Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Phi rất biết điều, cầm lấy chén rượu tự phạt một chén: “Thì ra là người của Nghiêm thiếu, là tôi lỗ mãng. Tôi tự phạt mình một ly.” Nói xong liền nâng chén rượu lên.
Nghiêm Kỷ cũng không phản bác, rầu rĩ không nói gì.
Triệu Nhạc Sinh nhìn dáng vẻ này của Nghiêm Kỷ, hay lắm, thì ra tiểu tử này vì phụ nữ mà phiền muộn đua xe.
Anh ta không ngại chuyện lớn: “Không thể tìm, vậy biết tên của người đẹp cũng được. Tên của người đẹp là gì vậy?”
Nghiêm Kỷ nghe thấy tiếng, mi tâm như nhíu ra mực, cảm thấy phiền não không giải thích được.
“Mộc Trạch Tê, trong chim khôn chọn cành mà đậu.”
Một đoạn tự giới thiệu quen thuộc với giọng nữ trong trẻo mềm mại vừa vặn truyền đến, đúng lúc tiếp lời Triệu Nhạc Sinh.
Giọng nói truyền đến từ chỗ ngồi phía sau Nghiêm Kỷ.
Cả người Nghiêm Kỷ cứng đờ, lập tức xoay người nhìn, nhất thời có chút trợn mắt.
Dưới ánh đèn hơi mờ ảo mơ hồ.
Một thân váy ngắn màu hạnh nhạt, bóng lưng quen thuộc với mái tóc xoăn gợn sóng lớn ngồi rất đoan chính, chiếc vòng tay mặt trăng đeo trên cổ tay trắng mịn đang cầm ly rượu vẫn sáng lấp lánh.
Mọi người ngồi trên ghế anh đều nhìn chằm chằm vào cô Mộc Trạch Tê, tự giới thiệu với nhau. Giống như một cuộc hẹn kết bạn.
Mộc Trạch Tê dáng vẻ đoan chính hào phóng, gật đầu mỉm cười với bọn họ.
Nghiêm Kỷ dừng một chút, tại sao Mộc Trạch Tê lại tới đây? Không phải bây giờ cô ấy đã đến lớp khiêu vũ sao?
Một nam sinh thanh tú bên cạnh kéo cánh tay Mộc Trạch Tê, nói gì đó với cô, Mộc Trạch Tê nghiêng đầu lắng nghe.
Nghiêm Kỷ nhìn thấy trong ánh đèn neon mờ ảo, khuôn mặt nghiêng xinh đẹp của Mộc Trạch Tê vẽ đường kẻ mắt mảnh khảnh, tô son môi.
Thoáng cái phát huy vẻ xinh đẹp của cô đến cực hạn.
Triệu Nhạc Sinh đẩy Nghiêm Kỷ đang ngốc trệ, hỏi: “Không phải là cô ấy chứ?”
Nghiêm Kỷ không trả lời, ánh mắt chỉ lo nhìn chằm chằm Mộc Trạch Tê.
Nam sinh kia và Mộc Trạch Tê dán rất chặt, gần như vành tai và tóc mai chạm nhau, rất thân mật.
Mộc Trạch Tê cô ấy? Thậm chí Nghiêm Kỷ còn nghĩ đến, cho nên vì như vậy mà cô mới chậm trễ chính mình?
Nhưng một giây tiếp theo, Nghiêm Kỷ nghe thấy nam sinh kia nói.
Trong mắt cậu ta đều là tình cảm nhìn chằm chằm Mộc Trạch Tê, Nghiêm Kỷ nghe được những cô gái kia nói: “Tê Tê, tôi rất muốn hôn cậu. Tôi có thể hôn cậu một cái không? Tôi muốn hôn miệng, không thè lưỡi. Tôi sẽ trả cho cậu 5000.”
Nghiêm Kỷ cứng đờ. Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?
Nghiêm Kỷ nhìn Mộc Trạch Tê trầm mặc một lúc, đôi lông mi dài như cánh bướm của cô run lên, nói: “Được.”
Một câu này rất hay, giống như một cây đinh đóng vào trong lòng Nghiêm Kỷ, đâm khiến ngực anh đau đớn, còn đang không ngừng đóng sâu xuống.
Nội đau đớn khi đóng đinh còn bắn ra tia lửa, châm ngòi cho khúc củi Nghiêm Kỷ vẫn luôn nằm trong lòng.
Ngọn lửa trong lòng Nghiêm Kỷ mãnh liệt bốc lên, gần như muốn bốc lên đỉnh đầu. Đầu óc kêu ong ong.
Chỉ là hôn một cái mà thôi, Mộc Trạch Tê đã quyết định làm việc này, thì tại sao cô phải quan tâm đến việc chạm vào mô thịt giữa môi mình.
Chu Đan rất dịu dàng, rất lễ phép, có chừng mực sẽ không nhân cơ hội chấm mút, cũng biết chăm sóc người khác.
Như vậy, sẽ làm giảm đáng kể mâu thuẫn và ‘cảm giác tội lỗi’ ban đầu của Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê xem như là bạn gái cho thuê. Đi cùng khách hàng đến một bữa tiệc hoặc một cuộc họp bạn bè. Nắm tay, hôn má đều có báo giá.
Mộc Trạch Tê dáng vẻ đẹp đến rung động lòng người, tính tình tốt, tính chủ động mạnh mẽ, cũng sẽ dỗ dành người khác. Thành thật mà nói, không ai không thích một người đẹp như vậy.
Chỉ một lần, Chu Đan đã phải lòng Mộc Trạch Tê, hôm nay lại góp vốn với giá cao mời cô đến cùng mình tham gia hội bạn bè.
Ngay khi hai cô gái sắp chạm vào nhau, một bàn tay của to rõ ràng của một người đàn ông xuất hiện, dường như che cả mặt Mộc Trạch Tê lại, ngăn cách hai người đến gần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận