Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh gõ gõ ngón tay thon dài trên giao diện điện thoại: “Cô ấy vẫn làm như vậy.”
Tối hôm đó anh hack vào điện thoại của Mộc Trạch Tê, anh có thể xem và kiểm soát một số chức năng trên giao diện điện thoại của Mộc Trạch Tê.
Nếu Mộc Trạch Tê đăng bài viết kia, nội dung trong bài viết lập tức sẽ thay đổi, mà ảnh chụp của Lâm Thi Vũ cũng sẽ thay thế thành ảnh của Mộc Trạch Tê.
Gậy ông đập lưng ông.
Nghiêm Kỷ mở album ảnh ra, nhìn một tấm ảnh mình chuyển từ điện thoại của Mộc Trạch Tê.
Trong ảnh là thân hình trắng nõn, trong sáng yêu kiều của cô gái hai tay cứng ngắc ngượng ngùng ôm ngực mình, ngực to mềm mại như bóng bay chứa nước, tràn ra từ trong cánh tay trắng nõn.
Núm vú hồng hào hơi lộ ra từ kẽ ngón tay trắng nõn, càng giống như hồng mai lãnh diễm trong khe tuyết trắng, hấp dẫn mê người như bánh kem dâu tây.
Nửa vòng cung duyên dáng nhô lên trên ngực trái còn có thể nhìn thấy một nốt ruồi nhỏ màu đỏ dễ thấy, tô điểm cho bộ ngực như ngọc kiều diễm mà quyến rũ, rất bắt mắt.
Nghiêm Kỷ cảm giác xinh đẹp không tệ, lại có chút bất mãn.
Lẩm bẩm: “Chậc, chụp ảnh này là muốn làm gì đây?” Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, khuôn mặt tuấn trở nên u ám: “Hay là, cậu muốn gửi cho ai?”
Mộc Trạch Tê cảm thấy toàn bộ sức lực cả người đều bị rút đi, hồi lâu cũng không đứng dậy được, tim đập thình thịch, cô mơ hồ biết mình phạm phải một sai lầm rất nghiêm trọng.
Ngày này, dường như là một bước ngoặt của số phận.
Mộc Trạch Tê do dự mấy lần mới đi ra ngoài, cô vừa trở lại lớp, trong lớp lại là loại im lặng quỷ dị như vậy.
Mộc Trạch Tê bị loại cảm giác này bức đến hít thở không thông.
Lý Vi đi tới, kéo cô một cái rồi đưa điện thoại cho cô, trực tiếp hỏi: “Mộc Trạch Tê, chỉ số thông minh của cậu bị offline rồi à? Cậu muốn giở trò thì cũng phải che lại chứ!”
Mộc Trạch Tê vừa nhìn, nội dung mình đăng lại là ảnh chụp của mình và tin tức mình được bao dưỡng! Còn có ảnh chụp màn hình cô biên tập tin đồn bịa đặt Lâm Thi Vũ được bao nuôi trên tài khoản của mình!
Tại sao lại như vậy…
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộc Trạch Tê trắng bệch, môi nhiều lần run rẩy mới phát ra âm thanh khàn khàn từ trong cổ họng như nuốt thủy tinh vỡ: “Cái này… Cái này không phải là tôi đăng…”
Mộc Trạch Tê nói không phải là để phủ nhận việc mình đăng tin đồn bịa đặt, nhưng bài viết đó đúng là do tài khoản của mình đăng…
Trần Triết đè giọng nói: “Xóa bài đi! Càng ngày càng có nhiều người nhìn thấy nó! Bài viết đó lên top, cậu không nhìn thấy sao? Tôi tìm cậu nửa ngày rồi!”
Mã Văn Lệ lao tới mắng chửi: “Mộc Trạch Tê, mày thật sự quá độc ác! Mày sẽ gặp báo ứng!”
Lý Vi và Trần Triết vội ngăn cản Mã Văn Lệ, bảo cô ấy đừng xúc động.
Lớp trưởng vừa nghe điện thoại xong, rất đau đầu, đi tới bên cạnh nói với Mộc Trạch Tê: “Mộc Trạch Tê, cô Vương Khiết bảo cậu đến văn phòng giảng dạy… Lâm Thi Vũ đã ở đó rồi.”
Không nghĩ tới nhân quả báo ứng lại đến nhanh như vậy…

Thần sắc Mộc Trạch Tê trống rỗng, vẫn mạnh miệng: “Bài viết đó không phải do tôi đăng.”
Lâm Thi Vũ nhìn Mộc Trạch Tê đã đến lúc này mà vẫn cứng miệng. Bịa đặt bôi nhọ sự trong sạch của một cô gái, cô không có chút áy náy nào sao?
Suốt thời gian qua Lâm Thi Vũ phải chịu đựng ủy khuất cuối cùng cũng không nhịn được nữa, mặc dù cô ấy dùng sức lau nước mắt, nhưng nước mắt vẫn không dừng lại được.
Mộc Trạch Tê nhìn Lâm Thi Vũ vẫn quật cường không chịu yếu thế, những giọt nước mắt kia đang nói cho Mộc Trạch Tê biết, dù sau này mình xuống địa ngục cũng không quá đáng.
Nghiêm Kỷ ở một bên không nói gì.
Chuyện này nếu không phải như vậy, thì tin tức bịa đặt mà Mộc Trạch Tê đăng, vừa lúc sẽ tạo cơ hội cho nhà họ Lâm đang lo lắng không bắt được nhược điểm của Lâm Thi Vũ, đến lúc đó họ nhất định sẽ nắm chặt không buông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận