Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê ném gói khăn giấy cho lớp trưởng lớp 2 Vương Đại Hữu, hắn cảm kích nhận lấy, lớn tiếng cảm ơn: “Trạch Tê, cậu giúp tôi rất nhiều! Cám ơn!”
Lập tức, một đám nam sinh như được cứu tinh mà chia khăn giấy.
Mộc Trạch Tê gật đầu cười cười tỏ vẻ không có gì, lướt qua đám người đầy mùi mồ hôi.
Mộc Trạch Tê cố gắng nâng lên một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, chậm rãi đi tới trước mặt Nghiêm Kỷ.
Vừa định đưa cho Nghiêm Kỷ một gói khăn giấy nhỏ, lại phát hiện Nghiêm Kỷ hình như không đổ mồ hôi, anh vẫn mặc đồng phục thể thao dài tay màu trắng xanh, che kín mít.
Khăn giấy vươn ra lại thu về, đầu cũng không dám ngẩng quá cao, cô nhẹ giọng nói với Nghiêm Kỷ: “Nghiêm Kỷ, cám ơn cậu tuần trước đã đưa tôi về. Còn có…”
Còn có sáng nay giải vây cho cô…
Trong mắt Nghiêm Kỷ ẩn chứa suy nghĩ không rõ, thu hết vẻ đẹp buồn bã cụp mi rũ mắt của Mộc Trạch Tê vào trong mắt.
Anh đã đọc bài viết trong hộp thư nháp, vốn ban đầu không muốn nói chuyện với người phụ nữ như vậy.
Nhưng sáng nay khi đến lớp, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ của cô tái nhợt đến không chút huyết sắc, túm lấy váy nhỏ luống cuống đứng ở đó, anh lại động lòng trắc ẩn.
“Chỉ là chuyện nhỏ thôi, cũng không tốn chút sức nào.”
Mộc Trạch Tê hít sâu vài hơi, ấp úng vài lần, sau đó lấy ra hộp thức ăn màu xanh đậm ra nâng lên bằng hai tay.
“Tôi còn cùng mẹ làm chút đồ ăn, tôi hy vọng cậu có thể nếm thử nó. Chỉ cần nếm thử vài miếng là được.”
Nghiêm Kỷ cúi đầu nhìn dáng vẻ cẩn thận của Mộc Trạch Tê, dáng vẻ đáng thương không chịu nổi.
Anh thở dài, nghĩ cứ nhận là được rồi, anh gật đầu: “Để đó đi.”
Thấy Nghiêm Kỷ đồng ý nhận, trong lòng Mộc Trạch Tê buông lỏng, đặt hộp thức ăn xuống ở bên cạnh anh, khẽ cười rồi rời đi.
Nghiêm Kỷ xách hộp thức ăn chuẩn bị trở lại lớp học, nửa đường gặp phải tình huống bất ngờ, không tiện mang theo hộp thức ăn qua đó, nên mời một bạn học lớp 2 giúp mang về lớp.
Lâm Thi Vũ gửi lại tiền cho mẹ, lại trả tiền lần trước đập vỡ máy tính. Đêm nay mới được thanh toán tiền lương, chỉ không ăn một bữa trưa mà thôi, cô ấy vẫn chịu đựng được.
Cho nên cô ấy mới về lớp sớm làm bài tập, nhưng lại nhìn thấy trên bàn mình có một hộp thức ăn.
Các bạn cùng lớp nói với cô ấy một bạn học lớp 2 mang nó đến và đặt trên bàn của cô ấy, bảo hình như là Nghiêm Kỷ cho.
Lâm Thi Vũ sửng sốt, Nghiêm Kỷ nhận ra gần đây mình đang khó khăn?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Thi Vũ ửng đỏ, cảm thấy hơi xấu hổ. Cô ấy yên lặng ngồi xuống, vừa mở hộp thức ăn ra thì bị thức ăn đầy màu sắc hương vị bên trong làm cho ngây người.
Một loại ấm áp lây nhiễm Lâm Thi Vũ.
Buổi sáng mẹ hầm canh nói bà nội bị đau chân, Mộc Trạch Tê liền gọi điện thoại cho bà nội, mặc dù bà nội nói không có gì, nhưng Mộc Trạch Tê luôn có cảm giác bất an.
Khi cô đói trở lại lớp học, thì nhìn thấy Lâm Thi Vũ đang ăn hộp thức ăn mình đưa cho Nghiêm Kỷ!
“Cậu lấy hộp thức ăn này từ đâu ra?”
Lâm Thi Vũ đắm chìm trong thức ăn ngon, theo bản năng trả lời: “Nghiêm Kỷ cho tôi.”
“Phang” một tiếng, sợi dây nào đó vẫn luôn căng thẳng trong lòng Mộc Trạch Tê đứt ra. Trong đầu kêu ong ong.
Nghiêm Kỷ không thích mình như vậy sao…
Có thể tùy ý đưa tâm ý của mình cho người khác, như thể tâm ý của mình không quan trọng.
Không ai biết trong lòng Mộc Trạch Tê đang không ngừng giãy dụa và dày vò, không ai biết cô đã cần bao nhiêu dũng khí mới dám đưa hộp thức ăn này.
Trong long Mộc Trạch Tê đột nhiên có một loại xúc động tự hủy muốn cá chết lưới rách, chặt đứt hoàn toàn một số ảo tưởng.
Mộc Trạch Tê ngồi trên bồn cầu, tay run rẩy ấn đăng bài viết trong hộp thư nháp…
Mà Nghiêm Kỷ đang nói chuyện với lãnh đạo, thì điện thoại di động đinh một tiếng, anh cầm lên nhìn. Một bài viết về việc Mộc Trạch Tê được bao nuôi được đăng trong tài khoản của Mộc Trạch Tê.

Bình luận (0)

Để lại bình luận