Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Gia đình Mộc Trạch Tê không phải là gia đình bình thường sao, vậy mà cũng có xe đưa đón sao?”
Một giọng nói khác chế nhạo: “Phồng má giả làm người mập. Còn không bằng Lâm Thi Vũ, con gái riêng của gia đình giàu có không có xe đưa đón thì ngoan ngoãn ở trong ký túc xá của trường.”
Mộc Trạch Tê đã học được cách điếc có chọn lọc đối với những lời bàn tán này, không nghe. Đột nhiên không biết ai đụng vào Mộc Trạch Tê một cái, điện thoại di động trong tay cô rơi xuống.
Mộc Trạch Tê cuống quít đi tìm.
Đúng lúc bị Nghiêm Kỷ đột nhiên xuất hiện nhặt lên, anh như vô tình kiểm tra xem điện thoại di động có bị hỏng hay không.
Chỉ vài thao tác, một mật mã đã được cài qua Bluetooth trong điện thoại của Mộc Trạch Tê.
Nghiêm Kỷ đưa điện thoại cho Mộc Trạch Tê: “Cẩn thận một chút. Tạm biệt.”
Trái tim của cô gái nhỏ cứ lúc nóng lúc lạnh, lúc vui lúc buồn, bị trêu chọc đến mức thấp thỏm không yên.
Mộc Trạch Tê xấu hổ nói: “Cảm ơn cậu…” Nhưng cô chưa kịp nói xong, Nghiêm Kỷ đã xoay người rời đi.
Mộc Trạch Tê ngơ ngác đứng tại chỗ, lúng ta lúng túng nhìn bóng lưng của cậu thiếu niên cao gầy ở trong đám đông …
Nghiêm Kỷ tùy ý ném đồng phục học sinh đang mặc trên người ra chiếc ghế sau cậu đang ngồi, cơ thể cao lớn duỗi đôi chân dài, cả người trở nên rã rời.
Qua cửa sổ xe anh thấy Lâm Thi Vũ đang đuổi theo Mộc Trạch Tê. Anh liếc mắt nhìn hai nữ sinh không biết lại đang tranh cãi chuyện gì, thần sắc hờ hững lạnh lùng: “Thật sự ầm ĩ muốn chết.”
Mộc Trạch Tê vội vã chạy tới phòng học khiêu vũ, gần đây có một buổi biểu diễn lớn, cho nên việc luyện tập cũng trở nên vất vả hơn.
Sau khi luyện tập, giáo viên nói rằng cô béo và phải cắt giảm khẩu phần ăn của mình. Mộc Trạch Tê sợ bị loại khỏi danh sách biểu diễn nên chỉ có thể liên tục nói đồng ý, nhất định sẽ cắt giảm.
Về nhà lúc 10:30.
Lúc xuống xe bác Lại đột nhiên nói với Mộc Trạch Tê, gần đây giá dầu đang tăng cao, tài xế cũng thiếu việc làm, phí đưa đón ban đầu vốn là 3000 tệ phải cộng thêm 500 tệ.
Mộc Trạch Tê sửng sốt, số tiền cũng không nhiều lắm, nhưng cũng sẽ khiến kinh tế trong nhà trở nên eo hẹp.
Cô chỉ có thể nói: “Cảm ơn bác Lại, về nhà cháu sẽ nói với mẹ cháu.”
Mộc Trạch Tê mệt mỏi trở về căn nhà tối tăm không một bóng người.
Trên tủ lạnh mẹ cô để lại tờ giấy nhắn: “Hôm nay mẹ có thể phải tăng ca nên sẽ về muộn. Con ăn nửa quả táo lót bụng trước đi, nhớ là không được ăn nhiều!”
Mộc Trạch Tê học tập cả ngày, trí não tiêu hao rất lớn. Hôm nay còn tập luyện khiêu vũ còn bị dặn phải giảm bớt khẩu phần ăn.
Trong lòng cô rất chán chường và suy sụp không dễ phát hiện, mắt đỏ hoe mở tủ lạnh ra, lấy nguyên liệu nấu ăn ra, chuẩn bị tự mình nấu cơm.
Vừa rửa sạch thức ăn xong bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa.
“Mẹ đã nói với con là con không được tự nấu ăn! Cẩn thận tay bị thương. Con để đấy mẹ làm cho.” Vạn Dung vừa vào cửa đã mắng Mộc Trạch Tê, đoạt lấy nguyên liệu nấu ăn trong tay cô rồi đẩy cô sang một bên.
Mộc Trạch Tê không đợi bà nói thêm, tự giác về phòng chuẩn bị làm bài tập.
Vạn Dung vừa nấu cơm vừa nói: “Bé Tê, đứng lại. Con nói chuyện với mẹ đi.”
“Con với Nghiêm Kỷ ở chung thế nào rồi?”
“Rất tốt ạ.” Mộc Trạch Tê nghĩ thầm, quả thật rất tốt. Từ khi còn bé cô luôn đuổi theo Nghiêm Kỷ, mặc dù anh đối với cô rất khách sáo và thân thiện nhưng cũng rất xa cách.
Cô quan sát sắc mặt của mẹ, lại bổ sung thêm một câu. “Hôm nay anh ấy đã giúp con viết cách làm câu mà con làm sai trong bài kiểm tra.”
Vạn Dung nghe xong mới vui mừng cười.
Con gái nhà bà xinh đẹp, ưu tú như vậy, chỉ cần cố gắng, thì không lo Nghiêm Kỷ chướng mắt.
“Đã có xếp hạng lần thi này chưa? Kỳ thi lần này con xếp thứ mấy trong lớp, còn Nghiêm Kỷ xếp thứ mấy?” Vạn Dung chợt hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận