Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nấu cơm xong, Vạn Dung còn bảo Mộc Trạch Tê bày một cái đĩa đẹp.
Vạn Dung sửa sang lại váy cho con gái rồi đưa cô ra cửa, mặt mũi hai mẹ cô trông rất giống nhau.
Vạn Dung cao hứng nói: “Con còn không biết đứa nhỏ Nghiêm Kỷ kia sao, mẹ nghe nói cậu ấy chưa bao giờ cho người khác ngồi lên xe đưa đón mình. Cậu ấy nguyện ý để cho con ở trên xe của nó trong khi trên người con còn có vết máu trong kỳ kinh nguyệt, cho nên con đương nhiên là không giống với những người khác!”
Mộc Trạch Tê không tin cái này với ảo tưởng của mẹ là khác nhau. Hơn nữa cô cảm thấy mẹ dường như luôn có thể biết rất nhiều chuyện về Nghiêm Kỷ.
Trước khi đi, Mộc Trạch Tê nhìn thấy nồi canh vẫn còn sôi sùng sục trên bếp.
Không đợi Mộc Trạch Tê hỏi.
Vạn Dung đầu cũng không quay lại, giọng điệu trầm thấp mà nhẹ nhàng” “Đây là hầm cho bà nội con, gần đây hình như bà ấy luôn đau xương đùi. Dù sao bà ấy cũng là bà nội của con, là bà nội yêu thương con cái của mẹ.”
Ân oán của các trưởng bối, Mộc Trạch Tê không thể đi phán xét, chỉ có thể yên lặng đi ra cửa.
Mộc Trạch Tê đã sớm đi ga tàu điện ngầm đến gần trường.
Mộc Trạch Tê xách hộp cơm, cảm thấy vô cùng nặng nề, bởi vì có một nhiệm vụ khó khăn đến mức cần cô đánh thêm mười lớp da mặt.

Mộc Trạch Tê vừa bước vào cổng trường, không nghe thấy tiếng va chạm kịch liệt truyền đến từ xa sau lưng, không lâu sau tiếng còi cảnh sát và tiếng xe cứu thương trở nên hỗn loạn.
Bởi vì chuyện học phí hôn thứ sáu nên trong lớp có rất nhiều tin đồn.
Mộc Trạch Tê đến lớp, cả lớp ồn ào hỗn loạn lập tức im lặng, mỗi người đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Mộc Trạch Tê.
Mặc dù cuối tuần này Mộc Trạch Tê đã chuẩn bị tinh thần cho mình vô số lần, nhưng khi chân chính đối mặt, cô vẫn sợ, rất sợ. Cô siết chặt tay mình.
“Chào buổi sáng.” Một giọng nói trầm thấp lại dịu dàng vang lên trên đỉnh đầu.
Thoáng cái đã phá vỡ cảm giác ngột ngạt này.
Mộc Trạch Tê theo bản năng vừa quay đầu lại, thiếu chút nữa cô đã đụng vào ngực Nghiêm Kỷ.
Mùi xà phòng và mùi hương nam tính nhẹ nhàng, thanh mát trên người thiếu niên xông vào khoang mũi Mộc Trạch Tê…
Vương Khiết vội vàng đến lớp và thông báo La Nam Nam bị tai nạn xe nghiêm trọng trên đường đến trường vào buổi sáng, tình trạng vẫn không rõ.
Nhất thời lớp học xôn xao, Mộc Trạch Tê rất kinh ngạc, gần như cùng lúc với khi cô đến trường.
Tiết đọc sớm kết thúc với sự lặp lại liên tục của Vương Khiết về an toàn giao thông.
Tiết học cuối cùng sáng nay là tiết thể dục, lớp 1 và lớp 2 học chung một lớp, nên đã có một trận đấu bóng rổ hữu nghị.
Sân bóng tràn ngập tiếng reo hò, tiếng la hét của các nữ sinh. Người hấp dẫn người nhất đương nhiên là Nghiêm Kỷ.
Mộc Trạch Tê ngồi trên bậc thang lẳng lặng nhìn Nghiêm Kỷ, bình thường anh khiến cho người ta có cảm giác thân thiện mà điềm tĩnh, khi học anh thường đeo kính gọng bạc càng làm cho anh trở nên nhã nhặn và nho nhã hơn, nhưng thực ra sức bền khi vận động của anh cực tốt.
Đội đối phương luôn phòng ngự chặt chẽ, nhưng không chịu nổi tốc độ di chuyển nhanh nhẹn của anh.
Dẫn bóng hoàn hảo, ném rổ chính xác. Gây ra một trận tiếng la hét.
Anh là thiếu niên sáng ngời mà ưu tú, trên người tỏa ra hào quang lấp lánh đôi khi khiến cô không dám tới gần. Đây là cảm giác bây giờ của Mộc Trạch Tê.
Sau giờ học.
Một đám thiếu niên trẻ tuổi đều đói meo, tụm năm tụm ba cùng nhau đi ăn cơm. Vẫn còn một số người đang nghỉ ngơi.
Mộc Trạch Tê xách hộp cơm chậm rãi đi tới chỗ Nghiêm Kỷ.
Nam sinh chơi bóng rất tiêu hao thể lực, chơi bóng xong là cởi áo ra chỉ còn lại một cái áo thun vén vạt áo lên để quạt gió. Nam sinh không thích mang theo khăn giấy, cả một đám đều dùng tay lau mồ hôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận