Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ một lần, Chu Thiện đã yêu Mộc Trạch Tê, hôm nay lại góp vốn với giá cao mời cô đến cùng mình tham gia hội bạn bè.
Ngay khi hai cô gái sắp chạm vào nhau, một bàn tay của to rõ ràng của một người đàn ông xuất hiện, dường như che cả mặt Mộc Trạch Tê lại, ngăn cách hai người đến gần.
Mộc Trạch Tê, Chu Thiện?
Mộc Trạch Tê ngửa đầu nhìn chủ nhân của bàn tay, Nghiêm Kỷ đứng ở lối đi, sắc mặt có chút u ám.
Nghiêm Kỷ vẫn không buông tay, biến thành nắm lấy mặt Mộc Trạch Tê. Anh đè thấp cơ thể, bao phủ hoàn toàn Mộc Trạch Tê đang ngồi ở bên ngoài lối đi.
Đôi mắt đào hoa hẹp dài híp lại, giọng nói áp lực lạnh lẽo, khí tức áp bách rõ ràng, “Cậu đang làm cái gì vậy, Mộc Trạch Tê?”
Đồng tử Mộc Trạch Tê mở to, ngây ngốc gọi: “Nghiêm Kỷ?”
Dáng người của Nghiêm Kỷ hơn người, rõ ràng không vui, dáng vẻ bây giờ của anh giống như là đến “bắt gian”. Nhất thời đám người Chu Thiện đều ngây ngẩn cả người.
Nghiêm Kỷ kéo Mộc Trạch Tê, không muốn cho Mộc Trạch Tê khó xử, mặc dù lạnh lùng nhưng vẫn lịch sự nói với đám người Chu Thiện: “Bọn tôi là bạn học, có chuyện muốn nói, xin thứ lỗi.”
Mộc Trạch Tê cứ như vậy bị cưỡng chế kéo ra khỏi quán bar.
Triệu Nhạc Sinh cũng nhìn thấy một màn vừa rồi, bám qua cửa sổ nhìn trộm, nỉ non nói.
“Hay lắm, girl like girl.” Cho nên Nghiêm Kỷ có sức hấp dẫn lớn đến đâu cũng thua, trách không được ‘yêu mà không được’ đua xe. Thật sự rất phấn khích.”
“Mộc Trạch Tê sao cậu lại ở đây, cậu tới làm gì?” Nghiêm Kỷ giống như chủ nhiệm giáo dục, đứng trước mặt Mộc Trạch Tê, nghiêm túc hỏi.
Mộc Trạch Tê tự nhiên sẽ không nói thật, cô theo bản năng nhéo nhéo ngón tay: “Tôi cùng bạn bè đến uống cocktail thôi.”
Nói dối. Nghiêm Kỷ đã nghe được báo giá rồi.
Nghiêm Kỷ cũng không khách sáo, trực tiếp hỏi: “Mộc Trạch Tê, cậu thiếu tiền?”
Mộc Trạch Tê ngẩn ra.
Cô nắm chặt nắm tay, trong lòng chua xót không chịu nổi, nhưng vẫn thẳng thừng phủ nhận: “Không phải. Tôi chỉ đến uống rượu thôi. Không phải cậu cũng đến uống rượu sao?”
Nghiêm Kỷ cười, anh chưa bao giờ cảm thấy mạnh miệng nói dối thành tính, lại thích dẫn dắt chuyện đến trên người người khác, như vậy khiến người ta “cắn răng phát điên”.
Trong lòng Mộc Trạch Tê hoảng sợ, không phải nói nơi này rất ít người tới sao? Vì sao ra trận chưa kịp thắng mà đã chết, lại còn đúng lúc gặp phải Nghiêm Kỷ?

(Đây là phiên bản nam, phản ứng của Nghiêm Kỷ rất khác nhau).
Chuyện Mộc Trạch Tê và Lâm Thi Vũ chết đuối ở bể bơi, đúng là một tai nạn, không có sóng gió gì, cũng không có lời đàm tiếu nào.
Ảnh chụp lén khi Mộc Trạch Tê ướt thân cũng không truyền ra ngoài.
Không có tin đồn là may mắn trong bất hạnh. Mộc Trạch Tê thở phào nhẹ nhõm.
Mộc Trạch Tê không biết có phải vì Nghiêm Kỷ hay không. Cô không dám hỏi, thậm chí cũng không dám nghĩ đến sự dịu dàng này của Nghiêm Kỷ, sợ mình sẽ ]quyến luyến.
Cô đã đưa ra quyết định, từ từ buông bỏ chấp niệm với Nghiêm Kỷ.
Một kỳ nghỉ dài. Một đám thiếu gia nhà giàu tầng lớp thượng lưu ở thành phố Z cùng nhau tổ chức một cuộc đua xe.
Đương nhiên Nghiêm Kỷ cũng được gọi tên.
Nghiêm Kỷ gần đây có chút phiền muộn không rõ. Anh thích đi đua một mình, không có hứng thú nên không muốn đi.
Nhưng Triệu Nhạc Sinh nhất định phải kéo anh theo.
Nghiêm Kỷ phiền muộn. Sau khi lên xe, một đường phóng nhanh cộng thêm nhiều pha trượt kỹ thuật khác nhau khiến Triệu Nhạc Sinh ngồi ở ghế phụ sợ tới mức mặt trắng bệch.
Triệu Nhạc Sinh sau khi xuống xe điên cuồng nôn mửa: “Nghiêm thiếu, ai chọc mày sao? Hai mạng người trên xe đấy!”
Nghiêm Kỷ châm một điếu thuốc, chỉ chỉ sợi dây đỏ trước xe: “Hạng nhất.”
Triệu Nhạc Sinh vừa mừng vừa ghen tị: “Mẹ kiếp! Tao còn tưởng trong lòng mày phiền muộn, đua xe để phát tiết! Nghiêm thiếu thật đúng là lúc nào cũng hành động theo lý trí!”
Nghiêm Kỷ phun ra vòng khói, lại tiếp tục hút một ngụm lớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận