Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thanh niên học sinh sôi nổi đầy khí phách
Bàn chuyện đất nước, viết những trang văn gạn đục khơi trong
Coi những thứ quan liêu quân phiệt như rác rưởi
Còn nhớ hay không
Bơi giữa lòng sông nước sâu chảy xiết
Sóng chặn những con tàu đang lướt như bay.
(*) Vệ phong
:
Tang chi vị lạc,
Kỳ diệp ốc nhược.
Hu ta cưu hề!
Vô thực tang trâm (thậm).
Hu ta nữ hề!
Vô dữ sĩ trâm (đam).
Sĩ chi đam hề!
Do khả thuế dã.
Nữ chi đam hề!
Bất khả thuế dã.
*Dịch nghĩa
Cây dâu chưa rụng,
Thì lá trơn mướt (như dung sắc em còn đẹp đẽ rỡ ràng).
Than ôi, này chim cưu!
Mi chớ ăn trái dâu nhiều (thì mi phải say).
Than ôi, này con gái.
Chớ phải lòng mê trai.
Con trai có phải lòng mê gái
Thì còn có thể gỡ ra được
Con gái mà phải lòng mê trai,
Thì không thể gỡ thoát ra được.
(*) câu này nằm trong chương 4 của Vệ Phong
Tang chi lạc hĩ
Kỳ hoàng nhi vân (vẫn).
Tự ngã tổ nhĩ
Tam thuế thực bần.
Kỳ thuỷ thương thương.
Tiêm xa duy thường.
Nữ dã bất sảng,
Sĩ nhị kỳ hạng (hạnh)
Sĩ dã vông cực.
Nhị tam kỳ đức.
*Dịch nghĩa
Cây dâu đã rụng,
Lá vàng mà rơi xuống (như dung sắc của em đã tàn phai).
Từ khi em đến nhà anh,
Đã ba năm ăn uống nghèo khổ.
Nước sông kỳ mênh mông,
(Bị phụ bỏ em lên xe trở về, đi ngang qua sông Kỳ) mà ướt cả màn che trên xe.
Gái này không có lỗi,
Trai kia đã hai lòng (hai hạnh nết).
Trai kia không còn biết đến thế nào nữa.
Đã có hai ba cách ăn ở với em.

Anh vội vàng đuổi theo.
Từ xa nhìn thấy Mộc Trạch Tê đeo cặp sách đi về phía cổng trường.
Một chân cô mang giày trắng, chân kia mang dép lê trong lớp học bơi, hai bên cao thấp bước đi khập khiễng, bóng lưng yếu đuối như cành liễu tiêu điều.
“Mộc Trạch Tê.” Nghiêm Kỷ gọi cô lại.
Mộc Trạch Tê nghe thấy có người gọi mình thì quay đầu lại nhìn.
Nghiêm Kỷ nhìn thấy trong mắt Mộc Trạch Tê đều là sự kinh ngạc, dường như rất kinh ngạc trước sự xuất hiện của anh.
Anh hỏi: “Cậu về bằng cách nào?”
Mộc Trạch Tê cũng cảm thấy kỳ lạ, cô vốn định tìm người mượn tiền để đi taxi, nhưng trong sân trường lại không có một người, đột nhiên như không có người, cô chưa gặp được ai cả.
Kỳ lạ đến đáng sợ.
Mộc Trạch Tê chỉ có thể căng da đầu nói với Nghiêm Kỷ, rầu rĩ hỏi: “Nghiêm Kỷ… Cậu có thể cho tôi mượn 30 tệ để đi taxi không, thứ hai tôi sẽ trả lại cho cậu.”
Nghiêm Kỷ nhìn Mộc Trạch Tê, làn da trắng sáng của cô sáng lên dưới ánh đèn đường, lập tức khiến anh nhớ tới Mộc Trạch Tê giống thứ gì đó.
Gần trường có một cửa hàng bánh ngọt, bên trong bán một loại thạch hình con thỏ mềm như bông, núng nính trắng sữa. Trông rất mềm và ngon.
Yết hầu trượt xuống, Nghiêm Kỷ thu hồi ánh mắt: “Để tôi đưa cậu về.”
Nói xong, bác Trần đúng lúc lái xe tới.
Mộc Trạch Tê sửng sốt, sau đó theo bản năng lau sạch quần áo trên người mình.
Nếu đệm xe nhà Nghiêm Kỷ bị bẩn, cô thật sự đền không nổi. Cô không nghĩ bây giờ dáng vẻ chật vật, máu chảy đầm đìa của bản thân còn có thể ngồi xe nhà Nghiêm Kỷ về nhà.
Cô đã khóc một lần, chóp mũi ửng hồng: “Không cần đâu, quần áo của tôi bị bẩn rồi, tôi bắt taxi về nhà là được.”
Nghiêm Kỷ nhíu mày, cô gái này thật sự không biết dáng vẻ bây giờ của mình rất quyến rũ người khác, một miếng thạch trắng mềm đặt ở bên ngoài không có gì bảo vệ, lóe lên ánh sáng mê người, khiến cho ai nhìn thấy cũng muốn nếm thử một miếng.
Để cô về một mình chẳng khác nào đưa cô vào miệng của bầy sói đang đói.
Lông mày Nghiêm Kỷ càng lúc càng nhíu chặt, bình thường cô luôn cầu xin mình giúp đỡ, sao lúc này lại không nói, bây giờ không phải nên cầu xin anh giúp đỡ cô, để anh đưa cô về sao?
Bác Trần là một người rất nhã nhặn mà thân sĩ, ông nhận ra ý của Nghiêm Kỷ.
Ông mở cửa xe, mỉm cười làm động tác “xin mời”. “Mộc tiểu thư, con gái đi một mình vào buổi tối rất nguy hiểm. Vấn đề an toàn quan trọng hơn tất cả chuyện gì khác.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận