà nói đến chuyện đề thi.
Nghiêm Kỷ dừng bước, trên mặt nở nụ cười, cúi đầu nhìn cô.
Đuôi lông mày vẫn cong cong nhưng đôi mắt lại luôn bình tĩnh không rõ ẩn ý, ý cười như vậy vẫn luôn treo trên khuôn mặt anh như thường lệ.
“Bạn học Mộc có cảm thấy bây giờ chúng ta nên lập tức lấy đề ra rồi cùng cậu giải ở giữa dòng người đông đúc không?”
Mộc Trạch Tê lập tức xấu hổ đỏ mặt, trên mặt đầy vẻ bất an và khó xử.
Trên gương mặt xinh đẹp không biết nên cười hay là nên áy náy, khiến biểu cảm trên mặt trông rất khó coi.
Chờ khi cô lấy lại tinh thần thì Nghiêm Kỷ đã rời đi.
Hầu hết học sinh trường cấp 3 Hoa Thịnh đều là phần tử trí thức gia đình giàu có, vừa đến giờ tan học, có rất nhiều xe sang đã chờ đợi từ lâu.
Người tới xe đi.
Mộc Trạch Tê cầm điện thoại di động lo lắng chờ bác Lại đưa đón mình. Mấy học sinh trong lớp đi ngang qua, tiếng bàn tán lại truyền vào tai cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận