Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mà Nghiêm Kỷ cởi đồng phục thể thao của mình ra trải lên đệm. “Nếu cậu sợ, thì làm như vậy sẽ không dính vào.”
Mộc Trạch Tê ngây ngẩn cả người, có chút cảm động, Nghiêm Kỷ hình như luôn có thể hiểu được những lo lắng của người khác.
Anh và bác Trần đã làm đến mức này, bản thân cô thật sự không thể từ chối, nếu không sẽ có vẻ giả tạo.
Chiếc xe sang trọng vững vàng lái ra khỏi cổng trường.
Mộc Trạch Tê ngồi trên xe không dám nhúc nhích, cúi đầu xuống ngực. Đồ lót của cô dính máu, trong cặp còn có đôi tất và giày trắng dính máu.
Cô sợ trong không gian chật hẹp và khép kín này, người khác sẽ ngửi thấy mùi máu trên người cô, cũng may trên xe có mùi nước hoa ô tô tươi mát.
Nghiêm Kỷ hơi liếc mắt, nhìn lén Mộc Trạch Tê.
Chỉ thấy Mộc Trạch Tê cuộn mình ở một góc, như muốn biến mình thành một hạt bụi xóa đi sự tồn tại của mình.
Chân cô rất trắng, mặc dù đã dùng khăn giấy ướt lau qua, nhưng cũng có thể mơ hồ nhìn thấy vết máu loang lổ đỏ nhạt trên đùi.
Bởi vì một chiếc tất bị dính máu, nên cô cởi tất và giày ở chân đó ra, hiện giờ cô chỉ mang một đôi dép lê, để lộ ra bàn chân nhỏ nhắn trắng nõn.
Bởi vì vừa lo lắng và xấu hổ, những ngón chân trắng nõn không ngừng quắp lại, khiến các ngón chân trắng nõn mượt mà trở nên hồng hào.
Thật sự rất giống thạch trái cây vừa trắng vừa mềm.
“Cậu muốn về đâu?” Nghiêm Kỷ bỗng nhiên hỏi.
Mộc Trạch Tê nghi hoặc nhìn về phía Nghiêm Kỷ, vì sao cô lại cảm thấy Nghiêm Kỷ dường như biết rất rõ ràng tình huống gia đình cô.
Mẹ đang đi công tác, không có ai ở nhà. Mộc Trạch Tê muốn đến chỗ bà nội và ba, cô muốn tìm bà nội.
Nhưng cô chật vật như thế này đến nhà bà nội, đến lúc đó mẹ lại vì tình huống của cô mà tìm ba nổi giận.
Mộc Trạch Tê vẫn nói địa chỉ nhà mình.
Chiếc xe phục cổ đã đến tiểu khu Khang Thanh nơi Mộc Trạch sống.
Sau khi Mộc Trạch Tê xuống xe tinh tế quan sát, trên đệm không có máu, nhưng trên đồng phục màu xanh trắng vẫn dính vết máu.
Mộc Trạch Tê xấu hổ, lo lắng nói: “Thật xin lỗi, Nghiêm Kỷ, nếu không để tôi giúp cậu giặt sạch áo nhé!”
Nghiêm Kỷ bất đắc dĩ cười: “Không cần. Là tôi muốn lấy áo đệm, chỉ là một bộ quần áo mà thôi. Bây giời cậu cũng không bị ướt, cậu mau lên nhà đi.”
Bây giờ Mộc Trạch Tê thật sự rất chật vật, cần sửa sang lại và tắm rửa, cô liên tục nói cảm ơn sau đó xoay người rời đi.
Nghiêm Kỷ nhìn bóng dáng cô đi xa, liếc mắt nhìn vết máu nhỏ trên quần áo rồi tiện tay ném quần áo vào thùng rác.
Nghiêm Kỷ nhìn đồng hồ đeo tay trên cổ tay: “Đã khuya rồi, để tôi lái xe cho.”
“Vâng, cậu chủ.”
Sau khi bác Trần đổi ghế lái, động tác tự nhiên và quen thuộc thắt dây an toàn nắm chặt tay vịn trên xe.
Nghiêm Kỷ đẩy cần số xe, nhả ly hợp ra và đạp ga hết cỡ. Tốc độ lao ra rất nhanh, một chiếc xe phục cổ sang trọng thoải mái, tốc độ chạy chẳng khác gì siêu xe.
Vốn dĩ đến nhà chính nhà họ Nghiêm phải mất 60 phút lái xe, nhưng xe chạy chỉ mất 20 phút đã đến nơi. Người giúp việc nhà họ Nghiêm đã quen với việc này, đã mở cổng từ sớm chờ xe nhanh chóng lái vào.
Nghiêm Kỷ sống một mình ở biệt thự bên ngoài, chỉ cuối tuần được nghỉ mới về nhà chính nhà họ Nghiêm.
Người phụ nữ ung dung xinh đẹp ngồi bên bàn ăn lộng lẫy xa hoa gọi anh: “Con sao vậy? Ông bà đi du lịch không ở nhà, thì con liền buông thả sao? Mau tới đây ăn cơm đi.”
Nghiêm Kỷ gọi tới: “Mẹ.”
Trên bàn ăn.
Phương Dung Hoa gắp thức ăn cho Nghiêm Kỷ, giọng điệu lạnh nhạt: “Nghe nói con thường xuyên vụng trộm che chở cho con gái riêng của nhà họ Lâm. Ông nội con còn cố ý hỏi mẹ, hỏi có phải con có ý với con gái nhà người ta hay không.”
Nghiêm Kỷ mặt không gợn sóng, chỉ lo lùa cơm: “Chỉ là quan hệ bạn bè với bạn chơi thời thơ ấu mà thôi. Mà Lâm Thi Vũ không giống người khác, trong mắt cô ấy không có bất kỳ công danh lợi lộc hay ham muốn nào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận